Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1113

Chương 1113: Cái Này Cũng Gọi Là Thần Thông?

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1113: Cái Này Cũng Gọi Là Thần Thông?

Phương Chính vội vàng mặc niệm trong lòng "A Di Đà Phật, ta thường nghe..."

Bắt đầu niệm kinh văn phân tán sự chú ý.

Người trong nhà biết chuyện nhà mình, mặt hắn cứ đỏ, sau đó cả đầu như trứng mặn vậy, rất dễ lộ ra kích động trong nội tâm. Nhất định phải nén lại! Nếu không sẽ dễ mất mặt!

Đè nén kích động trong lòng và suy nghĩ lung tung lại, Phương Chính hỏi:

- Chân nhân có gì chỉ giáo cho?

Thanh Tịnh Tán Nhân thản nhiên nói:

- Đường tu hành dài dằng dặc mà gian khổ, có những hoang mang luôn luôn quẩn quanh trong lòng, có cái tìm được đáp án có cái không tìm được. Bần đạo từng hỏi một số người nhưng không ai có thể giải đáp. Về sau, thấy đạo hữu ở trên núi dẫn tượng Bồ Tát liền có ý muốn hỏi. Có lẽ trên thế giới này chỉ có đạo hữu mới có thể đáp lại bần đạo vấn đề này.

Phương Chính nghe xong, thật muốn tự tát mình hai cái, thì ra hắn nghĩ sai rồi. Nhưng hắn lại buồn bực. Ngươi có vấn đề gì thì đến chùa Nhất Chỉ đi! Cần gì tốn công để mời bần tăng tới như vậy.

Dường như Thanh Tịnh Tán Nhân nhìn ra tâm tư của Phương Chính, cười nói:

- Chùa của đạo hữu có quá nhiều người, bần đạo sợ không thể lên nên quyết định gọi đạo hữu xuống vậy. Chọn chỗ đã lâu thì vừa lúc nghe nói bên này tổ chức hội nghị tôn giáo, đạo hữu cũng từng nói, được giao lưu với người đồng đạo là một chuyện vui lớn trong đời mà. Đạo hữu đã thích, bần đạo bèn lấy hai vị trí để mời đạo hữu tới. Nhưng sau khi tới, bần đạo thực sự không nhìn ra việc tụ họp này có ý nghĩa gì. Những người đến đây không có ai là người tu hành chân chính, hầu hết là người phát ngôn mượn mác người tu hành trong nhân thế. Bọn họ khoác áo người tu hành, bàn chuyện chúng sinh. Nhưng từ thân đến tâm vốn không thoát ly được khỏi phàm trần thế tục. Nếu không người đứng sau Pháp Tương tự cũng sẽ không kiêng kị nặng nề thế, làm chuyện gì cũng sợ đầu sợ đuôi.

Phương Chính nghe vậy lập tức im lặng, khẽ lắc đầu đáp:

- Lời này của chân nhân nói rất đúng, nhưng cũng có chỗ không đúng.

- A?

Thanh Tịnh Tán Nhân đương nhiên không ngờ được Phương Chính lại có ý kiến khác biệt với mình, nhưng như vậy cô càng có hứng thú.

Trên thực tế, cô và rất nhiều người đã từng luận bàn nhưng cuối cùng những người kia đều có ý kiến không khác cô lắm. Giao lưu với người có ý kiến không quá khác mình, theo cô, nó trở nên không có ý nghĩa. Cho nên, lần trước gặp mặt Phương Chính, hai người có tán chuyện phiếm luận đạo lý, tranh luận qua một ngày một đêm lại khiến cô rất vui vẻ.

Bây giờ, lại gặp, đương nhiên cô cũng chờ mong lời giải thích của Phương Chính.

Phương Chính cười nói:

- Người, cho dù có tâm muốn siêu thoát cỡ nào thì chung quy vẫn sinh hoạt trong phàm trần. Xuất thế không phải là rời xa trần thế để mình trở nên quái gở, mà là rời khỏi phàm trần để đi tìm cấp độ tinh thần cao hơn. Nhưng sau khi tìm được thì sao? Rời khỏi con người như không có cội nguồn, cá rời khỏi nước liệu có thể nhảy bao xa? Buồn khổ của con người đến từ phàm trần nhưng người buộc chuông là người có thể cởi chuông, đã khóa lại thì phải tìm chìa khóa, mà chìa khóa này nằm ngay trong phàm trần. Nhập thế mà vẫn giữ tư thái khi xuất thế, vậy làm sao nhập thế được? Nhập thế là phải dung nhập vào, ngoại trừ những ranh giới cuối cùng không được phá, giữ lấy linh đài không nhiễm trần ai, còn lại thì nên mang tâm đi trải nghiệm hồng trần cuồn cuộn, ở trong hồng trần trải qua rồi rèn luyện, tìm kiếm cây chìa khóa để mở.

- Lập luận của đại sư hình như có chút không giống với những tăng nhân khác.

Thanh Tịnh Tán Nhân nghe xong cười nói:

- Có vẻ như lập luận của đạo hữu luôn luôn có chút đặc biệt.

Phương Chính cười nói:

- Đạo của mỗi người khác nhau, sự lĩnh ngộ cũng khác biệt đương nhiên kết luận cũng sẽ khác. Nếu tất cả mọi người đều có kết luận giống nhau thì chẳng phải điều đó sẽ không có ý nghĩa gì sao? Tư tưởng va chạm vào nhau nên mới có tia lửa và kịch tính chứ.

Thanh Tịnh Tán Nhân nghe vậy mỉm cười, biểu thị sự đồng tình, sau đó hỏi:

- Đã như vậy, đại sư có thể giải thích mấy việc dưới góc nhìn của ngài cho bần đạo nghe không?

Phương Chính nhìn mặt cười nghịch ngợm của Thanh Tịnh Tán Nhân cũng cười theo. Sau đó hắn ngẩng đầu lên làm bộ dạng đại sư không gì không làm được đáp:

- Nói chứ!

Thanh Tịnh Tán Nhân thấy vậy lập tức bị Phương Chính chọc cười, nhưng lại nghiêm túc nói tiếp:

- Rất đơn giản, trên thế giới này thật sự có thần sao? Bần đạo không nói thần trong lòng mà là thần chân chính! Đạo hữu từng triệu hồi được hình ảnh Bồ Tát, lại được xưng là Phật Sống, là kẻ có khoảng cách gần nhất với thần phật nên đạo hữu có thể trực tiếp trả lời vấn đề này cho bần đạo không?

Phương Chính sững sờ.

Không ngờ Thanh Tịnh Tán Nhân lại hỏi vấn đề này, sau khi trầm ngâm hắn mới lắc đầu nói:

- Trên thế giới này không có thần.

Thanh Tịnh Tán Nhân sững sờ, cô vốn cho rằng Phương Chính sẽ thừa nhân lý thuyết có thần trên thế giới. Dù sao việc có thể triệu hồi được hình ảnh Bồ Tát, rồi chuyện Phương Chính nhảy từ trên núi cao xuống mà vẫn nhảy nhót tưng bừng được là những chuyện không thể giải thích bằng khoa học được! Nếu Phương Chính nói có thần tồn tại, Thanh Tịnh Tán Nhân hoàn toàn không thể phản bác.

Thanh Tịnh Tán Nhân hỏi:

- Vậy còn thần thông của đạo hữu?

Phương Chính cười nói:

- Bần tăng chỉ có thể nói trong trời đất mênh mông có vô số vũ trụ, luôn có một thời không có thần có phật. Bần tăng từng nghe người ta nói về một lý luận rằng tất cả những đồ vật xuất hiện trên thế giới này, hoặc không có ở thế giới này đều là sự phản chiếu từ một thế giới khác. Vô số thế giới vận chuyển và ảnh hưởng lẫn nhau, phải chăng sẽ có liên hệ một chút... Chỉ thế thôi. Có lẽ bần tăng cũng chịu ảnh hưởng của biên số đó, chỉ thế thôi.

Thanh Tịnh Tán Nhân kinh ngạc:

- Nói vậy thì đạo hữu thật sự biết thần thông?

Phương Chính mỉm cười, tiện tay bẻ một cành khô từ bồn hoa bên cạnh, nói:

- Chân nhân thấy cành khô này còn sống hay đã chết?

Thanh Tịnh Tán Nhân đáp:

- Đã chết héo rồi.

Phương Chính lại nói:

- Chân nhân thổi một hơi rồi nhìn xem.

Thanh Tịnh Tán Nhân hồ nghi nhìn Phương Chính rồi cười nói:

- Thổi một hơi chẳng lẽ có thể cứu sống lại được sao?

Phương Chính cười nói:

- Sẽ như chân nhân mong muốn.

Trong mắt của Thanh Tịnh Tán Nhân lóe lên sự kinh ngạc và tò mò, nhẹ nhàng thổi một hơi vào cành cây khô trên tay Phương Chính.

Nhưng cành khô cũng không xanh lại, không nảy mầm hay nở hoa...

Thanh Tịnh Tán Nhân buồn bực nhìn Phương Chính như muốn nói "Thần thông của đạo hữu đâu?"

Phương Chính ra dấu im lặng đáp:

- Nhìn đi.

Thanh Tịnh Tán Nhân nhìn kỹ, đợi một hồi thì cành khô bỗng nhúc nhích, tiếp đó có một con sâu nhỏ màu trắng chui ra! Nó ngẩng đầu nhìn hai người, đôi mắt to đang ngó chừng bọn họ. Nó khẩn trương lại sững sờ đứng im tại chỗ, nhìn còn có chút ngốc.

Thanh Tịnh Tán Nhân không phải là con gái bình thường, ở trên núi đã lâu nhìn thấy côn trùng có khi còn nhiều hơn nhìn thấy người sống, cho nên cũng không sợ, lại kinh ngạc nhìn Phương Chính nói:

- Này... Cái này cũng gọi là thần thông sao?

Phương Chính hỏi ngược lại:

- Thí chủ cho rằng thần thông thì nên như thế nào? Thí chủ muốn biến chết thành sống, trong cành khô này có một con sâu nhỏ, nó không ló ra mà người đã coi là nó chết rồi. Con sâu ra rồi, không phải là biến chết thành sống sao? Nếu bần tăng dùng thần thông, cũng là để biến chết thành sống thôi. Mặc dù cả hai đi đường tắt khác biệt, nhưng trăm sống sẽ đổ về một biển, kết quả đâu có khác nhiều lắm. Nên có thần thông cũng được, không có thần thông cũng được, điều chúng ta muốn là cứu nhân độ thế mà thôi. Nhiều khi làm việc thiện tích công đức, độ người cũng chưa chắc nhất định phải có thần thông mới được, chỉ cần thổi cho nó một hơi, cho nó hy vọng và dũng khí là được rồi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay