Chương 1117: Ba Kẻ Ngốc
Hồng Y thấy vậy, cười, chỉ vào đối phương nói:
- Tôi biết cậu, Hạ Thiên Tinh, cánh tay đắc lực của tập đoàn Hạ Thị, cậu giết người cũng đâu có ít hơn tôi.
Hạ Thiên Tinh nghe vậy, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, hắn đã dám làm loại chuyện này thì cũng không sợ người khác biết, trên thực tế có rất nhiều người biết hắn đang làm việc gì. Thế nhưng hắn làm việc rất sạch sẽ, không để ai nắm bắt được nhược điểm, cho nên hắn mới có thể tiếp tục tự do thoải mái. Thế nhưng, hắn tuyệt không dám thừa nhận trước mặt công chúng!
Vì thế, Hạ Thiên Tinh nói tránh đi:
- Thưa Hồng Y tiên sinh, hòa thượng ngài muốn tìm có phải tên là Phương Chính hay không?
- Phương Chính? Hình như là tên này. Cậu biết hắn ở đâu?
Hồng Y hỏi.
- Biết, thế nhưng Hồng Y tiên sinh, ngài xem, tôi nói cho ngài vị trí của hắn, ngài có thể...
Hạ Thiên Tinh muốn nói điều kiện, nhưng ngay sau đó, họng súng đã nhắm ngay đầu hắn!
Hồng Y nói:
- Tôi không thích người ta bàn điều kiện với tôi, đương nhiên, nếu tôi vui vẻ, tôi có thể giữ cho cậu một mạng.
Hạ Thiên Tinh nhìn Hồng Y, lại nhìn họng súng kia, cuối cùng nói:
- Hắn...
- Cậu dám nói ra, tôi diệt toàn tộc các cậu!
Hạ Võ Hoành gầm nhẹ nói, hiển nhiên cũng không phải là hắn quan tâm chuyện chết sống của Phương Chính, mà là sự an nguy của Thanh Tịnh tán nhân!
Tim Hạ Thiên Tinh run rẩy, nhìn về phía Hồng Y.
Hồng Y nói:
- Hắn có diệt tộc cậu hay không thì tôi không biết, nhưng nếu cậu không nói, tôi nhất định giết cậu. Cậu có thể lựa chọn...
Hạ Thiên Tinh nhìn cò súng chậm rãi bóp vào, nói:
- Hắn từ cái cái cửa kia đi ra ngoài rồi!
Hạ Võ Hoành nghe vậy, trong mắt đều là lửa giận, thế nhưng cuối cùng vẫn nhắm hai mắt lại. Bất kì ai cũng biết, vị vua không ngai này đã thật sự tức giận!
Chẳng qua Hồng Y cũng không để ý, vẫy vẫy tay nói:
- Hai người các cậu, đi bắt hòa thượng kia về đây. Tôi muốn biểu diễn trực tiếp cho mọi người xem màn lột da róc xương!
Hồng Y nói đến câu sau thì đã nghiến răng nghiến lợi! Trên thực tế, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng kĩ càng mọi thứ, nhưng dẫn người bao vây Pháp Tương tự là chuyện hắn chưa bao giờ muốn làm! Chỉ cần xảy ra chút sai lầm nào ở chỗ này, bọn họ nhất định sẽ bị quân đội bao vây! Thậm chí, có thể giành được Pháp Tương tự hay không cũng còn chưa chắc!
Việc này quá nguy hiểm! Hắn vốn là một kẻ thích bỏ ít nhận nhiều, cho nên hắn định phái một đội cảm tử đi lấy máy bay, chuẩn bị cướp máy bay, dùng điều này để đàm phán với chính phủ, bắt họ thả người. Đương nhiên, cho dù chính phủ có thả người, hắn vẫn cho nổ máy bay như cũ...
Nhưng đó chỉ là làm chết một người, chứ không hề đem chính bản thân hắn đặt vào trong nguy hiểm!
Thế nhưng, tất cả, đã bị tên giặc trọc kia phá nát!
Đứng trên bục cao, Hồng Y không về vui vẻ như những gì thể hiện ra bên ngoài, hắn càng nôn nóng hơn cả. Đứng ở đây, nhân tố không nắm chắc quá nhiều, bây giờ hắn chỉ muốn tốc chiến tốc thắng...
Sau khi phái người ra khỏi đây, Hồng Y bắt đầu cho người tiến hành liên lạc với chính phủ, sau đó tiến hành đàm phán.
Quả nhiên, chính phủ bên kia vừa nghe được tin tức, không bao lâu sau, bên ngoài Pháp Tương sơn liền xuất hiện rất nhiều xe cảnh sát, còn có người của quân đội đuổi đến đây, bao vây Pháp Tương sơn kĩ càng kín kẽ! Thế nhưng đây là chuyện của sau đó.
Chẳng qua trước mắt, Hồng Y cho người mang tới một cái ghế dựa, hắn ngồi trên bục cao, cười tủm tỉm nhìn mọi người phía dưới, ánh mắt hắn đảo qua, không ai dám đối diện với hắn, sợ bị hắn thấy không thuận mắt, một phát súng bắn chết.
Cùng lúc đó, một người tới bên tai Hồng Y thấp giọng nói gì đó.
Hồng Y nhíu mày nói:
- Để cho bọn họ tiến vào!
Ngay sau đó, ba tên quỷ xui xẻo đi đến, vừa thấy mặt liền khóc nức nở nói:
- Hồng Y, chúng tôi nói thật mà. Thật sự có một con Cá mặn biết đi biết nói, súng bắn cũng không chết bắt bọn tôi làm tù binh.
- Ba kẻ ngốc, giữ lại thì được ích lợi gì?
Hồng Y nói với người phía sau.
Hai người phía sau lập tức nâng họng súng lên.
Ba người nhanh chóng kêu lên:
- Hồng Y, chúng tôi không điên, chúng tôi nói thật! Chúng tôi xin được thề trước thần linh, nếu chúng tôi có nửa lời nói dối, vạn kiếp không được siêu sinh!
Hồng Y bảo hai tay súng dừng tay, cúi đầu nhìn ba người nói:
- Bọn mày nói thật?
Đúng lúc này, bộ đàm vang lên âm thanh liên hồi:
- Hồng Y, ối trời ơi! Tôi thấy một con Cá mặn đang lắc lư trên hành lang!
Hồng Y nhăn mày, cầm lấy bộ đàm nói:
- Đầu Bình, cậu nói cái gì?
- Hồng Y, có thể tôi nói ngài không tin, tôi đang nhìn màn hình theo dõi thì thấy có một con Cá mặn lướt qua hành lang! Tôi đã tua đi tua lại, xác định rất nhiều lần rồi, đó chắc chắn là một con Cá mặn!
Đầu Bình nói.
Hồng Y nhìn về phía ba người trên mặt đất, ba người liều mạng gật đầu, Hồng Y nhăn chặt mày, hắn bỗng nhiên cảm thấy, chuyện hôm nay tựa hồ có chút phức tạp... Một tên hòa thượng trà trộn vào cướp máy bay của hắn, một con Cá mặn biết chạy biết nhảy... Giờ khắc này Hồng Y muốn chửi mẹ nó quá!
- Lôi Ưng, cậu dẫn người theo bắt con Cá mặn đó lại đây cho tôi!
Hồng Y nói.
Vẻ mặt Lôi Ưng ngơ ngác, hắn đường đường là đệ nhất đao thủ của Hồng Ma vậy mà phải đi bắt một con cá! Cảm giác này, thật con mẹ nó quá phí phạm...
Thế nhưng Lôi Ưng vẫn vẫy tay, mang theo sáu người đi ra ngoài. Đồng thời không ngừng liên hệ với Đầu Bình, hy vọng có thể biết được vị trí mới nhất của Cá mặn.
Cùng lúc đó, bên ngoài phòng điều khiển.
Hai phần tử vũ trang đang đứng gác ở kia, đúng lúc này, một người đàn ông chậm rãi đi tới. Trên ngực người đàn ông mang phù hiệu Hồng Ma, nhìn thấy thế, hai người nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn hỏi:
- Ám hiệu!
Người đàn ông ngừng lại cách hai người kia 3 mét, chậm rãi ngẩng đầu nói:
- Ám hiệu là...
Vừa mới nói đến đó, người đàn ông đột nhiên bước nhanh tới, tốc độ như tia chớp, lập tức tới gần hai người kia! Hai người vừa muốn nâng súng lên, đã bị người đàn ông dùng tay đè xuống, 'đùng' một tiếng súng bị đánh rớt xuống đất! Đồng thời người đàn ông nghiêng người một cái, lướt qua hai người kia, bàn tay vặn vẹo như rắn đánh thẳng ra sau, đầu cũng không quay lại!
Hai người theo bản năng quay đầu lại, yết hầu vừa lúc đụng phải một cú đấm!
Bang bang!
Ca ca!
Hai tiếng giòn vang!
Hai người trợn trừng mắt, há to miệng nhưng không phát ra được chút âm thanh nào, sức lực nhanh chóng rút cạn, bọn họ ngã trên mặt đất, bất động.
Lúc này, người đàn ông kia mới kéo mũ xuống, lộ ra một gương mặt đầy râu, chính là kẻ đang tìm kiếm Cá mặn khắp nơi, Bát Thần!
Lúc Bát Thần tìm Cá mặn thì vừa vặn nhìn thấy hai gã người hầu bị người ta dùng súng giảm thanh triệt hạ, tức khắc biết tình huống không ổn, nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Đầu tiên hắn suy nghĩ cẩn thận, hẳn là phòng điều khiển đã xảy ra vấn đề, hơn nữa để nhanh chóng tìm được Cá mặn, hắn cũng tìm tới phòng điều khiển trước.
Còn Phương Chính? Hắn căn bản không lo lắng... Mà Cá mặn? Hắn cũng không phải lo cho sự sống chết của Cá mặn, mà là lo không hoàn thành nhiệm vụ Phương Chính giao cho.
Giải quyết xong hai người kia, Bát Thần nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.
Cơ hồ là trong nháy mắt, Bát Thần nghe được âm thanh súng bóp cò, Bát Thần nhướng mày, dùng sức đá vào cánh cửa, chỉ nghe răng rắc, cánh cửa đã bị hắn đá bay ra ngoài!
Tiếp theo liền nghe được tiếng súng đùng đùng đùng vang lên liên tiếp, thế nhưng Bát Thần căn bản không dừng lại, tăng tốc vọt tới, đúng lúc tấm cửa va vào người bị nghiêng đi, thế là hắn dẫm lên ván cửa, đạp hai bước lên trên, từ trên cao xuống gối!