Chương 1107: Nuôi Thả Cá Mặ
Bát Thần cười khổ nói:
- Kiêm làm cũng đáng sợ mà...
Cá mặn lắc lắc đầu vặn vẹo người nói:
Lại còn có nước, tốt lắm tốt lắm, đã nhiều ngày không tắm rồi. Một hai ba, hây!
Vừa nói Cá mặn nhảy lên phóng vèo xuống dòng nước chảy trên đất. Phương Chính thì nhướn mày cũng không ngăn cản, ngược lại đứng đó cười khì. Bát Thần che mặt không nhìn.
Chỉ nghe cốp một tiếng, đầu của Cá mặn vuông góc 90 độ, cả người cắm thẳng như cột cờ trên mặt đất... Trong mắt thảng thốt, há hốc kêu lên:
- Người nào đặt kính thủy tinh?!
Bát Thần nói:
- Trong phòng có nước thì sẽ ẩm thấp. Nước này là chảy dưới kính thủy tinh chỉ để nhìn mà thôi.
Cá mặn bò lên quét mắt nhìn xung quanh, giận dỗi đi vô phòng tắm. Không lâu sau đổ đầy nước trong bồn tắm, Cá mặn vẫn không quên bứt cánh hoa rải lên mặt nước, lúc này mới nhảy vào thích chí ngâm mình, vừa hầm hừ nói:
- Đại sư, hai người không tắm à? Ây dà... Loài người các ngươi đúng là biết hưởng thụ, thật đã nha...
Bát Thần nghe Cá mặn sung sướng kêu lên liền cảm thấy cả người ngứa ngáy, thế là nhìn Phương Chính dò hỏi. Phương Chính lắc đầu:
- Bồn tắm nó ngâm qua bần tăng không sử dụng đâu.
Bát Thần nhếch miệng:
- Một lát chà sạch bể cá cũng được mà.
Tâm nói hòa thượng này cũng thật là sạch sẽ quá.
Phương Chính tiếp tục lắc đầu sau đó đi đến một bên ngắm phong cảnh. Từ đây vừa khéo có thể nhìn thấy hồ ở bên ngoài. Bát Thần thấy thế cũng không nói gì nữa. Cá mặn thì vẫn rên rỉ sung sướng, đồng thời còn vỗ nước bì bõm. Hắn càng cảm thấy khắp người ngứa ngáy khó chịu. Chờ khi Cá mặn đầu quấn khăn tắm ngậm bàn chải đánh răng giống như một con cá muối hiện đại đi ra, Bát Thần cuối cùng hết nhịn nổi chạy vào.
- Eo! Còn hơi tanh!
Bát Thần lầm bầm. Mười phút sau.
- Sao còn tanh thế?
Nửa tiếng sau.
- Má nó không tắm nữa! Con cá muối nhà ngươi rốt cuộc đã bao năm không tắm rồi? Bể cá ngập mùi thúi hoắc!
Bát Thần cuối cùng hiểu vì sao Phương Chính không tắm, đổi lại là ai cũng không xuống nước nổi.
Cá mặn lười biếng nằm trên ghế xếp rầm rì:
- Ở trong nước không ít nhưng nếu nói tắm rửa hẳn hoi thì lần cuối chắc là 3000 năm trước đi?
- Ọe!
Bát Thần vừa nghĩ tới mình nhúng nước tắm của 3000 năm trước cả buổi lập tức cảm thấy ghê tởm không chịu được, vội vã chạy đi tiếp tục rửa tay.
Một ngày tập hợp, khi chập tối, bên tổ chức thu xếp một cuộc tụ hội ở trong sảnh của tầng 36, hơn nữa tỏ ý không thể mang theo người.
Phương Chính bất đắc dĩ đành phải tự mình đi.
Song trước khi đi Phương Chính nhiều lần dặn dò Bát Thần chú ý coi chừng Cá mặn, không cho chạy lung tung. Đồng thời vì phòng ngừa tên này làm loạn mà thu hồi thần thông của Cá mặn.
Cá mặn lười nhác nằm nhoài ra vẫy vẫy vây cá nói:
- Đi đi, đi đi, bản Cá mặn hôm nay thư thái cũng không muốn đi, chỉ muốn yên tĩnh ngủ một giấc.
Phương Chính nhìn nhìn Cá mặn, cơ mà tên này không có mí mắt, ngủ hay không cũng đều trợn mắt lên. Nhìn hồi lâu cái gì cũng không nhìn ra được, mới lắc lắc đầu xoay người đi. Phương Chính mới đi Bát Thần hỏi Cá mặn:
- Ngươi ngủ rồi hả?
Kết quả Cá mặn nhảy vèo từ dưới đất lên cười hà hà:
- Ngủ cái rắm ấy! Nhiều người tụ tập như vậy nếu không tới nhìn chẳng phải phí công đi à?
- Ấy... Vừa nãy Đại sư không phải đã nói không cho ngươi đi ra.
Bát Thần lòng nói không hay rồi. Cá mặn nhảy nhót chạy ra cửa.
- Không ra ngoài? Không ra ngoài ở đây làm gì? Làm con cá muối à? To con, ngươi không tò mò ở trên có những hoạt động gì, có mỹ vị gì sao?
Bát Thần vội vàng chạy tới chặn cửa nói:
- Đại sư nói rồi, ngươi không thể ra ngoài.
Cá mặn vuốt vuốt râu nhếch miệng cười:
- Ngươi xác định hử?
Bát Thần cật lực gật đầu đồng thời quơ quơ cánh tay nói:
- Mặc dù ngươi là yêu quái nhưng ta cũng không phải người ăn chay, ngươi nếu như đi ra nhất định phải qua cửa của ta mới được!
Cá mặn kêu lên:
- Được, Đại sư trở về rồi.
Bát Thần sao biết được Cá mặn vô liêm sỉ biết bao, vô thức quay đầu mới phát hiện cửa còn đang đóng mà, bị lừa rồi! Xoay phắt người lại cúi đầu né. Kết quả Bát Thần mới nhớ ra con cá muối kia không cao như vậy. Khom người cúi đầu như này bằng với việc đưa mặt tới trước mặt Cá mặn. Quả nhiên Cá mặn nhếch miệng cười , tát qua một cái. Bùm!
Cửa phòng mở ra ken két, Cá mặn vỗ vỗ tay nói:
- Bằng cái não đó còn muốn nhìn ta... Haiz...
Nói xong Cá mặn thảnh thơi đi ra, phía sau là Bát Thần nằm trên đất mắt trắng dã.
- Ấy dà, mình nên đi đâu đây?
Cá mặn lướt đi một đường ngâm nga hát, bắt đầu loạng choạng không có mục đích. Cùng lúc này trong phòng giám sát.
- Oáp... Mệt thật, mỗi ngày nhìn nhiều camera theo dõi như vậy hoa cả mắt.
Một bảo vệ nói thầm, kết quả ánh mắt liếc thấy liền nhíu mày:
- Hội nghị lần này không phải không cho mang theo con nít tới sao, sao còn có trẻ con chạy vào đây?
Bảo an đang lẩm bẩm, tập trung nhìn con mắt lập tức trợn trừng muốn rớt ra, sau đó kêu lên quái dị:
- Cái đệt! Không phải con nít, là con cá! Chuyện này là sao?
Sau đó anh ta nhìn liền thấy Cá mặn đi lại nhảy nhót, thậm chí còn bò lên đầu một bức tượng thần nhìn đông ngó tây.
- Không sai, thật sự là một con cá! Đây lẽ nào là mỹ nhân ngư trong truyền thuyết? Nhưng mà con này không giống gì với mỹ nhân ngư cả...
Bảo vệ lầm bầm, vì an toàn anh ta vẫn cầm lấy bộ đàm. Vừa muốn nói chuyện, phía sau đột nhiên truyền tới tiếng động, bảo vệ vừa xoay đầu lại thì một nắm đấm ập tới, binh một tiếng ngất đi.
Sau đó trong phòng bảo vệ truyền tới tiếng nói trầm thấp:
- Anh Thụ, phòng giám sát đã giải quyết xong. Bảo vệ ở đây thật chẳng ra sao!
- Ừ.
Một giọng nói từ bộ đàm truyền ra, sau đó không còn gì. Đợi đến khi người nói bắt đầu nhìn video giám sát, trong video đã trống không không còn bóng dáng Cá mặn. Hắn yên tâm ngồi xuống, dường như cũng không biết sự tồn tại của Cá mặn.
- Ái cha, cái đó chính là camera nhỉ, trên TV nhìn thấy, không ngờ ở khách sạn này nhiều như vậy. Cũng may lão tổ tông ta đây trốn nhanh, nếu không thì bị phát hiện mất.
Cá mặn từ phía sau một pho tượng lén nhìn camera bên trên.
Đúng lúc này một loạt tiếng đẩy xe vang lên, một thanh niên đẩy xe nhân viên vệ sinh đi qua, Cá mặn lập tức thừa cơ hội chui vào ngồi trong xe đắc ý chờ trạm tiếp theo.
Không lâu sau, Bát Thần xoa xoa đầu từ dưới đất bò lên, nhìn không thấy Cá mặn cũng hơi hoảng hốt:
- Đây là nhiệm vụ Đại sư cho mình, không thể xảy ra chuyện được, phải mau đi tìm.