Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1116

Chương 1116: Tôi Biết

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1116: Tôi Biết

- Xin lỗi? Bọn họ dám nổ súng với gia chủ nhà chúng tôi, xin lỗi có ích lợi gì?

Một ông lão phẫn nộ nói.

Tóc vuốt ngược vừa nghe, khẽ gật đầu nói:

- Nói có lý lắm! Ý của anh Hạ thế nào? Ông không chịu nhận lời xin lỗi?

Khi nói chuyện, hai gã tay chân đã đi tới trước mặt Hạ Võ Hoành, nói 'thành thực xin lỗi'.

Hạ Võ Hoành cắn chặt hàm răng, hừ lạnh một tiếng nói:

- Mày sẽ không ra nổi cái thành phố đâu!

- Xem ra người ta là không chấp nhận lời xin lỗi của các cậu rồi, nói thêm mấy lần nữa đi, để người ta nhìn thấy được thành ý của các cậu.

Tóc vuốt ngược vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

Hai gã tay chân khẽ gật đầu, sau đó nói với Hạ Võ Hoành:

- Thực xin lỗi!

Hạ Võ Hoành vừa muốn nói cái gì, liền nghe bang bang hai tiếng súng vang lên! Hai con cháu Hạ gia lập tức ngã vào giữa vũng máu!

Tiếp theo, hai gã tay chân của tóc vuốt ngược lại tiếp tục nói:

- Thực xin lỗi!

Bang bang!

Lại là hai tiếng súng vang lên, lại là hai con cháu Hạ gia ngã vào giữa vũng máu!

Lúc này Hạ Võ Hoành mới hồi phục tinh thần lại, trong tức giận mang theo sự sợ hãi cùng đau lòng! Đại hội lần này cực kì long trọng, hắn vận dụng rất nhiều quan hệ, cho nên con cháu Hạ gia mà hắn mang đến cũng là những kẻ tài giỏi nhất trong Hạ gia, đó chính là huyết mạch Hạ gia! Cứ thế mà bị giết mất bốn người, sao hắn có thể không đau lòng chứ? Nóng giận và kinh ngạc đan xen, Hạ Võ Hoành biết không thể lại dây dưa thêm, bèn hét lớn:

- Dừng tay! Tôi nhận!

Hai gã tay chân của tóc vuốt ngược nghe vậy, theo bản năng dừng bắn, nhìn về phía tóc vuốt ngược. Tóc vuốt ngược vẫn đứng ở trước microphone, giống như ngôi sao ca nhạc sắp biểu diễn, phong độ nhẹ nhàng cười nói:

- Thanh âm quá nhỏ, không nghe rõ.

- Thực xin lỗi!

Hai gã tay chân của tóc vuốt ngược lại tiếp tục nói, đồng thời nổ súng!

Lại là hai gã người Hạ gia ngã xuống giữa vũng máu.

- A Di Đà Phật, thí chủ, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Không nên giết người nữa!

Lúc này, một lão tăng đứng dậy, lời lẽ chính đáng nói.

- Xin chào đại sư, đại sư nói rất đúng.

Tóc vuốt ngược khom người chào hỏi.

Lão tăng chắp tay trước ngực nói:

- Thí chủ, quay đầu lại đi.

Tóc vuốt ngược cười nói:

- Đại sư, hỏi ông một vấn đề.

- Thí chủ mời nói.

Lão tăng nói.

- Ông sợ chết không?

Tóc vuốt ngược hỏi.

Lão tăng nói:

- Con người ai cũng phải chết, nếu cái chết của bần tăng là ý nghĩa, việc gì phải sợ?

Phanh!

Ngực lão tăng bị xuyên thủng, ngã ngay xuống đất!

- Dừng tay!

Lại có hai gã tăng nhân đứng dậy, còn có thêm một mục sư phương Tây cũng bước ra, hỗ trợ cho hai người.

Một đạo sĩ khác che ở trước mặt ba người, vẻ mặt hiên ngang nói:

- Không nên giết người nữa, rốt cuộc anh muốn cái gì?

- Không nên gì chứ, tôi chỉ tiễn vị đại sư này đến thế giới cực lạc mà thôi. A Di Đà Phật... Thiện tai thiện tai, tôi lại làm một chuyện tốt.

Tóc vuốt ngược cười nói, đồng thời trong mắt chợt lóe.

Một đợt tiếng súng vang lên, bốn người vừa đứng ra cũng bị bắn thủng người, ngã gục trên mặt đất, tuy vẫn chưa chết, nhưng cũng đã không nhúc nhích nổi.

- Đủ rồi! Rốt cuộc mày muốn gì? Tao đều đáp ứng mày!

Hạ Võ Hoành rốt cuộc đã mềm xuống, một khắc kia, trong chớp mắt hắn như thể già đi rất nhiều.

Tóc vuốt ngược nghe vậy, hơi hơi mỉm cười, làm ra một tư thế dừng lại.

Nhưng mà hai gã tay chân kia vẫn hô lên:

- Thực xin lỗi!

Bang bang!

Lại là hai người Hạ gia ngã xuống đất!

Hạ Võ Hoành vô cùng phẫn nộ, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào tóc vuốt ngược muốn gào thét lên, lại nghe tóc vuốt ngược đã gào lên trước, xoay tay lại vả ngay vào mặt hai gã tay chân kia, đồng thời mắng:

- Các cậu bị điếc sao? Hạ huynh đã nhận lời xin lỗi rồi, các cậu còn nổ súng?

- Xin lỗi, Hồng Y, chúng tôi trượt tay.

Hai gã thủ hạ trăm miệng một lời nói, nhưng người sáng suốt đều đã nhìn ra, bọn họ rõ ràng là cố ý! Mà màn trình diễn này là để cho Hạ Võ Hoành cùng mọi người ở đây xem!

Bọn họ có thể làm như thế với một vị đại nhân vật như Hạ Võ Hoành, như vậy những người khác thì sao?

Nghĩ đến đó, nhất thời ai nấy đều cảm thấy bất an, vốn tự cho mình có thân phận, có bối cảnh, giờ trở thành không đáng nhắc tới. Một đám cúi đầu, không dám hé răng...

Còn có một ít tăng nhân, đạo sĩ, mục sư cũng muốn đứng ra, nhưng đều bị chính khách, thương nhân bên cạnh gắt gao kéo lại. Tới lúc này rồi, mọi người đã thấy rõ ràng, bây giờ ai đi lên là chết! Đối phương căn bản chính là một ác ma không biết lí lẽ, chỉ muốn giết người! Lúc này đi lên chịu chết, không có bất luận giá trị nào!

- Cuối cùng cũng yên tĩnh, một khi đã như vậy, kẻ hèn này xin được giới thiệu một chút. Các người có thể gọi tôi là Hồng Y, nói thật, tôi rất thích quần áo màu đỏ... Tôi cực kì tin rằng, thế giới này đầy rẫy tội ác, và chỉ có dùng máu mới rửa sạch được tội ác của thế giới. Hồng Y, đại biểu cho máu tươi rửa tội... Các người thích chứ?

Hồng Y hỏi.

Mọi người trầm mặc không nói.

- Không nói lời nào đồng nghĩa với chấp nhận. Rất hay, rốt cuộc chúng ta cũng có chỗ giống nhau rồi, điều này khiến tôi rất hài lòng.

Hồng Y khi nói chuyện, gõ gõ microphone nói:

- Như vậy, kế tiếp chúng ta nói chút chính sự thôi. Một người bạn của tôi bị cục cảnh sát giam, tôi muốn đàm phán với bọn họ, để bọn họ thả người. Nhưng mà, họ tàn nhẫn từ chối rồi... Các người nhìn thử xem, tôi có thành ý muốn đàm phán với bọn họ như thế, bọn họ lại từ chối.

Tôi không thích bị từ chối, đành phải tăng lợi thế lên. Nhưng tôi không có tiền... Các người nói, bây giờ tôi nên làm sao đây?

Mọi người tiếp tục trầm mặc, thế nhưng mọi người đã dần dần đoán được thân phận của đối phương.

- Đương nhiên là tìm lợi thế! Thực bất hạnh, tôi tìm được hai lợi thế, lợi thế thứ nhất là một chiếc máy bay, đáng tiếc, đã bị một tên nhóc hòa thượng khốn kiếp trà trộn vào, bây giờ người của tôi còn đang bị nhốt trong cục cảnh sát, điều này khiến tôi rất không vui. Lợi thế thứ hai chính là các người, vừa lúc nơi này có không ít hòa thượng, tôi muốn hỏi các người một chút, các người biết hắn không?

Hồng Y hỏi.

Nghe được là một tên nhóc hòa thượng khốn kiếp, mọi người tức khắc sửng sốt, nhóc hòa thượng? Mọi người nhìn lẫn nhau, ở đây căn bản là không có nhóc hòa thượng, trẻ nhất cũng phải hơn bốn mươi tuổi rồi! Cái này cũng đâu có được tính là nhỏ tuổi đâu?

- Xem ra các người còn cần chút gợi ý, hắn mặc tăng y màu trắng. Hình dáng sao, cũng rất đẹp trai...

Hồng Y nói.

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt mọi người tiếp tục mờ mịt, tăng y màu trắng? Cũng đâu có ai mặc đâu!

Thế nhưng dường như có người nghĩ tới cái gì, lại vẫn nhịn xuống, cái gì cũng chưa nói.

Hồng Y nhìn thấy thế, có chút không vui:

- Đừng có nói với tôi là hòa thượng này ngàn dặm xa xôi chạy tới đây chỉ là để du lịch. Nếu tôi không tìm được hắn, vậy không còn cách nào, đại sư ở đây cũng xem như đồng môn của hắn, vậy chịu khổ một chút nhé?

Nói xong, tay chân của Hồng Y bắt đầu giơ súng lên, thần kinh mọi người lại căng thẳng lần nữa!

- Chờ một chút, tôi biết anh đang nói tới ai!

Đúng lúc này, trong đám người có một người giơ tay cao lên.

Mọi người nghe vậy, lập tức nhìn qua. Nhóm khách nhẹ nhàng thở ra, nhưng người của các giáo phái khác lại vô cùng phẫn nộ! Tới lúc này rồi, người Hồng Y nói tới là ai, bọn họ cũng đoán được đại khái. Nhưng bán đứng người khác, để cho người khác chịu chết, loại hành vi này, bọn họ làm không được! Nhưng có như thế nào cũng không nghĩ tới, vậy mà lại có người làm được!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay