Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1120

Chương 1120: Sử Dụng Toàn Bộ Hỏa Lực

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1120: Sử Dụng Toàn Bộ Hỏa Lực

- Có một câu nói: Không làm thì không chết!

Hồng Y thật sự nổi giận, mới nãy hắn giết người, là vì muốn ra oai khống chế toàn bộ cục diện. Hắn cũng không muốn giết quá nhiều người, bởi vì người nơi này đều là lợi thế của hắn. Nhưng hắn rất rõ, nếu hắn không giết người thì không cách nào áp chế được những người này! Cho nên hắn cần phải vứt bỏ đi một vài đối tượng, giết gà dọa khỉ, trấn áp toàn trường.

Chi tiết về Phương Chính, hắn có điều tra qua một ít, là một kẻ rất nổi tiếng. Mặc kệ danh tiếng này là do được thổi phồng lên hay như thế nào khác, thì ít nhất cũng là một danh nhân! Người như vậy, rất có giá trị cho lợi thế đàm phán. Cho nên hắn mới không vừa thấy mặt đã giết Phương Chính...

Thế nhưng Phương Chính đã lần nữa khiêu chiến uy tín mà hắn phải vất vả giết chóc mới tạo ra được, hắn không thể không giết người.

Hồng Y đứng dậy, giơ tay, một tên cấp dưới đưa súng lục cho hắn, hắn chậm rãi đi đến trước mặt Phương Chính.

-Dừng tay!

Thanh Tịnh tán nhân nổi giận nói.

Thế nhưng cô đã bị một nữ khủng bố kéo chặt lại, không cách nào đi qua, chỉ có thể lo lắng suông.

Hồng Y nhếch miệng cười với cô:

-Người đẹp à, cô rất xinh đẹp. Nhưng đây không phải lí do để hắn sống sót. Ngược lại, cô càng quan tâm hắn, hắn càng đáng chết!

Nói xong, Hồng Y đặt họng súng lên trên trán Phương Chính, rồi nói với Thanh Tịnh tán nhân:

-Cô cảm thấy hắn ta thật ngay thẳng, rất có tinh thần trọng nghĩa? Như vậy, cô nói thử xem, khi đối diện với cái chết, hắn sẽ làm ra lựa chọn như thế nào?

Trái tim Thanh Tịnh tán nhân trở nên run rẩy, cô đã từng thấy Phương Chính tay không đỡ đạn, nhưng cô chưa bao giờ thấy Phương Chính dùng đầu trọc chắn đạn! Cho nên cô vẫn hơi sợ hãi, nói:

-Anh... Không được xằng bậy!

Hồng Y bĩu môi, nhìn về phía Phương Chính nói:

-Hòa thượng, hiện tại tôi dùng một khẩu Desert Eagle đặt lên trên đầu cậu, cậu còn dám bảo tôi câm miệng không?

Vừa mới nói xong, đã thấy Phương Chính bỗng nhiên khom lưng cúi đầu, họng súng của hắn đang đặt lên cái đầu trọc bị trượt xuống! Súng của hắn chỉa vào không khí, trông cực kì buồn cười.

Mọi người thấy vậy, cũng không biết nên khóc hay nên cười, càng không biết nên nói Phương Chính không sợ chết, hay là ngu ngốc... Này mẹ nó chứ, bị người ta chỉa súng vào đầu còn dám lộn xộn? Trong đầu tên này nghĩ cái gì thế? Bộ không sợ chết hả?

Hồng Y trong nháy mắt mặt mày xanh lét, hắn khí thế tràn đầy, bày ra mọi tư thế, hỏi một câu thật hết hồn, thế nhưng đối phương lại trực tiếp làm lơ hắn!

Cái kiểu vả mặt nào đau nhất? Không phải là đấu khẩu gay gắt với kẻ khác, mà là bị làm lơ triệt để!

-Hay lắm, hòa thượng, cậu chọc giận tôi thành công rồi!

Hồng Y nói xong, đè thấp họng súng chỉa lên đầu Phương Chính một lần nữa, nói:

-Trong vòng ba tiếng, quỳ xuống cho tôi, nếu không...

-Anh phiền quá đấy... Anh muốn nổ súng thì cứ việc, dong dong dài dài, quá ảnh hưởng bần tăng cứu người.

Phương Chính không kiên nhẫn ném viên đạn trong tay xuống, bắt đầu khâu lại miệng vết thương cho đối phương.

Mọi người nghe vậy, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng hồi lâu, mọi người vốn đang tôn kính Phương Chính, bỗng nhiên có loại cảm giác: Có phải cái tên này quá ngốc hay không, nên mới làm ra chuyện trượng nghĩ đến thế này?

Suy nghĩ như vậy, mọi người mới cảm thấy thật có lý...

Đặc biệt là một vài thương nhân và chính khách trong đó, càng cảm thấy cái tên Phương Chính này chính là một tên ngốc!

Thế nhưng cũng có một vài thương nhân và chính khách khác nhìn Phương Chính bằng ánh mắt khác hẳn, mặc kệ có phải ngốc thật hay không, có thể làm được chuyện không sợ chết, bọn họ đã bội phục lắm rồi.

Nhìn ánh mắt mọi người, Hồng Y càng không kiềm chế tức giận nổi nữa, dưới sự giận dữ, hắn bóp cò súng:

-Đi tìm chết đi!

Phanh!

Một tiếng súng vang lên, cùng với âm thanh hét to như muốn đứt đoạn ruột gan của Thanh Tịnh tán nhân...

Mọi người rõ ràng nghe được một tiếng súng, như viên đạn bắn vào trên tấm thép, đồng thời trên cái đầu trọc kia vậy mà bắn ra một mớ tia lửa đỏ!

Trong nháy mắt kia, tất cả mọi người đều đờ đẫn, bọn họ cũng không biết bộ não bản thân đang suy nghĩ cái gì, có lẽ chả nghĩ gì cả, có lẽ đã suy nghĩ đến tất cả mọi thứ, dù sao nó cũng đã đình chỉ hoạt động, ngừng lại tại chỗ.

Đúng lúc này...

Leng keng!

Một tiếng kim loại rơi trên mặt đất, đánh vỡ sự yên lặng tuyệt đối lúc đó.

Sau đó, giống như thời gian tạm dừng đã được kích hoạt trở lại, thanh âm hít hà vang lên hết đợt này đến đợt khác, còn có không ít người hô lên kinh ngạc...

-Oh my god!

-Trời ơi, bần đạo vừa thấy cái gì thế này? Vô Lượng Thiên Tôn...

-A Di Đà Phật, đây là chân Phật rồi! Đao thương bất nhập!

-Amen, đến tột cùng tôi đã nhìn thấy gì? Này... Quá nực cười...

...

Tròng mắt Hồng Y sắp bị trừng rớt ra ngoài, khoảng cách của hắn là gần nhất, hắn thấy rõ nhất! Viên đạn bắn lên trên cái đầu trọc, sau đó tia lửa bắn ra tung tóe, cuối cùng đầu đạn bị bép dí rơi xuống đất. Toàn bộ quá trình này, hắn đều thấy được...

Trong nháy mắt kia, tim hắn đập gia tốc, tay cũng run theo, môi run run nói:

-Này... Không có khả năng.

-Thí chủ, phiền anh nhường đường một chút, bần tăng còn muốn cứu người.

Đúng lúc này, Phương Chính chậm rãi đứng dậy nói.

Hồng Y nghe vậy, mặt sắp đen như đít nồi, hắn đứng ở kia, rất muốn nói thêm mấy câu thật tàn nhẫn, nhưng đối mặt với tên hòa thượng ngay cả súng cũng bắn không chết, hắn lại không biết phải nói gì. Lời tới bên miệng, lại như trẻ con giận dỗi mà thốt ra:

-Tôi không nhường đấy, cậu làm được gì?

Phương Chính liền trừng hắn một cái nói:

-Thế thì bần tăng đi đường vòng vậy.

Sau đó Phương Chính liền đi đường vòng.

Hồng Y bước lên một bước ngăn cản Phương Chính, nói:

-Hòa thượng, bây giờ cậu định làm sao?

Phương Chính giơ tay đẩy người.

Hồng Y cũng bất động, đồng thời âm thầm vận sức. Hắn cũng đã nhìn ra, hòa thượng này tuy có một cái đầu cứng, nhưng bề ngoài lại phúc hậu và vô hại, hắn cứ lì lợm dây dưa, chắc là cũng xả giận được chứ! Hồng Y hồn nhiên quên mất, hắn là một tên khủng bố với chỉ số thông minh kinh người, sao lại có thể làm ra một việc như trò đùa thế này? Trên thực tế, nếu là vào lúc khác, người khác nói với hắn rằng hắn sẽ làm ra loại chuyện như thế, phòng chừng hắn sẽ bắn đối phương ngay tại chỗ. Hắn căn bản không tin!

Nhưng vào giờ phút này, không biết là do bị Phương Chính kích thích, hay là vì nguyên nhân nào khác, hắn lại làm ra một việc ấu trĩ như thế.

Nhưng mà rất nhanh sau đó hắn đã phát hiện ra, hắn không chỉ có cách làm ấu trĩ, mà ý tưởng cũng ấu trĩ!

Cánh tay của Phương Chính thoạt nhìn không thô to, thân thể không cường tráng, lại ẩn chứa một sức mạnh vô cùng kinh khủng, dù có đẩy nhẹ hay mạnh, hắn chỉ cảm thấy một sức mạnh không thể kháng cự lại ập đến, thân thể không theo sự khống chế của bản thân mà tránh ra. Sau đó, con mắt hắn đỏ bừng nhìn Phương Chính đi về phía người bị thương tiếp theo, cũng chính là vị đạo trưởng đã đứng ra cản đường lúc nãy, thương thế không nhẹ.

Cú đẩy đó rốt cuộc đã khiến đầu óc Hồng Y hoạt động trở lại, chặt đứt mớ suy nghĩ hỗn loạn, con ngươi hắn hiện lên nét hung ác, nói:

-Hòa thượng, tôi không tin cậu thật sự đao thương bất nhập! Lấy súng tới đây!

Hồng Y một lần nữa tìm về sự tự tin cùng khí thế, cấp dưới của hắn cũng đồng thời nhẹ nhàng thở ra, lập tức đưa qua một khẩu AK47 đặt vào trong tay hắn, AK47 có uy lực cực lớn, bắn trong cự li gần càng là mười phần hỏa lực!

Cầm cây súng này, Hồng Y rõ ràng càng thêm nắm chắc, trực tiếp đi trước mặt Phương Chính, nâng họng súng lên nói:

-Hòa thượng, đi chết đi!

Thịch thịch thịch đột...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay