Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1119

Chương 1119: Anh Có Thể Câm Miệng Lại Không?

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1119: Anh Có Thể Câm Miệng Lại Không?

Hồng Y vừa nghe, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một hòa thượng mang theo một đạo cô đi từ bên cửa hông đến. Sau đó nhìn ra phía sau lại không thấy được người của mình, trong mắt hắn hiện lên nét nghi hoặc, hơi hơi ngẩng đầu lên nói:

-Mang bọn chúng đến đây.

-Vâng!

Một gã cấp dưới đi qua, hừ lạnh một tiếng, nói:

-Hai người bọn mày, đi qua!

Thanh Tịnh tán nhân nhìn nhìn Phương Chính, Phương Chính vừa muốn nói cái gì, bỗng nhiên ngửi thấy được một mùi máu tươi hết sức nồng nặc, vừa nhìn lên trên thì thấy người chết đầy đất, đôi mắt hắn lập tức đỏ bừng! Đặc biệt là khi thấy các tăng nhân, đạo sĩ, mục sư đang nằm trên mặt đất, hơi thở thoi thóp sắp chết đến nơi, Phương Chính liền không thèm quan tâm tên kia nói cái gì, sải bước đi qua ngay.

-Không phải các người nói hắn biết thần thông sao? Hắn là Lạt Ma sao? Lúc này xem thử thì biết.

Một chính khách có vẻ ngoài mỏ chuột tai khỉ nói khẽ với một người đạo sĩ.

Đạo sĩ kia nghe vậy, trừng mắt nhìn hắn một cái, không thèm phản ứng hắn ta.

Thế nhưng có không ít những kẻ mang kiểu tâm tư này, ánh mắt của họ khi nhìn vào Phương Chính đều mang theo một loại khinh miệt. Như thế lúc này khinh bỉ Phương Chính thì bọn họ có thể được giải phóng khỏi họng súng... Cũng có thể xem như, đây là một phương pháp giải tỏa áp lực dưới sức nặng của cái chết đang đè lên trên đầu.

Nhưng mặc kệ thế nào đi chăng nữa, Phương Chính cũng không rảnh phản ứng bọn họ, hắn sải bước đi tới bên người một mục sư gần hắn nhất, trực tiếp ngồi xổm xuống.

-Mẹ kiếp! Bảo mày qua, mày ngồi xổm xuống làm cái gì?

Cái tên thuộc phần tử khủng bố kia nổi giận mắng, đồng thời nhấc chân lên đá ngay!

Kết quả nghe phanh một tiếng, Phương Chính không hề nhúc nhích, hắn vẫn ngồi ở kia vững như núi Thái Sơn, mà phần tử khủng bố đó thì bị phản lực đẩy lùi về phía sau mấy bước, té đập mông xuống đất, mặt đỏ như đít khỉ.

Mọi người thấy vậy, không ít người trong mắt hiện lên nét tươi cưởi.

Tên kia thấy vậy, chỉ cảm thấy càng thêm phẫn nộ, hắn vội vàng bò dậy, giơ súng lên định đập vào gáy Phương Chính! Hắn muốn đánh đối phương hôn mê, sau đó kéo lê tới trước mặt Hồng Y, hoàn thành nhiệm vụ bản thân!

-Cẩn thận!

Thanh Tịnh tán nhân mở miệng nhắc nhở, đồng thời định tiến lên ngăn cản.

-Đứng lại!

Ca!

Một tên khủng bố khác mở chốt bảo hiểm, muốn nổ súng.

-Đừng, một mỹ nhân như thế, giết thì tiếc lắm.

Lần đầu tiên Hồng Y chủ động bảo người của mình đừng giết người, ánh mắt hắn sáng ngời nhìn vào Thanh Tịnh tán nhân, trong mắt tràn ngập sự tán thưởng.

Thanh Tịnh tán nhân muốn ngăn cản đối phương, thế nhưng quần áo quá rộng, đây là lễ phục, cử động rất không tiện.

Đối phương lại cực kì lão luyện, trực tiếp đánh một báng súng xuống, Thanh Tịnh tán nhân căn bản không kịp ngăn cản.

Không ít người nhắm hai mắt lại, mặc niệm các loại kinh văn, xem như giúp Phương Chính cầu phúc, đồng thời cũng có người niệm kinh văn siêu độ, ở trong mắt bọn họ, công nhiên làm trái ý của đại ma vương Hồng Y, tám phần là phải ăn đạn rồi! Mà người thì sao có thể chịu nổi một súng kia chứ!

Những chính khách và thương nhân còn lại thì có chút sợ hãi thỏ tử hồ bi, thế nhưng cũng có kẻ vui sướng khi người gặp họa, thầm nói: Lạt Ma? Hôm nay sợ là muốn thành Phật chết!

Tiểu Huân muốn đi lên, nhưng bị Trần Đạo Nguyên kéo lại. Lúc này đi lên, chẳng khác nào chịu chết! Trần Đạo Nguyên thấp giọng nói:

-Không cần hi sinh vô nghĩa, nếu thật sự muốn giúp hắn, thì giúp hắn báo thù! Luôn có cơ hội!

Bấy giờ Tiểu Huân mới bình tĩnh lại, thế nhưng đôi tay đã dồn đủ sức lực, chuẩn bị tùy thời giết người!

Hồng Y thì ra chiều hứng thú nhìn một màn này, thế nhưng ngay sau đó...

Đương!

Một thanh âm sắt thép va chạm vang lên, đồng tử mọi người mở to, chỉ thấy báng súng kia rắc một tiếng bị chấn nứt ra rồi! Dưới lực phản chấn, tên khủng bố kia không thể giữ được súng, thân súng liền bay ngay ra ngoài!

-Cái gì?

Mọi người cơ hồ hô lên theo bản năng.

Ngay cả Hồng Y vẫn luôn biểu hiện thực bình thản, vẻ mặt đã có chút cứng đờ.

Thanh Tịnh tán nhân như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt cô khi nhìn Phương Chính đã bắt đầu rực rỡ lung linh, cô phát hiện, hòa thượng trước mắt này thật giống như là một cái động không đáy, càng khai quật, những thứ khác thường của hắn lại được biểu hiện ra bên ngoài càng nhiều, khiến người ta nhịn không được muốn tìm tòi đến tột cùng.

Thế nhưng Phương Chính lại giống như cũng không biết có người gõ vào đầu hắn, hai ngón tay cắm vào giữa miệng vết thương, kẹp rút ra một viên đạn, sau đó nhanh chóng cầm máu, dùng chỉ Phật mang linh khí khâu miệng vết thương lại. Sau đó chậm rãi đi đến người tiếp theo!

Mọi người nhìn một màn này, tất cả đều là vẻ mặt ngơ ngẩn...

Thế nhưng có người bỗng nhiên hiểu ra, kích động nói:

-Tôi nhớ ra rồi, trụ trì Phương Chính không chỉ là Lạt Ma, hắn còn là một thần y! Hắn ra tay, vị mục sư kia được cứu rồi!

-Thế nhưng sao hắn lại cứu mục sư trước?

Có thương nhân nói thầm.

Nhưng người của các giáo phái khác lại lười phản ứng hắn, ở trong mắt bọn họ, sinh mệnh của chúng sinh đều bình đẳng, nào có chuyện cứu trước cứu sau như vừa nói? Đương nhiên là ai gần thì cứu người đó trước.

Chẳng qua đây là trên lý thuyết, chứ đến lúc đó rồi, ai có thể thật sự đối đãi bình đẳng với chúng sinh đây?

Bởi vậy, giờ khắc này, vô luận là người thuộc giáo phái phương Đông hay người của các giáo phái phương Tây nhất thời hứng thú lại đây xem náo nhiệt, thì ánh mắt khi nhìn về phía Phương Chính đã không còn giống trước nữa. Ban đầu là trêu chọc, không tin, thậm chí là có chút bất mãn, giờ trở thành kính nể, tôn kính và bội phục!

Hành động của Phương Chính không chỉ là chúng sinh bình đẳng, mà còn mang đại nghĩa xả thân vì nghĩa ở trong đó! Ít nhất, bọn họ bây giờ cũng không ai dám đứng ra đối diện với Hồng Y hung bạo!

Nhưng mà bọn họ cũng không biết, trong lòng Phương Chính không hề suy nghĩ nhiều như thế, y thuật của hắn đã siêu việt hơn thời đại này từ sớm, đó là y thuật của người phàm được Bồ Tát dạy cho! Hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra ai bị thương nặng hơn, ai cần nhanh chóng chữa trị hơn. Như thế nào mới có thể bảo đảm cho tất cả mọi người đều sống sót!

Hắn là dựa theo nguyên tắc này ra tay, thế nhưng nếu biết những người khác nghĩ như thế về hắn, thì hắn cũng chỉ đành cười rồi cam chịu. Dù sao vinh dự tới tay, cũng không có lí nào từ chối cả...

Phương Chính đi về hướng người bị thương thứ hai, đó là một lão tăng, thương thế của lão tăng không quá nặng, nhưng tuổi đã lớn, có thể tùy thời viên tịch. Phương Chính bước nhanh qua, sau đó lập tức ngồi xổm xuống xem xét miệng vết thương trên thân thể.

Đúng lúc này, Hồng Y mở miệng:

-Hòa thượng, cậu không sợ chết sao?

Mọi người căng thẳng trong lòng, biết, Hồng Y rốt cuộc muốn ra tay! Tất cả mọi người đều đổ mồ hôi lạnh dùm Phương Chính.

Phương Chính lại không thèm ngẩng đầu, nói:

-Anh câm miệng trước đã, bần tăng cứu người quan trọng hơn

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người ngây ngẩn!

Bọn họ nghĩ tới vô số cách trả lời của Phương Chính, có xin tha, có giảng đạo lý, có nói phật hiệu... Thế nhưng không ai nghĩ đến cái tên hòa thượng thoạt nhìn tuấn tú yếu ớt này lại có thể mạnh mẽ như thế! Trực tiếp bảo đại ma vương câm miệng!

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hồng Y.

Hồng Y nheo nheo mắt nói:

-Hòa thượng, tôi rất tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng.

-Anh có thể câm miệng lại không?

Phương Chính cơ hồ không cần suy nghĩ, không kiên nhẫn vung tay lên, sau đó trực tiếp dùng mông đối diện với Hồng Y.

Trong nháy mắt kia, tất cả mọi người đều nhìn thấy Hồng Y tái mét mặt mày! Ở chỗ này, hắn là một vị thần nắm trong tay quyền sinh sát! Vậy mà lại có kẻ dám đối với hắn như thế? Mẹ nó chứ, tuyệt đối là khiêu khích! Tìm đường chết!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay