Chương 1112: Suýt Nữa Nghĩ Sai
Kết quả mọi người thảo luận đến nửa ngày vẫn không ai biết cô gái đó là ai, không ai biết sau lưng cô ấy rốt cuộc có gì, nhưng vẫn có nhiều thứ bị mọi người đào lên.
Nghe nói lúc cô đến, chủ nhân của Pháp Tương tự đã tự mình dẫn người nghênh đón.
Nghe nói lúc cô ấy xuống máy bay, có xe cảnh sát hộ tống nữa.
Nghe nói trước đó, chủ nhân của Pháp Tương tự đang tiếp cô ấy.
...
Mọi người không biết Thanh Tịnh Tán Nhân là ai, có năng lực lớn bao nhiêu. Nhưng chủ nhân của Pháp Tương tự thì bọn họ biết rất rõ ràng.
Dù gia chủ của Hạ gia có tới, thì đối phương cũng chưa hề ra nghênh đón, Hạ Dân Cách còn hấp tấp đuổi theo đi gặp... Có thể thấy được sức ảnh hưởng của đối phương tại mạnh thế nào.
Mà nữ đạo sĩ khiến họ phải tử tế như thế, ai dám coi thường chứ?
Tương tự, Thanh Tịnh Tán Nhân thần bí, vậy hòa thượng được Thanh Tịnh Tán Nhân mời kia sẽ thế nào?
Không làm rõ được bối cảnh của Thanh Tịnh Tán Nhân, thế là cả đám người chuyển sự chú ý đến Phương Chính.
Quan sát tỉ mỉ hòa thượng một lần nữa, mọi người lập tức bị hấp dẫn bởi chín miếng vá trên áo cà sa, phản ứng đầu tiên là: Cái chùa này sao nghèo vậy? Cà sa của trụ trì có cả miếng vá...
Nhưng suy nghĩ thứ hai là cấp tốc tìm kiếm thông tin liên quan đến quá khứ của hòa thượng trẻ tuổi kia, tìm không thấy thì hỏi lẫn nhau.
Trong đám người ấy không thiếu những tăng nhân biết Phương Chính, sau khi nhìn thấy đã nhận ra Phương Chính ngay, bèn thấp giọng giải thích với đám người cái gì đó.
Cả đám nghe kể những chiến tích chói lòa của Phương Chính, nhất là Nhất Vĩ Độ Giang rồi cự phật giáng lâm,... Càng nghẹn họng nhìn trân trối!
Ánh mắt của rất nhiều giáo sĩ tôn giáo nhìn Phương Chính đã thay đổi, từ nhìn một tiểu hòa thượng không đáng chú ý thành một vị hòa thượng nghèo thu hút người khác sau đó lại thành một vị hòa thượng thần kỳ, cuối cùng là thành một vị hòa thượng giả, không đứng đắn nhưng biết lăng xê bản thân!
Không sai, đối với giáo sĩ tôn giáo trên thế giới thì lời kể của mấy người tăng nhân khá là mơ hồ. Bọn họ cũng là những người tu phật, trên thế giới này có thần hay không, thần ở nơi nào, trong lòng bọn họ biết rõ nhất.
Trên thực tế, trong đa số tôn giáo đều có một điều là thần thông không thể hiện trên thế gian.
Mặc dù trong sách cổ đều có ghi chép về cuộc du hành nhân gian của Chân Thần, nhưng những người hiện đại vốn chưa hề gặp. Mà những người già trong tôn giáo làm bọn họ hiểu rõ hơn thần là gì, đó chắc chắn không phải là một sinh mệnh cao thượng chúa tể của chúng sinh, mà là một tâm hồn được ký thác và kính sợ, là một phương thức tự hạn chế, cũng là một động lực để hướng về phía trước. Bản thân mình tới gần thần, trở thành thần thì mới là thần...
Cho nên bọn họ chỉ cười cười với đám tăng nhân kia thôi chứ không ai coi đó là thật . Mà ánh mắt nhìn Phương Chính càng có sự khinh thường, thậm chí còn coi thường cả đám tăng nhân kia nữa.
Dù bọn họ có đối đãi như thế nào thì cũng không quan trọng đến nỗi Phương Chính phải nói tới. Bởi hắn mới thu hồi sự chú ý từ Hạ Thế Đào về, đồng thời khẽ buông tay bấm ấn quyết, trong lòng không khỏi cảm khái: "Đó thật là một đứa trẻ may mắn."
Không sai, ngay từ lúc đầu Phương Chính đã nghĩ nên làm thế nào để bôi đen Hạ Thế Đào. Hồng Hài Nhi cũng đã nói, cho tới bây giờ Phương Chính không phải là một người đặc biệt rộng lượng, âm thầm báo thù mới là tính tình thật của hắn.
Từ nhỏ hắn đã có tính đó rồi, đó là ngươi chớ có chọc ta nếu không ta sẽ âm thầm bôi đen ngươi đến nỗi ngươi phải nghi ngờ cuộc đời luôn, còn không biết là do ai làm! Hoặc có biết ai làm thì cũng không thể nào tìm người ta để lý luận được...
Nhưng sự xuất hiện của Thanh Tịnh Tán Nhân đã phá vỡ tâm tư của Phương Chính.
Hắn đánh giá Thanh Tịnh Tán Nhân trước mặt, lúc này Thanh Tịnh Tán Nhân đang mặc một bộ đạo bào hoàn toàn mới chưa từng thấy lần nào. Vẫn là màu tím lại càng tỏa ra khí thế, thiếu đi mấy phần kính cẩn nghiêm túc lại nhiều hơn vài phần thoải mái tiêu dao. Hiển nhiên lúc không phải đi tế thiên, thì cô vẫn thích thoải mái hơn...
Nhưng điều khiến Phương Chính thực sự kinh ngạc là ,hắn lại gặp được Thanh Tịnh Tán Nhân ở nơi này!
Hắn nhớ không lầm thì Thanh Tịnh Tán Nhân ở trên núi ngây ngẩn đã mười mấy năm! Trong lúc ấy chưa từng xuống núi, tất cả ăn uống đều do người dưới núi chuyển lên cho.
Sao đột nhiên lại đổi tính đến tham gia cái buổi gọi là Thịnh Hội Tôn giáo này nhỉ?
Mà nghe Thanh Tịnh Tán Nhân nói là cô đề cử Phương Chính, điều này càng làm Phương Chính không hiểu nổi.
- A Di Đà Phật, đã lâu rồi không gặp chân nhân.
Phương Chính tiến lên làm lễ chào.
- Đại sư Phương Chính đã lâu không gặp. Nơi này quá ồn ào, chúng ta ra ngoài kia chút đi.
Đôi mắt của Thanh Tịnh Tán Nhân rất thuần tịnh, lời nói việc làm dường như chưa từng quan tâm đến cảm giác của người khác, cô muốn làm gì thì làm cái đó, về việc ngươi cảm thấy thế nào là chuyện của ngươi. Dường như trong thế giới của cô không có người ngoài.
Những người khác nghe nói thế thật sự có chút khó chịu, sao lại kêu chỗ này quá ồn? Ai ồn cơ?
Nhưng cũng không ai dám đứng ra nói lý với Thanh Tịnh Tán Nhân, cứ thế nhìn Thanh Tịnh Tán Nhân và một vị hòa thượng rách rưới kia rời đi. Cảnh này khiến mọi người không được tự nhiên, cũng không biết ai lại lẩm bẩm một câu:
- Một đóa hoa tốt lại cắm trên cái kia.
- Cắm trên cái gì cơ? Thử lặp lại một lần nữa nào!
Đúng lúc này, Tiểu Huân một tay cầm ấm trà hỏi, bộ dạng như thể nếu không giải thích rõ ràng thì cái ấm này sẽ nện vào đầu ngay. Đối phương thấy thế, vội vàng nói:
- Cắm vào bình hoa.
- Như vậy mới ngoan...
Tiểu Huân cười nói.
...
Cùng lúc đó, Phương Chính và Thanh Tịnh Tán Nhân đi ra sảnh chính. Từ cửa hông nhìn ra phía ngoài hành lang có thể thấy cảnh đẹp trên sông, hai người không nói chuyện gì cứ yên lặng đi đến chỗ đó. Hàng lang cổ kính, ngoài cây cột đỏ là mái cong, ngoài trời là vầng trăng sáng treo cao, ánh trăng bạc chiếu xuống hai thân người xuất trần kia, nhưng lại có sự phiêu dật tiên khí khác biệt.
- Thí chủ nghĩ như nào lại mời bần tăng đến tham gia ?
Cuối cùng Phương Chính cũng hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
Thanh Tịnh Tán Nhân dường như không kinh ngạc gì với vấn đề Phương Chính hỏi, cười nói:
- Rất đơn giản, tôi muốn gặp nên mời tới thôi.
Phương Chính yên lặng... Chỉ chỉ mình, nhìn lại Thanh Tịnh Tán Nhân đứng cạnh, ánh trăng bạc khoác lên người Thanh Tịnh Tán Nhân giống như một vòng thần quang vô cùng thánh khiết cao nhã lại mỹ lệ, cứ như tiên tử từ Cửu Trùng Thiên xuống phàm trần vậy!
Trong giây lát, nhịp tim của hòa thượng nhanh hơn, trong lòng tự nhủ: "Chẳng lẽ người ta coi trọng mình?"
Nghĩ đến thế thì mặt hắn cũng đỏ lên theo... Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời mà! Tiểu hòa thượng ngây thơ, hơi ngốc...