Chương 1108: Người Que
Vì vậy Bát Thần cũng đi ra ngoài.
Bấy giờ Phương Chính cũng không hay biết Cá mặn ở trong phòng đã bắt đầu chạy loạn khắp nơi. Dưới sự dẫn đường của người phục vụ, một cánh cửa thủy tinh chạm khắc dần dần mở ra, tiếng nhạc du dương truyền tới, vô số người qua lại không ngớt, xung quanh đặt một ít đồ chay và thức uống. Từng nhóm tăng lữ, đạo sĩ, tín đồ tụm lại trò chuyện. Đồng thời người phục vụ cao giọng thông báo:
- Trụ trì Nhất Chỉ Tự, Phương Chính thiền sư đến!
Một tiếng kêu này hấp dẫn ánh mắt của mọi người, nhìn thấy Phương Chính đi vào mọi người hơi kinh ngạc, hiển nhiên là ngạc nhiên tuổi của Phương Chính chứ không phải hắn mặc cái gì, càng không giống nhìn Phật sống. Có vẻ danh tiếng của Phương Chính cũng không truyền quá rộng. Phương Chính thì mỉm cười, đối phương cũng nở nụ cười xem như chào hỏi lịch sự.
Mà ở đây cũng không có người Phương Chính biết, lại thêm quá nhiều người, hơn nữa ăn mặc không khác mấy, đều là áo cà sa, pháp y của đạo sĩ, áo choàng mục sư vân vân, nhìn lướt qua căn bản không phân biệt ra ai là ai. Phương Chính dứt khoát không tìm người quen mà tìm một góc ngồi xuống. Kết quả chưa ngồi nóng mông liền nghe tiếng của phục vụ hô lên.
- Chủ tịch tập đoàn Sơn Vi Tống Quang Minh đến!
Sau đó một người đàn ông trung niên vóc người trung bình nhìn có vẻ rất sáng sủa ấm áp đi vào, vừa đi vừa chắp tay chào hỏi với mọi người, cười rất xán lạn. Sau đó chủ tịch các công ty lớn từng người lại nối tiếp từng người đi vào.
Phương Chính dần phát hiện, hội thảo luận nghiên cứu tôn giáo đã nói này hình như hơi biến chất. Sau khi những người này đến thì yến tiệc cũng bắt đầu. Tuy rằng không khí vẫn yên tĩnh cũng không có cô gái mặc hở hang, nhưng mà luôn có không khí khó chịu. Bởi vì những đại diện của công ty này cũng được, sếp tổng cũng tốt, luôn luôn có vẻ lo lắng cứ cố nhìn về phía đại diện cho chủ nhà. Hiển nhiên mục đích bọn họ đến không phải kết giao với tăng lữ mà là chủ nhân trên đài.
Người càng ngày càng nhiều, bên cạnh Phương Chính cũng bắt đầu có vài bóng dáng doanh nhân hoặc là cô gái do mấy người này dẫn theo, mà khi bọn họ nhìn thấy mấy mụn vá trên áo cà sa của Phương Chính thì vội vã tránh đi.
Phương Chính cũng không hề gì, trước sofa hắn có một cái bàn trà, trên bàn có không ít trái cây, mấy người này không tới thì đều là của hắn. Huống chi hắn cũng vui vẻ tự tại. Đúng lúc này một giọng nói quen thuộc vang lên.
- Đại sư, ngài quả nhiên cũng tới!
Phương Chính ngẩng đầu nhìn chỉ thấy một thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa đứng đó. Bên cạnh còn có một ông lão trên mặt có ý cười. Chính là hai ông cháu Tiểu Huân. Phương Chính cười hỏi:
- A Di Đà Phật, thì ra là hai vị thí chủ, thật trùng hợp, hai người cũng tham gia thịnh hội lần này?
Tiểu Huân tự nhiên ngồi xuống một bên khác của sofa, cầm một quả nho bỏ vào miệng vừa ăn vừa nói:
- Đúng vậy, ông của tôi luyện Thông Tí Quyền. Lần này chủ yếu là được mời tham gia biểu diễn thi đấu. Cho nên chúng tôi cũng có thể vào.
Ông của Tiểu Huân nói:
- Lão đây bất tài, một lát sợ là đi bêu xấu.
Ông biết thực lực của mình không bằng Bát Thần, Bát Thần lại bị Phương Chính một tay đè lại, thực lực của Phương Chính mới là sâu không lường được. Cho nên ông không dám huênh hoang trước mặt Phương Chính. Phương Chính kinh ngạc nói:
- Thì ra là vậy, vậy một lát nữa bần tăng phải xem thật kỹ.
Ông của Tiểu Huân liên tục nói không dám.
Gặp mặt lần nữa ba người cuối cùng có một lần tự giới thiệu chính thức.
Ông lão họ Trần, tên là Đạo Nguyên, là truyền nhân của Thông Tí Quyền hiện giờ. Có điều theo ông nói, ông thuộc loại tính cách không chịu ở yên một chỗ cho nên luyện Thông Tí Quyền cũng không ra gì. Ngược lại bởi vì thường đánh nhau đánh ra chút tiếng tăm.
Tiểu Huân tên Trần Tiểu Huân, từ nhỏ đi theo Trần Đạo Nguyên luyện Thông Tí Quyền, còn cùng một người thầy khác luyện Thiết Sa Chưởng. Vì vậy đôi tay kia vô cùng thô to, có một lớp chai sần. Nhưng mà cô bé hình như cực kỳ say mê võ. Căn bản không chú ý tay mình khác với người ta, cũng không để ý xấu đẹp, ngược lại còn đắc ý lấy làm kiêu ngạo.
Ba người gặp nhau lần nữa không có mâu thuẫn, đương nhiên trò chuyện vui vẻ. Đúng lúc này một tiếng kêu của phục vụ thu hút sự chú ý của Phương Chính.
- Gia chủ Hạ gia, Hạ Dân Cách đến!
Phương Chính nghe xong bản năng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một ông lão dáng vẻ hiên ngang đi vào, phía sau còn có ba người đi theo, trong đó còn có một người Phương Chính rất quen, chính là Hạ Thiên Tinh. Nụ cười của Hạ Thiên Tinh rất xán lạn, mà khi hắn nhìn thấy Phương Chính sắc mặt lập tức có vài phần lúng túng, sâu trong mắt còn có vẻ tức giận.
Phương Chính nhìn kỹ một hồi thì nở nụ cười, bởi vì hắn thấy trên mặt Hạ Thiên Tinh mơ hồ có một dấu tay màu hồng hồng.
Dấu bàn tay này không quá rõ, lại được cố ý che giấu, người ngoài có lẽ nhìn không ra, hoặc là có nhìn ra cũng không ai nói. Nhưng mà Phương Chính cũng không phải những người nọ, hắn cười hì hì chỉ chỉ trên mặt với Hạ Thiên Tinh, Hạ Thiên Tinh lập tức giận lệch cả mũi. Âm trầm trừng mắt nhìn Phương Chính như sắp phun ra lửa tới nơi. Hạ Dân Cách hình như cũng phát hiện ra, hừ lạnh một tiếng:
- Thiên Tinh!
Hạ Thiên Tinh lập tức cúi đầu không hé răng. Lúc này có người đi qua nói gì đó với Hạ Dân Cách, Hạ Dân Cách hài lòng gật đầu cười, mang theo Hạ Thiên Tinh và một người đàn ông khác đi.
Hạ Dân Cách vừa đi, người đàn ông còn lại vốn mặt căng ra lập tức thả lỏng, mày nhướn lên, một cảm giác hống hách ngang ngược lập tức bốc ra. Hiển nhiên mới nãy hắn chỉ giả vờ, bây giờ mới là thật. Hai tay đút túi quần, liếm liếm môi, liếc Tiểu Huân bên cạnh Phương Chính một cái, đá đá lông mày đi thẳng về phía Phương Chính.
Trần Đạo Nguyên nói:
- Đại sư, đây là Hạ Thế Đào, con giời của Hạ gia, có tiếng là tai họa ở đây. Mà gia chủ Hạ gia lại vô cùng thích hắn, đặc biệt cưng chiều hắn. Người này qua đây sợ là không có ý tốt, vẫn tránh trước đi.
Phương Chính nhìn xung quanh hỏi ngược:
- Tránh đi đâu?
Trần Đạo Nguyên lặng thinh, bọn họ vốn đã ngồi trong góc, lúc này muốn tránh đúng là không có chỗ trốn. Chậm trễ thế này Hạ Thế Đào đã đi tới trước mặt ba người. Chẳng qua trong mắt hắn hình như không thấy sự tồn tại của Phương Chính, Trần Đạo Nguyên, đi thẳng tới trước mặt Trần Tiểu Huân nói:
- Ô, em đẹp gái, trước đây sao chưa từng thấy qua em nhỉ? Không phải người ở đây à? Cùng uống một ly đi?
Trần Tiểu Huân cau mày nói:
- Tránh ra!
- Hê, thú vị! Hai người đi qua một bên đừng ở đây chướng mắt.
Hạ Thế Đào phất tay xua đuổi Phương Chính và Trần Đạo Nguyên xéo đi. Trần Đạo Nguyên lập tức giận dữ, trêu ghẹo cháu gái ông còn bảo ông cút? Đây là lý lẽ gì? Vừa muốn nói Phương Chính đã nói trước:
- Thí chủ, vị nữ thí chủ này hình như cũng không muốn thấy anh, xin mời đi cho.