Chương 1118: Cá Mặn Đuổi Dê
Người phía dưới bị ván cửa đụng phải một chút, họng súng chệch ra, sau đó lại bị Bát Thần đá liên tiếp hai cái, trọng tâm không vững liền nghiêng đầu về phía trước, vừa vặn đụng trúng cú lên gối của Bát Thần!
Chỉ nghe cốp một tiếng, đầu đối phương bị đầu gối đâm chúi xuống đất, bốp một tiếng, đối phương mất hết tri giác, đồng tử giãn ra, đã chết!
Bát Thần cầm lấy súng của đối phương, bắn thêm hai phát, đảm bảo không có gì sơ suất rồi mới ra ngoài kéo hai thi thể kia vào. Sau khi chặn cửa lại, hắn nhanh chóng bắt đầu nhìn màn hình theo dõi.
Trên màn hình theo dõi, hắn không tìm thấy Cá mặn, chỉ thấy trên mái nhà, một tăng một đạo đang hết sức chuyên chú nói chuyện phiếm. Mà ở phía sau hai người, có hai kẻ đang lặng lẽ tiếp cận... Bát Thần thấy vậy, trong lòng căng thẳng, muốn báo với Phương Chính, nhưng rồi lại không biết phải báo như thế nào, đúng lúc này hắn thấy được một cái microphone, không biết có dùng được hay không, hắn mở mic ra ngay tại chỗ, đồng thời âm thầm cầu nguyện, nhất định phải dùng được!
Sau đó, Bát Thần hô vào microphone:
-Đại sư, cẩn thận!
Kết quả, một tiếng kêu này vừa phát ra, toàn bộ loa bên trong Pháp Tương sơn đều vang lên. Ngay cả trên mái nhà Pháp Tương sơn, bên ngoài Pháp Tương tự cũng có loa vang lên!
Trong nháy mắt kia, hai kẻ đang lén lút tiếp cận từ phía sau Phương Chính cùng Thanh Tịnh tán nhân căng thẳng trong lòng, lập tức nâng họng súng lên, hét lớn một tiếng:
-Đừng nhúc nhích!
Vừa hét lên xong, Phương Chính cùng Thanh Tịnh tán nhân đều sửng sốt một chút, sau đó đồng thời quay đầu lại nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy hai kẻ võ trang đầy đủ đang chỉa súng vào bọn họ.
Trong mắt Thanh Tịnh tán nhân hiện lên chút hoảng loạn, thế nhưng ngay sau đó đã trấn định lại được, mày hơi hơi nhăn lại, vừa muốn nói cái gì.
Phương Chính lại mở miệng trước:
-Hai vị thí chủ, các người nói cái gì?
Hai người ngạc nhiên, kẻ này bị điếc sao?
Đúng lúc bọn họ đang ngây người, chỉ thấy Phương Chính dậm chân một cái, 'đùng' một tiếng, y như động đất xảy ra, phiến đá dưới chân lập tức bị chấn nát, hai người liền bị dọa đến mức quên cả nổ súng, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:
-Đây là quái vật gì thế?
Ngay vào lúc hai người đang nhìn cục đá bay lên, một bóng dáng màu trắng đã áp sát lại!
Hai người cũng phản ứng rất nhanh, giơ tay nổ súng!
Thế nhưng liền nhìn thấy hòa thượng đó mở đôi tay ra, mỗi tay chộp lấy một nòng súng!
"Ha ha... Đúng là đồ ngu!" Hai người âm thầm cười nhạo, lấy thịt đỡ đạn? Mày muốn chết chắc?
Bang bang!
Hai tiếng súng vang lên, tiếp theo nòng súng bị xé rách, hai người thấy súng đã hỏng, theo bản năng buông tay ra, tiếp theo liền thấy hai cú tát ập tới, bạch bạch hai tiếng, đầu của hai người bị đánh lệch đi, đụng thẳng vào nhau, hai mắt trợn trắng, đã hôn mê.
Chờ đến khi hai người nọ bị giải quyết xong, Thanh Tịnh tán nhân mới hồi phục lại tinh thần, vẻ mặt quái dị nhìn Phương Chính nói:
-Không phải cậu biết dùng thần thông sao? Còn dùng sức lớn thế?
Sau đó nhìn mấy viên gạch, lắc đầu nói:
-Dượng lại phải bỏ tiền sửa chữa rồi.
Phương Chính cứng họng, lau lau mũi nói:
-Quên mất...
Thanh Tịnh tán nhân: "..."
Thanh Tịnh tán nhân tuy rất bình tĩnh, nhưng nghĩ đến tốc độ như gió cuốn sấm rền mới nãy của Phương Chính, cộng thêm sức mạnh kinh người kia, trong lòng cũng không khỏi chấn động trước vẻ đẹp của sức mạnh đó. Vốn cho rằng điều này chỉ tồn tại trong phim ảnh, không nghĩ tới lại có thể thực hiện được trong hiện thực.
-Xem ra phía dưới đã xảy ra chuyện, đi thôi, đi xuống nhìn xem.
Phương Chính nói tránh đi.
Thanh Tịnh tán nhân gật đầu theo, đồng thời dưới lầu truyền đến âm thanh chói tai của xe cảnh sát, rất nhiều cảnh sát đã đuổi đến đây.
Phương Chính cùng Thanh Tịnh tán nhân đi rồi, thế nhưng lại có người sắp phát điên tới nơi! Đó chính là Bát Thần!
-Ôi trời ơi, đây mới là võ công chứ! Một chân dẫm nát đá cẩm thạch, tốc độ như đạn bay, tay không đỡ đạn... Mẹ nó, nếu mình làm được như thế, thù gì không báo được?
Bát Thần lẩm nhẩm.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến mấy âm thanh kêu la hết sức kì quái, Bát Thần căng thẳng, vội vàng trốn sang hành lang bên cạnh.
Tiếp theo liền nghe thấy tiếng chân của một đám người đang chạy như điên qua, đồng thời những người này còn kêu:
-Yêu quái đại nhân, đừng đuổi theo nữa, chúng tôi phục rồi!
Nhưng mà đáp lại bọn họ lại là tiếng dây nịt quất đánh chan chát liên tiếp cùng thanh âm của con Cá mặn phá hoại kia:
-Phục cái gì mà phục? Không phải tụi bây là xã hội đen hả? Không phải có súng hả? Không phải mạnh lắm hả? Đứng đó cho ông cố nội bây chơi lát đã! Không cho chạy!
-Ông cố nội ơi, đừng chơi nữa... Ngài đại phát từ bi mà tha cho chúng tôi đi.
Những người đó tiếp tục kêu rên.
Bát Thần vừa nghe, là Cá mặn? Hắn nhanh chóng đi ra ngoài thăm dò xem tình huống thế nào, vừa nhìn một cái, tức khắc trợn tròn mắt.
Chỉ thấy một đám thanh niên cao to đen hôi đang chạy cuống cuồng đằng kia, phía sau là một con Cá mặn cầm trong tay một sợi dây nịt dài thật dài được ghép lại bởi không biết bao nhiêu là dây nịt khác nhau, nó tung dây nịt quất bạch bạch bạch, đánh nát quần của đám người đang chạy phía trước, mấy cái mông trắng lóa lộ ra ngoài, phía trên là mấy vết lằn đỏ cực kì bắt mắt.
Thấy một màn như vậy, Bát Thần theo bản năng nghĩ tới công việc chăn dê làm lúc nhỏ ở nông thôn, cực kì giống y thế này!
-Bát Thần, sao cậu lại ở đây?
Cá mặn nghe thấy tiếng động, nhìn thấy Bát Thần, hỏi.
Bát Thần cười khổ nói:
-Sao tôi lại ở đây? Không phải là vì tìm ông à? Đại sư bảo tôi trông chừng ông, ông thì ngược lại, chạy loạn khắp nơi, còn đuổi theo nhiều người như thế...
-Người nào? Tôi đây là đang đuổi dê! Cậu nói xem, mấy người này học gì mà không được? Lại thích cầm súng đóng giả xã hội đen!
Cá mặn nói xong, thấy những người đó sắp chạy không còn thấy bóng, lập tức nổi giận, hét lớn một tiếng:
-Đều đứng lại hết cho ta, không cho chạy!
Cũng không biết Cá mặn đã tra tấn bọn họ thế nào, những người đó vậy mà lại bị dọa phải đứng lại thật, không dám chạy tiếp.
Lúc này Cá mặn mới rung đùi đắc ý nói:
-Cậu nhìn xem, đã gặp qua kiểu xã hội đen chả ra gì thế này bao giờ chưa?
Đám người ở bên kia nghe vậy, chua xót cúi đầu, trong đó một người sửa cho đúng lại:
-Ông cố nội à, bọn tôi không phải là là xã hội đen, bọn tôi là tổ chức khủng bố Hồng Ma!
-Hồng Ma? Sao các người lại chạy tới chỗ này?
Bát Thần cũng hoảng sợ, người khác không biết Hồng Ma, hắn lại biết. Hung danh trong thế giới ngầm của bọn chúng cực kì hiển hách.
-Chính phủ bắt trùm ma túy Chiến Ma, Chiến Ma là người cung cấp nguồn tài chính lớn nhất cho tổ chức Hồng Ma của chúng tôi. Điều kiện hợp tác trước đó là chúng tôi nhất định phải cứu được hắn ra. Cho nên chúng tôi tới đây, người ở nơi này chính là lợi thế để chúng tôi đàm phán với chính phủ.
Người nọ nói.
Bát Thần nhíu mày nói:
-Các người điên rồi à? Các người đã vào đây, cho dù Chiến Ma có được thả ra, các người cũng không có cách nào còn sống mà rời đi.
-Bọn tôi tới đây, cũng không có ý định còn sống rời đi.
Một người thấp giọng nói.
Bát Thần nghe vậy, trái tim run rẩy, đây là sự khác biệt giữa tổ chức khủng bố và xã hội đen, tuy xã hội đen cực kì hung ác, nhưng bọn họ sợ chết. Mà tổ chức khủng bố căn bản không hề sợ chết, bọn họ có rất nhiều tử sĩ, để đạt được mục đích thì bọn họ có thể không từ thủ đoạn...
-Ái chà chà, bọn bây cũng ghê quá nhỉ. Tới tới tới, để ông cố nội nhìn xem bọn bây ghê đến chừng nào nào!
Cá mặn vừa nhếch miệng, dây lưng đã đánh ra nghe 'bang' một tiếng!
Mọi người vừa nghe thấy thanh âm này, toàn thân run rẩy, y như đám dê bò nghe được âm thanh roi da vậy.
Bát Thần thấy vậy cũng phải líu lưỡi, hắn thật sự không nghĩ ra, rốt cuộc Cá mặn đã làm gì những người này? Sao một đám liều mạng lại sợ đến nỗi biến thành con cháu họ nhà rùa thế?
Bát Thần thấp giọng hỏi Cá mặn, Cá mặn chỉ cười ha ha rồi chỉ vào những người đó, ý bảo cậu hỏi bọn chúng đi.
Kết quả Bát Thần vừa hỏi, không ít người khóc hu hu, một người trong đó nói:
-Anh từng trải nghiệm qua cảm giác tuyệt vọng khi cả đám quyết tâm lao đầu vào tường lại bị một con Cá mặn bắt trở lại, ấn trên đất đánh đập một hồi chưa?
Một người khác nói:
-Anh từng trải nghiệm qua cảm giác tuyệt vọng khi bị một dòng nước tanh hôi cực kì đổ vô lỗ mũi, có sặc thế nào cũng không chết được chưa?
-Anh từng trải nghiệm qua cảm giác tuyệt vọng khi bị yêu quái bắt được chưa?
-
...
Bát Thần bỗng nhiên hơi hiểu ra, những người này có lẽ không sợ ai hay bất kì cái gì, nhưng đại yêu quái Cá mặn này đã tra tấn khiến bọn họ sợ đến tận sâu trong tâm khẩm...
Nghĩ đến đó, Bát Thần nhanh chóng nói:
-Cá mặn, đại sư nhà ông gặp nguy hiểm. Trên lầu còn có rất nhiều tên côn đồ, bọn họ khống chế yến hội...
-Gì? Bọn họ chạy đến yến hội? Còn muốn khống chế yến hội?
Cá mặn kinh ngạc hô lên
Bát Thần cho rằng Cá mặn là lo lắng cho Phương Chính, vội vàng gật đầu nói:
-Đúng vậy, bọn họ đi rất nhiều người.
Cá mặn hơi há mồm, sau đó hai cái vây cá hợp lại thành hình chữ thập, bắt đầu niệm kinh.
-Cá mặn, ông làm gì thế?
Bát Thần nóng nảy, lúc này không cứu người, còn niệm kinh?
Cá mặn nghiêm trang nói:
-Ta niệm kinh văn siêu độ cho mấy dũng sĩ không sợ chết đó...
Bát Thần ngạc nhiên: "... "
Cá mặn tiếp tục nói:
-Thật không biết là ai đã cho bọn họ can đảm nữa, cũng dám đi tìm cái tên đầu trọc kia gây phiền toái. Ông cố nội đây còn không dám, ai cho bọn chúng can đảm thế?
Bát Thần: "... "
-Haizz, đám người này không thích hợp làm phần tử khủng bố chút nào, bọn họ hẳn phải nên xuất gia mới đúng, có loại can đảm lao vào địa ngục đó, còn lo không thành Phật sao? A Di Đà Phật, đi đi, bọn bây lên hết đi, giá!
Cá mặn vung roi da, lại lần nữa đuổi đám người kia chạy nháo nhào.
Lúc này Bát Thần mới tỉnh lại từ trong mấy lời lúc nãy của Cá mặn, hắn nhanh chóng đuổi theo, kêu lên:
-Cá mặn, ông suy nghĩ chút đi. Ông là hộ pháp, nếu lúc này ông không xuất hiện, chờ đến khi trên đó giải quyết xong xuôi rồi, coi chừng sau này bị tính sổ đó!
Lời này vừa nói ra, Cá mặn khẩn cấp phanh lại, ngẫm nghĩ cái đức hạnh ghi thù kia của Phương Chính, nếu nó thật sự mặc kệ không quan tâm, coi chừng lúc về bị trừ bớt khẩu phần ăn! Chút thức ăn vất vả lắm mới kiếm được từ chỗ Tịnh Tâm, tám phần sẽ một đi không trở lại.
Nghĩ đến đó, Cá mặn nói:
-Thôi được, làm đệ nhất hộ pháp, chúng ta đi lên cứu người thôi! Nhưng mà không thể đi lên như thế này được!
-Thế thì đi lên kiểu gì?
Bát Thần khó hiểu hỏi.
Cá mặn ngoác cái miệng rộng, cười ha ha một hồi, sau đó mới nói nhỏ bên tai Bát Thần mấy câu, vẻ mặt Bát Thần ngơ ngác, hắn nhìn Cá mặn hỏi:
-Ông chắc chứ?
-Cần chứ! Ta còn chưa có chơi qua kiểu này đâu! Ha ha... Đi, xuất phát!
Cá mặn nói xong, giơ roi đánh, đám người kia lại chạy nháo nhào.
Cùng lúc đó, Hồng Y ngồi ở trên bục cao, liếc mắt nhìn Hạ Võ Hoành cùng đám người tăng nhân, đạo sĩ, mục sư mới vừa nãy đứng ra bảo vệ lẽ phải nhưng bị một súng bắn gục, đám người kia còn chưa tắt thở, nhưng cũng chẳng cách cái chết là bao.
Chuyên gia đàm phán của Hồng Y đang đàm phán với chính phủ, hai bên anh anh tôi tôi nói đã nửa ngày mà chưa thống nhất được điều gì.
Hồng Y dần dần có chút không kiên nhẫn, chính cái gọi là đêm dài lắm mộng, hắn cảm thấy hôm nay mí mắt nháy liên hồi, muốn xảy ra chuyện sao!
Đúng lúc này, Hạ Thiên Tinh nói:
-Hồng Y đại nhân, Phương Chính tới!