Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1115

Chương 1115: Người Nào Bắn Vậy?

schedule ~7 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1115: Người Nào Bắn Vậy?

Trần Tiểu Huân nghe xong, tấm tắc kỳ lạ cảm thán nói:

- Thật là một địa phương kỳ lạ!

Trần Đạo Nguyên còn muốn nói gì đó, nhưng bỗng nghe thấy tiếng vỗ tay như sấm, không biết Hạ Võ Hoành nói cái gì nhưng thấy mọi người vỗ tay thì hai người cũng vỗ tay theo.

Ngay giữa tiếng vỗ tay như sấm bỗng có một giọng nói vang lên:

- Cảm ơn mọi người đã vỗ tay, không ngờ chúng tôi được hoan nghênh thế!

Giọng nói này phát ra từ loa. Thanh âm bất ngờ vang lên khiến ai cũng sửng sốt. Ngay cả Hạ Võ Hoàng đều theo bản năng nhìn về phía cửa lớn.

Ở cửa lớn, mấy người phục vụ bị đẩy vào, một đám phần tử có vũ trang đi đến. Tên cầm đầu cũng mặc vest, áo sơ mi trắng, tóc vuốt ngược, cười lên rất ôn hòa, mọi cử chỉ hành động đều lộ ra sự nho nhã.

- Cậu là ai?

Trong mắt Hạ Võ Hoành lóe lên tia sắc lạnh, vô cùng uy nghiêm hỏi.

- Bất kể các người là ai, chỗ này là Hạ gia, lập tức cút ra ngoài!

Một người đàn ông đầu trọc trong đám người đi ra, quát lớn.

Người đàn ông kia nghe vậy mỉm cười, phong thái thân sĩ ưu nhã làm lễ sau đó cầm lấy microphone nói:

- Xem ra mọi người không nhận ra tôi, đã thế thì tôi tự giới thiệu mình một chút.

- Mày không cần giới thiệu, mày cho rằng mày có tư cách ở đây nói mấy lời sao? Mày quá đề cao mình đấy!

Người đàn ông đầu trọc vỗ tay một cái, những người hầu kia lập tức móc súng đối đầu với người của người đàn ông kia.

Đầu trọc tiếp tục nói:

- Khi tiếng súng vang lên, trong một phút sẽ có càng nhiều người phục vụ và nhân viên an ninh đến đây, chút người này của mày không đủ dùng đâu!

Người đàn ông cười nói:

- Ông nói tôi tin, lúc mới tới, người của ông quả thật không ít. Nhưng giờ à,... Những người này là người của ông sao? Ông quen họ sao?

Đầu trọc biến sắc, quay đầu nhìn lại thì thấy những người kia đã chĩa họng súng về phía tất cả quan khách ở đây!

Đồng thời có tiếng súng vang lên, mười người phục vụ ngã nhào xuống đất, máu tươi bắn tung tóe khăp nơi.

Một vài quan khách muốn mở miệng hét lên đã bị mấy họng súng kia dọa ngậm miệng lại.

Đầu trọc thấy vậy trong lòng run lên, nhìn kỹ lại thì quả nhiên những phục vụ kia đã bị đổi thành rất nhiều gương mặt xa lạ! Những tâm phúc của hắn đã bị loạt đạn ban nãy giải quyết hết rồi!

Bốp bốp bốp ! Một tràng vỗ tay vang lên, người đàn ông mặc vest kia nói:

- Tốt rồi, không cần kích động. Đã không còn người quấy rối nữa, vậy tôi tự giới thiệu một chút nhé.

- Mày...

Đầu trọc vừa muốn mở miệng, đối phương đã dựng tay ra hiệu cho đối phương đừng nói gì, sau đó ôn hoà cười nói:

- Tôi không thích người khác cắt lời của tôi.

Câu nói vừa dứt, một người đứng sau lưng hắn đã nả một phát súng.

Đoàng!

Đầu trọc cứng đờ lại, ngã xuống đất, chết!

Lúc này người đàn ông kia mới nói:

- Ngại quá, để mọi người sợ hãi rồi. Tin tôi đi, chỉ cần mọi người phối hợp thì chuyện thế này sẽ không xảy ra lần thứ hai đâu. Đương nhiên nếu còn có ai không nghe lời khuyên, vậy tôi chỉ có thể đưa các vị đi đoàn tụ với mấy người anh em lúc nãy thôi.

Nói xong, hắn sửa sang lại áo quần, sau đó đi lên đài cao, nói với Hạ Võ Hoành:

- Ngài Hạ có thể cho mượn microphone và sân bãi được không?

Hạ Võ Hoành nhìn về phía người đàn ông:

- Cậu dám giết tôi sao?

Đối phương lắc đầu nói:

- Dám chứ, nhưng không thể giết ông, ông là một con tin quan trọng, giết ông thì quá thua lỗ. Đương nhiên...

Nói xong, hắn vung tay lên, lập tức hai tiếng súng đoàng đoàng vang lên. Hai chân Hạ Võ Hoành máu bắn tung tóe, kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào xuống đất. Mấy người của Hạ gia lập tức nhào tới, lại bị mấy họng súng ép về.

Người đàn ông kia vẫy tay ra hiệu cho mọi người không nên kích động, sau đó nghiêm túc hỏi:

- Ai bảo các ngươi nổ súng? Người nào bắn vậy? Đứng ra đây!

Hai tên thủ hạ của hắn ngoan ngoãn đứng dậy.

Hắn vẻ tức giận nói:

- Các cậu có biết anh Hạ là ai không? Là chủ nhân của Hạ gia! Sao các cậu có thể làm vậy được? Còn không mau qua đây xin lỗi anh Hạ đi?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay