Chương 1111: Thứ Xoa Bóp Của Cá Mặ
Tiểu Đinh không kiểm soát được mình, bị chen đẩy về phía trước, mà một tên đàn ông đi sau cùng cầm súng lại dọa người. Hắn vốn cho rằng đây sẽ là một bữa tiệc sói ăn dê nào ngờ vừa mở cửa ra thì thứ nghênh đón hắn là một đàn trâu đực to lớn đang chạy đến!
Súng cũng không kịp mở chốt, cả đám người đã bị xô ngã trên mặt đất, sau đó họ chỉ cảm thấy những bàn chân lớn giẫm mạnh qua, rồi không biết cái gì nữa.
- Con người thật là một đám nhát gan.
Trong phòng bếp to như vậy chỉ còn một mình Cá mặn. Tên nhóc này nhảy xuống, sau đó lần lượt đi qua các bàn, thấy cái gì ngon thì nếm một chút, rồi nhanh nhẹn uyển chuyển đi ra ngoài.
Sau khi bị giẫm đến thất điên bát đảo, ba tên cướp rất vất vả mới lấy lại được tinh thần. Chúng lắc lắc rồi ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy một cái bóng đi tới.
Ba người kia cũng từng được huấn luyện nghiêm chỉnh, lập tức đưa súng lên, hét lớn một tiếng:
- Không được nhúc nhích!
Kết quả vừa ngẩng đầu lên thì ba người đều ngơ ngẩn! Trước mắt họ không phải một người mà là một con cá!
Cá mặn cũng có chút mờ mịt, sau đó ổn định tinh thần vuốt vuốt râu cá, nhếch miệng cười nói:
- Chúng mày nói đứng im thì đứng im, lão tổ tông ta cũng quá nghe lời phải không? Nếu ta không đứng im thì chúng mày làm gì được nào?
- Móa ơi, nó tựa như một con cá!
- Nói nhảm! Đó chính là một con cá!
- Mẹ nó, cá ướp muối sao lại đi lại được?
- Mẹ nó, cá ướp muối sao lại nói chuyện được?
- Móa nó, mày để xuống cho tao!
Một người hô lớn.
Bắt gặp Cá mặn không chỉ di chuyển mà còn nhặt súng của bọn họ làm rơi lên, sau đó đứng lại lù mù loay hoay với cây súng, nhiều lần suýt nữa đụng phải cò súng khiến mấy người đổ mồ hôi lạnh.
- Đây chính là súng trong truyền thuyết sao? Ai u, hay phết nha... Đồ chơi này dùng thế nào vậy?
Cá mặn hỏi.
Ba người nghe xong Cá mặn không biết dùng súng, lại nhìn dáng người đối phương, nhẹ nhàng thở ra. Đều là dân liều mạng, lá gan vốn cũng lớn, mặc dù Cá mặn biết nói chuyện lại biết đi lại đã rất không hợp lý rồi nhưng bọn họ có tư duy theo quán tính cho rằng đấy là một trò đùa dai, nó chắc chắn không thể đấu lại ba người họ được!
Thế là ba người nhìn nhau, hét lớn một tiếng, đồng thời đứng lên nhào về phía Cá mặn! Cái gì cũng mặc kệ hết, đoạt lại rồi nói!
Hàm Như thấy thế, đôi mắt to vốn ngốc ngốc đầy hiếu kỳ đột nhiên bẹp xuống nhìn giống y như người đang híp mắt, trong lòng đầy bất mãn hết sức nói:
- Lão tổ tông hỏi, các người không trả lời lại còn nghĩ muốn phản kháng hả? Lão tổ tông không biết dùng súng, không có nghĩa sẽ không biết dùng súng đánh người!
Cá mặn thay đổi đầu súng, nắm lấy đầu súng, cầm nó như cầm một cây gậy bóng chày, xoay tròn rồi hét lớn một tiếng:
- Aaaaa!
Chỉ nghe thấy vài tiếng vang trầm trầm bành bành bành!
Đồng thời theo tiếng kêu thảm thiết như heo bị thịt kia, trên mặt đất có ba con quỷ xui xẻo mồm méo mắt lác!
Cá mặn nhìn thanh AK47 bị biến dạng, ném luôn sang một bên, rồi lại nhặt một khẩu AK47 khác lên. Nó chọc chọc ba người kia, thấy họ không nhúc nhích, liền biết đã bị đánh ngất xỉu rồi.
Cá mặn lắc đầu nói:
- Cầm súng tới chỗ như thế, xem ra cũng không phải người tốt... Nhưng mà choáng hết rồi, ai dạy ta dùng súng như thế nào đây?
Cá mặn vẫn chưa từ bỏ ý định, mở quần áo trên thân ba người ra. Quả nhiên tìm thấy điện thoại di động. Nó dùng vân tay của người ta mở khóa, sau đó đắc ý tra xem dùng súng như thế nào mới được...
Mấy phút sau, ba người kia chỉ cảm thấy đầu tê dại, nhưng đầu óc đã bắt đầu tỉnh táo. Chúng mở hé hai mắt ra, vừa đúng lúc nhìn thấy Cá mặn cầm súng đang nghiên cứu chốt an toàn, còn gõ cộp cộp đùa nghịch.
Lúc này một trong ba người chợt có ý tưởng mới, nói:
- Đây là súng, mày dí cái đầu nhỏ kia của nó vào mình, sau đó bóp cái thanh hình trăng lưỡi liềm bên dưới là được.
Nghe hắn nói như thế, hai người khác đột nhiên hiểu được ý của đối phương, liên tục gật đầu theo. Còn về phần nói chuyện? Hai người đó khá thảm, cằm đã vỡ nát cũng không thể nói được câu gì.
Cá mặn liếc đối phương hỏi:
- Ngươi chắc chắn chứ?
- Chắc chắn!
Người kia lập tức khẳng định.
Cá mặn gật gật đầu, nhắm họng súng ngay đầu của mình.
Hơi thở của ba người kia dồn dập, mồ hôi túa ra trong lòng bàn tay.
Đúng lúc này, hình như Cá mặn nhìn thấy trò vui gì đó, nhắm ngay họng súng vào con mắt, tròng mắt nhìn chằm chằm vào trong họng súng.
Một trong ba người đột nhiên hét lớn một tiếng rồi xông tới, có tiếng bóp cò!
Nghe thấy phịch một tiếng súng vang lên!
Thần kinh của ba người khẽ thả lỏng!
Trong thế giới quan của ba người, con mắt là nơi yếu ớt nhất. Ngay cả cá voi da dày thịt béo bị người ta bắn một phát vào mắt nếu không chết cũng mất nửa cái mạng! Cho nên đối với bọn họ, trong nháy mắt lúc tiếng súng vang lên, Cá mặn chả khác nào đã bị tuyên án tử!
Nhưng còn chưa đợi bọn họ thở ra, Cá mặn bỗng nói:
- Thoải mái quá, hay đến lần nữa nhỉ?
Ba người nghe xong, ngẩng đầu nhìn lại. Chỉ thấy trên con mắt của Cá mặn có một viên đạn. Sau khi con mắt di chuyển qua lại thì viên đạn cũng rơi xuống, nảy lên hai lần rồi nằm im.
Ba người nhìn nhau, cảm thấy mắt tối sầm lại, ngất ngay tại chỗ.
Cá mặn thấy thế, bĩu môi nói:
- Thần kinh có ngần ấy mà còn học đòi theo người khác đi làm kẻ xấu à? Tỉnh lại xem ta có dọa chết các ngươi không!
Thì ra, Cá mặn đã sớm nhìn ra ý định của ba người kia, nhưng tên nhóc này đầy bụng xấu xa còn có da dày thịt béo, phối hợp diễn kịch, tính đùa lại bọn họ. Mấy người kia bị đùa thì ra vậy.
Cá mặn nhìn ba người kia lại nhìn súng trên đất, nhìn đến dao phay trong phòng bếp, bỗng nở một nụ cười xấu xa, sau đó lôi ba người họ vào trong.
Không bao lâu, Cá mặn đi ra cầm trong tay một khẩu súng lục, vừa đi vừa nã một phát súng vào đầu mình. Đạn bắn vào chỗ sọ, hoa lửa văng khắp nơi, nó vừa đi vừa thầm nói:
- Đủ mạnh này, xoa bóp thế này mới dễ chịu... Dễ chịu!
Mười mấy phút sau, ba tên xui xẻo kia tỉnh lại trong bếp. Mới mở mắt, chúng vốn tưởng động, ai ngờ phát hiện có ánh sáng lạnh lóe lên trước mắt.
Trong nháy mắt, ba người đều tỉnh queo.
Quần của cả ba đã bị lột ra từ lúc nào, lạp xưởng trong đũng quần bị cột để trên thớt, bên trên treo một con dao phay. Hơn nữa dây thừng treo dao dường như bị người xử lí qua, bất kì ai dám giãy dụa, sợi dây đều sẽ đứt lìa, sau đó...
Nghĩ đến điều này, ba người nhìn nhau, lại ăn ý chấp nhận... Trừ phi có người đến cứu, nếu không có đánh chết cũng không giãy dụa! Thích làm gì thì làm!
Nhưng nghĩ đến lúc chờ được người đến cứu, ngẫm tới ánh mắt của đối phương, ba người bọn họ muốn chết quách đi cho rồi!
Cuối cùng, một quy ước nữa được đưa ra... Có đánh chết cũng không kêu cứu mạng!
Cùng lúc đó trong sảnh chính bữa tiệc.
Thanh Tịnh tán nhân giống như thần tiên trên trời, dùng mấy câu đuổi Hạ Thế Đào đi, chớp mắt biến thành tiêu điểm. Vô số người thảo luận, nữ đạo sĩ này rốt cục có lai lịch gì?