Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1114

Chương 1114: Giải Thích

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1114: Giải Thích

Thanh Tịnh Tán Nhân nghe vậy, con mắt dần dần tỏa sáng, sau đó nâng hai tay lên, hành lễ với Phương Chính, nói:

- Thụ giáo, là bần đạo u mê.

Phương Chính đáp:

- Thí chủ, bần tăng nhìn ra được thí chủ là người có sức ảnh hưởng lớn trong xã hội. Thực ra sức ảnh hưởng đó đối với người bình thường mà nói cũng có thể sánh với thần thông rồi. Ví dụ như cái đại hội này, bần tăng không làm được, thí chủ lại có thể tùy ý muốn tới thì tới. Lại như...

- Bần đạo đã hiểu.

Thanh Tịnh Tán Nhân chặn lời Phương Chính.

Phương Chính gặp vậy thì cười, đều là người có ngộ tính, không cần phải nói nhiều.

Thanh Tịnh Tán Nhân nhìn trăng sáng trên bầu trời nói:

- Nghĩ thông suốt rồi, mặt trăng cũng trở nên đẹp hơn.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng nõn cầm một cành khô đưa đến trước mặt Thanh Tịnh Tán Nhân. Trên cành khô có một con sâu nhỏ nằm sấp. Một giọng nói ấm áp vang lên bên tai:

- Thử thổi lại chút nữa xem.

Thanh Tịnh Tán Nhân ngạc nhiên, trợn mắt nhìn Phương Chính. Nhưng cái liếc mắt đầy phong tình của tiên tử lại làm cho mặt hòa thượng đỏ rần lên.

Đây là lần đầu tiên Phương Chính nhìn thấy vẻ nữ tính của Thanh Tịnh Tán Nhân như thế. Dường như ngay khoảnh khắc ấy, tiên tử đã biến thành một thiếu nữ nơi nhân gian, đẹp đẽ để người ta không thể không động lòng.

Dù sao ai cũng có lòng yêu thích cái đẹp nên rung động vì cái đẹp, Phương Chính cũng không thèm để ý, cũng không có ý niệm gì khác. Hắn thậm chí còn quang minh chính đại thưởng thức nó.

Trong lòng không nhiễm bụi trần thì còn sợ gì nữa?

Thanh Tịnh Tán Nhân nhìn thấy ánh mắt thuần khiết của Phương Chính cũng sửng sốt một chút. Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên cô nhìn thấy một người quang minh chính đại, không kiêng nể gì cả nhưng cũng không có bất kỳ động tác khiếm nhã gì như vậy. Ánh mắt đối phương chỉ thuần túy là tán thưởng.

Thanh Tịnh Tán Nhân mỉm cười, quay đầu thổi một hơi về phía cành khô và con sâu trong lòng bàn tay Phương Chính.

Con sâu như bị dọa sợ, rụt trở về trong cành khô.

Thanh Tịnh Tán Nhân đợi một lúc, không thấy cành khô có gì thay đổi, hỏi:

- Cứ thế?

- Đúng rồi, thí chủ gọi nó ra, tự nhiên muốn đưa nó về nhà, xem ra đây cũng là duyên phận.

Phương Chính cười, để cành khô vào trong chậu hoa.

Thanh Tịnh Tán Nhân lập tức im lặng...

Đúng lúc Thanh Tịnh Tán Nhân sắp đi, chợt nghe trong chậu hoa có tiếng động. Cô cúi đầu xuống xem. Chỉ thấy cành khô trong chậu bỗng nhúc nhích, trong lòng cô tự nhủ:" Con sâu lại chui ra hả?"

Quả nhiên con sâu nhỏ lại chạy ra, mà hình như còn có vẻ không tình nguyện.

Thanh Tịnh Tán Nhân đang buồn bực thì thấy cành khô nhúc nhích lần nữa, tiếp đó vỏ khô tróc ra nổi lên sắc xanh, từng chồi non trổ ra, thân cành bắt đầu sinh trưởng nhanh chóng càng lúc càng cao, trổ nhánh nảy mầm rồi lá xanh trải rộng, một đóa hoa tươi nở rộ ra!

Đây là một chậu kim cúc!

Hoa cúc vàng ngẩng đầu lên dưới ánh trăng lộ ra vẻ xinh đẹp vô cùng!

Thanh Tịnh Tán Nhân nhìn cảnh này lập tức trợn mắt há mồm, không biết nên nói gì cho phải, mãi một lúc lâu mới nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính mỉm cười, chắp tay trước ngực nói:

- Thần thông.

Thanh Tịnh Tán Nhân cũng mỉm cười hoàn lễ đáp:

- Đa tạ pháp sư đã giải đáp vấn đề nghi hoặc cho bần đạo.

Như cô nói, những điều Phương Chính nói trước đó, mặc dù giải quyết được nghi hoặc trong lòng cô nhưng cuối cùng phải chăng chuyện có thần thông hay không vẫn rất mơ hồ.

Nhưng giờ khắc này, tất cả mơ hồ của cô đều biến mất trong giây phút đóa cúc vàng kia nở rộ.

Cảm giác tâm linh thông thấu, linh đài thanh minh này khiến cô cảm thấy thế giới này bỗng trở nên đẹp, không khí cũng tươi mát nhiều.

Hai người cũng chưa trở về bữa tiệc, mà lại sóng vai bước lên thang lầu lên tầng cao nhất, cũng chính là đại điện của Pháp Tương tự. Đứng ở chỗ cao nhất quan sát toàn bộ cảnh hồ, tâm tình lại cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

Hai người nói về những việc mình gặp phải sau khi chia tay, kể chuyện lĩnh ngộ thiên địa, càng nói càng vui, cuối cùng ngồi luôn xuống mặt đất dựa lưng vào hàng rào nhìn trăng sáng hàn huyên... Lúc này giữa hai người không có khí chất tiên tử, bộ dạng Phật sống mà chỉ giống như hai đứa trẻ, mang tâm tính trẻ con trò chuyện vui sướng.

Về chuyện ở lầu dưới...

- Chủ nhân của bữa tiệc phát hiện chúng ta không ở đó, có phải không lễ phép không?

Phương Chính hỏi.

- Không việc gì. Đó là dượng của bần đạo, bần đạo không đi, hắn cũng không dám nói gì. Nếu không bần đạo sẽ nói ông nội đánh hắn!

Thanh Tịnh Tán Nhân cười nói.

Phương Chính nghe xong tỉnh ngộ.

Khó trách cô ấy được đãi ngộ cao như vậy, thì ra là người một nhà! Đã như vậy, Phương Chính hoàn toàn thả lỏng, không cần lo lắng gì, cứ ở trên này trò chuyện thôi. Dù sao hắn cũng không thích bầu không khí thương mại ở bên dưới.

Cùng lúc đó, ở đại sảnh bữa tiệc.

Thương nhân, chính khách, người đại diện của các giáo phái đang giao lưu vui vẻ, nhân viên phục vụ đi lại như dệt cửi, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Đúng lúc này, trên đài cao bỗng sáng lên, mọi người nhìn xem lập tức yên tĩnh trở lại. Bọn họ biết nhân vật chính hôm nay chuẩn bị xuất hiện rồi. Người chủ trì đại hội này! Rất nhiều thương nhân, chính khách mang vẻ mặt chờ mong nhìn lên đài cao.

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên chậm rãi đi ra, cả đám người nhao nhao nở nụ cười.

Một người đàn ông mặc vest, nhìn tuổi tác cũng không lớn lắm, tầm bốn mươi năm mươi tuổi, có khuôn mặt hòa ái lại uy nghiêm.

- Ông ơi, đây là ai ạ?

Tiểu Huân thấp giọng hỏi.

Trần Đạo Nguyên nói:

- Đây chính là người tổ chức đại hội lần này, gia chủ của Hạ gia. Đừng nhìn ông ta còn trẻ nhưng lại là một người có thủ đoạn vô cùng lợi hại. Cho dù là chính trị hay thương mại, ông ta đều có sức ảnh hưởng rất quan trọng. Có người nói Hạ gia mới là ông vua không ngai của phương Nam. Đương nhiên chỉ là lời phóng đại, nhưng một mặt nào đó cũng chứng minh được thực lực của họ.

Trần Tiểu Huân nghe vậy đờ ra:

- Hạ gia? Lại là Hạ gia? Tên khốn lúc trước cũng là người của Hạ gia, đúng không?

- Con không hiểu rồi, người có họ Hạ có rất nhiều! Họ Hạ này không phải họ Hạ kia, cả hai khác nhau, tương tự như chúng ta khác với Phương Chính trụ trì đó, ngoại trừ có họ đọc giống nhau thì hoàn toàn không có quan hệ gì cả.

Trần Đạo Nguyên nói.

Trần Tiểu Huân đáp:

- Điều này... Thần kỳ quá đi? Lão tổ tông của Hạ gia có thể sinh được nhiều vậy sao... Lợi hại quá!

Trần Đạo Nguyên cười nói:

- Đừng ở đấy đoán lung tung, không hiểu thì hỏi, không hỏi được thì đọc nhiều sách vào. Nếu không nói ra lại mất mặt, bị người khác cười cho.

- Ông ơi, vậy người nói cho con nghe đi, rốt cuộc sao lại có chuyện đấy?

Trần Tiểu Huân hiếu kỳ hỏi.

Trần Đạo Nguyên thấy gia chủ Hạ gia đang đọc diễn văn mà trong đó toàn những lời khách sáo, cũng không có gì đáng nghe, liền ngồi phổ cập kiến thức khoa học cho Trần Tiểu Huân một chút. Ông khẽ giọng giải thích cho cháu mình nghe.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay