Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1106

Chương 1106: Nghiệp Dư

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1106: Nghiệp Dư

Phương Chính cười nói:

- Bần tăng lại không làm gì trái với lương tâm, cũng không khỏa thân ở đây bêu xấu, bọn họ thích nhìn thì nhìn đi.

Bát Thần im lặng...

Phương Chính ngẩng đầu nhìn trần nhà ở nơi cao nhất nói:

- Cái đó hình như là một con mắt.

Bát Thần nhìn theo, quả nhiên ở chính giữa trần nhà cao cao kia có một con mắt vô cùng trang trọng uy nghiêm. Phối với những ánh nhìn chăm chú của chư thần và hiền triết kia, Bát Thần chỉ cảm thấy cả người như bị lột sạch, cái gì cũng bị nhìn thấu, trong lòng càng không dễ chịu, vội nói:

- Đại sư, chúng ta đi mau đi, thật khó chịu.

Phương Chính cười ha hả, lắc lắc đầu, theo Bát Thần chọn một cái thang máy đi qua. Vào thang máy cảm giác đè nén mới nãy lập tức biến mất. Bát Thần thở dài nói:

- Đại sư, đây rốt cuộc là nơi nào? Sao làm kỳ dị như vậy chứ?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Cái này không phải là kỳ dị, là trong lòng anh có quỷ mới sẽ bị hiền triết, thánh nhân, chư thần nhìn cho cả người sợ hãi. Chính là cái gọi là không làm việc trái với lương tâm không sợ quỷ gõ cửa, anh xem, bần tăng không phải rất tốt à?

- Đại sư, nơi này rốt cuộc là nơi nào?

Cá mặn đột nhiên mở miệng nói:

- Ở đây thờ phụng lộn xộn hết cả?

Phương Chính cười nói:

- Sao là lộn xộn? Đây là tinh túy, trên tổng thể rất tốt và đầy đủ. Mỗi nơi đều có tín ngưỡng của mình, làm người ngoài phải nên tôn trọng, không được rảnh rỗi đi kiếm chuyện.

Nói tới đây Phương Chính nói:

- Phật có ngàn vạn pháp tướng, phật ở trung tâm thế giới nhìn ngàn vạn thế giới. Phật từ xưa tới nay đều không phải biến mọi người thành chính mình mà là để mọi người sống là chính mình. Nhìn thấu tâm tính, sống như chính mình chính là Phật. Nếu chúng sinh đã sống như chính mình đương nhiên liền có ngàn vạn Phật khác nhau. Đạo này cũng được, đạo khác cũng thế, ngươi có thể lý giải thành ngàn vạn Phật.

Cá mặn lẩm bà lẩm bẩm:

- Hình như Ngã Phật cũng từng nói lời tương tự.

Phương Chính cười cười.

Hắn không biết Phật Tổ nói hay chưa nói, nhưng hắn biết một điều, mỗi người đều có cuộc sống của mình, ai cũng không có tư cách lấy cuộc sống của mình làm tiêu chuẩn để đánh giá, thay đổi cuộc sống của người khác. Chỉ cần đối phương không phạm pháp, như vậy mọi thứ đều là tự do của đối phương, không có đúng sai. Cái bạn cần chỉ là tôn trọng là được.

Đối với sự tồn tại của Cá mặn, Bát Thần đã có chuẩn bị tâm lý, cho nên Cá mặn đột ngột lên tiếng hỏi hắn cũng chỉ là hơi tò mò mà thôi. Nhưng mà muốn tới gần con cá mặn phun lửa kia thì hắn thật sự vẫn còn hơi sợ lắm...

Trong khi trò chuyện, thang máy đã đến đỉnh, đi ra thang máy, đập vào mắt là ánh vàng óng và một tòa miếu huy hoàng.

Miếu này như là tín ngưỡng đạo Cao Đài cũng dung hợp đặc điểm của ba tôn giáo lớn, vừa có hai tòa tháp nhọn kiểu Gothic cao lớn, lại có phong cách truyền thống, mái cong bên ngoài, cột trụ bên trong điêu khắc hình rồng. Bên ngoài miếu đã có khá nhiều người tụ tập, những người này nhìn Phương Chính một cái, không ít gương mặt quen thuộc. Không có cách, khi hắn đứng đợi xe buồn chán vô cùng chỉ nhìn siêu xe của mấy người này trông ra sao.

Mọi người đang trò chuyện, Phương Chính đến cũng thu hút sự chú ý của không ít người. Nhất là áo cà sa của hắn, quả thực để người ta muốn tránh, nhìn ít cũng không được. Nhưng ánh mắt mọi người nhìn hắn cũng không có bất cứ kỳ thị gì, ngược lại là cười đầy thiện ý.

Bát Thần mới đầu còn lo lắn mọi người sẽ kỳ thị với Phương Chính, nhìn tới đây liền thở phào, nói nhỏ:

- Không hổ là cao tăng, Đại sư, Đại mục sư, đúng là không giống bình thường.

Phương Chính cười, hắn tuy là chưa từng tham gia qua hoạt động thế này, nhưng mà cao tăng của mấy tự viện Bạch Vân Tự, Hồng Nham Tự hắn đều gặp qua. Cao tăng chân chính sẽ không chế nhạo giễu cợt như mấy kẻ hợm hĩnh kia đâu, mọi người đều lịch sự lắm đấy. Phương Chính đi tới trước đại điện nhìn vào trong, chỉ thấy một bàn thờ lại chia thành mấy tầng.

Tầng cao nhất là Thích Ca Mâu Ni, tầng thứ hai là Lão Tử và Khổng Tử. Tầng thứ ba là Đức Chúa Jesus, tầng thứ tư là một số tượng thần của bậc thánh hiền Đông Tây...

Những tượng thần này đừng nói là Bát Thần, coi như Phương Chính cũng nhìn đến trong lòng tấm tắc kỳ lạ không thôi.

Bởi vì bất đồng tín ngưỡng, Phương Chính không đi vào mà chỉ ở ngoài dạo một vòng rồi đi qua một bên. Đứng trên Pháp Tương Sơn nhìn xuống hồ kia, sóng xanh dập dờn, cảnh sắc rất đẹp.

Không lâu sau liền có nhân viên công tác đi tới bắt đầu giới thiệu quy trình tiếp theo của hội nghị cho mọi người. Không giống Phương Chính nghĩ là hội thảo luận lần này cũng không phải là gặp mặt liền nghiên cứu thảo luận. Ngày đầu tiên chỉ là một hoạt động tụ hợp mà thôi, xác định đủ người rồi mọi người tự mình quay về phòng nghỉ ngơi. Tất cả người tham dự Pháp Tương Sơn đều có sắp xếp nơi ở. Phương Chính lúc này mới biết khi đi vào, tấm thẻ nhân viên phục vụ đưa hắn không những là thẻ tham dự mà còn là thẻ phòng.

Dẫn theo Bát Thần lần nữa đi thang máy xuống đến tầng 30 chủ đề phòng là Phật giáo thế giới cực lạc, vừa mở cừa phòng Phương Chính liền kinh ngạc. Trong phòng vậy mà còn trồng cây xanh, giường nằm chính giữa cây xanh, thậm chí dưới dất còn có nước chảy qua.

Bát Thần sờ lấy hoa thật cùng với một con tắc kè hoa nằm trên cây ngạc nhiên nói:

- Phía sau Pháp Tương Tự đến cùng là ai mà có tiền như vậy?

Phương Chính cũng hơi nghi ngờ, lẽ nào thật sự giống như những người kia đoán phía sau là cao tầng ở đây? Đang lúc Phương Chính suy tư thì trên lưng nhẹ hẫng, là Cá mặn từ trên lưng nhảy xuống run run người, ợ một cái. Dọa cho Bát Thần vội vàng trốn tránh, chỉ sợ con cá phun lửa này phun lửa đốt hắn.

Cá mặn trừng mắt nhìn hắn, nói như ông cụ non:

- Tiểu tử ngươi sợ cái gì? Bản hộ pháp lại không phải cá phun lửa chuyên nghiệp.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay