Chương 1109: Tôi Mời Tới
Vừa nói lời này ra, động tác của Hạ Thế Đào sáp lại gần Trần Tiểu Huân, lạnh lùng âm hiểm nhìn Phương Chính, sau đó cười lạnh nói:
- Mày chính là hòa thượng kia hả? Được rồi, mặc kệ mày là ai, cút đi! Cút khỏi Pháp Tương Sơn, ở đây không hoan nghênh mày!
Tiểu Huân tức giận nói
- Dựa vào cái gì? Đại sư là người được Pháp Tương Tự mời đến!
Hạ Thế Đào mắng:
- Xì! Người Pháp Tương Tự mời nhiều lắm, chó mèo gì đều có, ít đi một con ai để ý chứ? Mau xéo đi, đừng cmn làm chướng mắt!
Trần Đạo Nguyên giận dữ:
- Phương Chính trụ trì là pháp sư nổi tiếng của chúng tôi, cậu lại không phải chủ nhân của Pháp Tương Tự sợ là không có quyền này đi?
Hạ Thế Đào nghe vậy liền vui vẻ, ngóc đầu lên cười lạnh:
- Tao không có quyền đó, nhưng mà nhà tao qua lại khá gần gũi với chủ nhân Pháp Tương Tự, ông nói xem chúng ta làm lớn chuyện lên, Pháp Tương Tự giúp các người hay là giúp tao đây? Hòa thượng, đừng cho rằng tao không biết mày làm sao tới, là người Tỉnh gia mời tới trợ giúp nhỉ? Tao nói cho mày biết, vũng nước này không phải mày có thể lội đâu, nhân lúc còn sớm cút xéo đi. Nếu không mất mặt chỉ là chuyện nhỏ, mất mạng thì, hừ..
Nói đến câu sau đã là đe dọa, lại còn là đe dọa trắng trợn.
Bầu không khí thoắt cái nặng nề, Trần Đạo Nguyên cũng phát hiện chuyện này hình như không đơn giản như ông tưởng. Phương Chính thì sửng sốt.
Tỉnh gia?
Hắn tới đây lẽ nào là người Tỉnh gia giới thiệu? Nhưng mà Tỉnh Nghiên lại nói là một cao nhân giới thiệu mà, chuyện này hình như không thích hợp, lẽ nào Tỉnh Nghiên lừa hắn?
- Anh Thế Đào, anh cũng ở đây hả. Ha ha, đây chính là hòa thượng làm xấu mặt chú Thiên Tinh à? Chà chà, mặc một thân rách rưới này đúng thật là đáng thương.
Trong khi nói lại có mấy người trẻ tuổi đi tới, hùa nhau bao vây Phương Chính lại. Ánh mắt đó giống như nhìn khỉ xiếc thủ. Hạ Thế Đào cười nói:
- Chính là thằng nhóc này, vốn không để ý tới nó, lại không biết sống chết chọc anh. Mấy người tới đúng lúc lắm, mau kêu người ném tên này ra ngoài đi, chú Thiên Tinh nếu vui vẻ thì không thiếu chỗ tốt cho mấy người.
Cả đám cười theo, chẳng qua không ai động tay, đùa sao, ở đây nhiều người nhìn như vậy, ai cũng không phải đồ ngu, có thể ngang ngược nhưng cũng phải xem trường hợp. Mọi người không động tay nhưng không có nghĩa là không động khẩu. Một người nói:
- Hòa thượng trẻ, nhân lúc còn sớm đi đi, mặc kệ cậu có thư mời hay không. Anh Thế Đào bảo cậu đi thì cậu phải đi.
Hạ Thế Đào đắc ý ngẩng đầu, liếc nhìn Trần Tiểu Huân như một con sư tử đực khoe khoang để chiếm được sự chú ý của sư tử cái. Có điều Trần Tiểu Huân không phải sư tử cái, không những không vui, ngược lại càng chán ghét hắn. Hạ Thế Đào nói:
- Hòa thượng, mau cút đi. Tuy rằng năng lực người Tỉnh gia ở đây không nhỏ, tuy là mày được bọn họ mời nhưng mà tao vẫn dám ném mày ra, mày có tin hay không? Mày nếu như không đi một lát nữa cũng không phải mất mặt bình thường đâu.
- Ai nói cậu ta là người Tỉnh gia mời? Cậu ta là người bần đạo mời tới!
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền tới, tiếng nói như trên Cửu Tiêu rơi xuống, lạnh khiến người ra run rẩy, cao khiến người phải ngước nhìn. Hạ Thế Đào cau mày, mở miệng liền mắng:
- Lại sâu bọ ở đâu tới?
Hạ Thế Đào vừa quay đầu, chỉ thấy một nữ đạo sĩ mặc pháp y đẹp đẽ từ từ đi tới. Mỗi một bước đều đều tự nhiên, dáng vẻ đó khiến tất cả phái nữ đều ảm đạm. Cô giống như trích tiên đi ở nhân gian.
Hạ Thế Đào vừa thấy người này lập tức biến sắc, vẻ ngang ngược chớp mắt trở thành cẩn thận, dè dặt. Người Hạ gia khác vội lùi lại như là kéo dài khoảng cách, không muốn liên quan với Hạ Thế Đào. Hạ Thế Đào trong lòng mắng to đám người này vô liêm sỉ, miệng thì nói với nữ đạo sĩ:
- Thì ra là Thanh Tịnh tán nhân, xin chào ngài.
- Biến!
Thanh Tịnh tán nhân vẻ mặt lạnh nhạt phun ra một chữ biến. Giọng không to lại khí phách.
Nếu là người khác nói như thế trong trường hợp này tất nhiên là việc nhục nhã, mất địa vị. Nhưng mà từ miệng Thanh Tịnh tán nhân lại làm cho người ta cảm giác đương nhiên, giống như tiên nhân dạy dỗ, nên như thế.
Thanh Tịnh tán nhân giống như mặt trời đi trong đám người, nơi nào đi qua đều có người nhìn theo. Bây giờ tự nhiên cũng thu hút ánh mắt của mọi người, phút chốc chỗ này liền thành tiêu điểm. Hạ Thế Đào chỉ cảm thấy mặt nóng rát như bị thật nhiều người đánh mấy bạt tai, đau, nóng, cay!
Hạ Thế Đào muốn nói gì đó lấy lại mặt mũi, nhưng mà vừa nhớ tới số phận hôm qua của tên quỷ xui xẻo chọc giận Thanh Tịnh tán nhân lập tức run cả người, cái gì cũng không dám nói, gật gật đầu mặt mày xám xịt chạy đi.
Mấy người Hạ gia khác thấy vậy, vốn còn muốn chào hỏi với Thanh Tịnh tán nhân, hành lễ gì gì đó, nhưng bị ánh mắt lạnh nhạt kia quét qua, từng người cúi đầu nối đuôi nhau mà đi, một hơi đi xuống lầu.
Hạ Thế Đào bọn họ thật sự không có mặt mũi đi lên nữa, quyết định tìm nơi nào đó giải tỏa. Kết quả đến cửa chính lại thấy hai nhân viên đột ngột đóng cửa lại, hơn nữa còn khóa.
Hạ Thế Đào hỏi:
- Mấy người làm gì vậy?
- Thì ra là Hạ đại thiếu gia, thật không khéo, cửa bị hư rồi. Các cậu muốn đi ra phải đi cửa khác.
Một người đàn ông lịch sự hòa nhã đi lên nói, sau đó dẫn đám người Hạ Thế Đào ù ù cạc cạc đi một hướng khác.
Hạ Thế Đào vô thức nhìn nhân viên khác, hắn thấy không ít nhân viên đang lau sàn, hắn loáng thoáng thấy như có thứ gì màu đỏ trên khăn lau. Hắn tuy là nhị thế tổ nhưng cũng không phải ngu ngốc, có thể để tộc trưởng cưng chiều cũng phải có vốn liếng. Hắn khá khôn lỏi, ít ra trí nhớ rất tốt. Hắn nhớ kỹ lại, kinh hãi phát hiện, những nhân viên này không phải một đám với những người hắn gặp lúc đi vào. Quản lý cũng không phải là người lúc trước. Vả lại hắn từng đi Pháp Tương Sơn, con đường này không phải đường đi ra mà là đường tới nhà kho. Nghĩ tới đây cả người hắn rét run, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh trên trán không cầm được chảy xuống.
Người đứng đầu một tay đút túi, trong túi phồng lên.
- Nghe nói đại thiếu gia Hạ gia bất cần đời, là một phế vật, xem ra người đời hiểu lầm thật lớn nhỉ. Nếu đại thiếu gia đã nhìn ra vậy thì đừng nói ra, việc này đối với cậu và tôi đều tốt.
Hạ Thế Đào gật đầu lia lịa, người khác muốn nói gì đó, nhìn động tác của người kia lập tức căng thẳng. Lại nhìn nhìn nhà kho, hình như cũng hiểu ra, từng người đều thành thật đi vào, cửa lạch cạch khóa lại. Sau đó trong kho hàng truyền ra tiếng khóc...
Một chiếc xe đưa thức ăn đi qua, Cá mặn từ trong xe đồ lặt vặt thò đầu ra, khi hai chiếc xe đi ngang nhau lập tức nhảy đến phía dưới xe đồ ăn.
- Thơm quá!