Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1105

Chương 1105: Đi Vào

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1105: Đi Vào

Phương Chính mỗi câu nói đi lên một bước, nói một hơi bao nhiêu chữ bước lên bấy nhiêu chữ. Mỗi một bước đều dẫm xuống như dẫm vào nhịp tim của người kia. Lời nói âm vang hùng hồn, khí phách, từng chữ từng chữ như cây búa đập vào lòng người nọ.

Mà người đó vốn đã chột dạ, bị Phương Chính lớn tiếng hù dọa chiếm thế thượng phong, sau đó khí thế như sóng biển tràn tới ào ạt, sóng sau đè sóng trước điên cuồng đánh vào linh hồn hắn. Trong nháy mắt đó hắn sợ hãi vô thức lui về sau.

Chỉ thấy Phương Chính từng bước tiến lên, hắn thì lùi lại. Theo một chữ cuối cùng của Phương Chính nói ra. Giống như Phán Quan đặt bút, quan huyện vỗ án, quan tòa gõ chùy. Người này lại thật sự cho rằng mình đã mắng tất cả tăng nhân là ăn xin, trong lòng hoảng hốt chân mềm nhũn, phốc một cái quỳ sụp trước mặt Phương Chính. Quỳ rồi hắn mới chợt tỉnh táo lại, tâm nói: Không đúng, mình không nghĩ như vậy!

Hắn ngẩng đầu lên muốn nói, kết quả nhìn thấy hòa thượng vừa nãy còn căm phẫn dâng trào đột nhiên cười hì hì với hắn:

- Thí chủ, biết sai liền quỳ, ngoan...

Phụt!

Người đàn ông sau khi nghe một chữ ngoan kia, trước đó buồn bực bị Phương Chính áp bách cùng với bị vô số tiếng cười nhạo bốn phía kích thích, cộng thêm ánh mắt nhìn người chết của Hạ Thiên Tinh kia, trực tiếp phun một ngụm máu. Phương Chính vội vàng lui về sau một chút nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ dùng máu để sám hối, bần tăng bội phục.

Người đàn ông nghe vậy tức giận mắng:

- Tên hòa thượng nghèo, miệng lưỡi cậu có lợi hại đi nữa cũng là nói thôi, cũng là con quỷ nghèo!

Tiếng nói vừa dứt liền nghe thấy một tiếng quát lớn truyền tới:

- Ai nói Đại sư là hòa thượng nghèo?

Trong khi nói một trận tiếng động cơ xe vang lên, sau đó từng chiếc siêu xe nối đuôi nhau lao đến, phía sau là một đội xe Rolls-Royce, ở giữa lại là một chiếc Rolls-Royce dài. Cuối cùng vẫn là một đội siêu xe chạy bọc hậu động cơ vang rền. Đội xe như vậy vừa xuất hiện, mọi người vô thức lui lại nhường đường. Mà vốn dĩ xe sang nhìn rất lóa mắt lại lập tức ảm đạm trước đội xe này.

Tài xế taxi ban đầu đưa Phương Chính tới vẫn chưa đi mà còn đang xem náo nhiệt nhìn thấy trận thế này dọa đến vội vã dịch xe ra, đồng thời hoảng sợ thốt lên:

- Trời ạ, tôi vậy mà đúng là chở một vị cao tăng có thể đi vào Pháp Tương Sơn! Haha, trở về phải đi mua vé số!

Sau đó vội vàng chạy đi, tránh cho cao tăng nhớ tới hắn trước đó châm chọc chê cười hình tượng tìm hắn tính sổ.

Đội xe từ từ dừng lại sau người Phương Chính, sau đó một người đàn ông cung kính đi tới cúi người chào Phương Chính:

- Phương Chính pháp sư, ngài chính là Phật sống địa vị tôn sùng. Ngài không thích những trò này của phàm nhân, nhưng mà có lúc không có cái này dễ dàng chiêu gọi tiểu quỷ quấy phá.

Người tới chính là người đã đón Phương Chính trước đây, Vương Xán. Phương Chính không ngờ Vương Xán sẽ tới, càng không nghĩ tới là lại đến đúng lúc như vậy. Phương Chính thật chưa từng nghĩ qua, một cuộc hội thảo mà thôi, lại còn cần phiền phức như vậy. Tuy là hắn không thích nhưng mà không thể không nói Vương Xán nói đúng. Có đôi lúc, có nhiều thứ không phải nhất thiết nhưng mà khi không có quả thực dễ dàng đưa tới yêu ma. Phương Chính khẽ cười nói:

- Không sao, bần tăng là tăng nhân, gặp quỷ thì cứ siêu độ. Hạ thí chủ, bần tăng nói có đúng không?

- Hừ!

Đến giờ Hạ Thiên Tinh còn có thể nói gì? Nói cái gì cũng không nhặt lại được mặt mũi đã bị ném mất, quay người rời đi. Người đang quỳ vội bò dậy đuổi theo hỏi:

- Ông chủ không đi vào ạ?

- Cút!

Hạ Thiên Tinh đầy bụng tức giận đều trút lên người đối phương.

Đi vào?

Hắn trước đó mới nói không có thư mời không thể vào, bây giờ hắn không có thư mời lấy cái gì đi vào?

- Xì!

Rất nhiều phóng viên xùy hắn. Bước chân Hạ Thiên Tinh rời đi càng nhanh hơn.

- Haha, tôi đã biết Đại sư không đứng đắn không dễ chọc, ai chọc người đó gặp xui xẻo!

- Phật sống mà, muốn đấu với Phật sống? Ây da cũng không coi mình được bao nhiêu phân lượng.

- Khà khà...

Phương Chính nghe mấy lời này bèn vẫy vẫy tay với mọi người xem như chào hỏi, sau đó nói với hai bảo vệ:

- Hai vị thí chủ, giờ bần tăng có thể vào chưa?

- Đại sư, mời vào trong.

Hai bảo vệ tránh ra làm tư thế mời vào. Phương Chính đương nhiên ngẩng đầu ưỡn ngực mang theo Bát Thần có vẻ mặt ngây ngốc nhưng lại hưng phấn vô cùng đi vào Pháp Tương Sơn. Đúng lúc này một phóng viên kêu lên:

- Mấy người có ai có ảnh Phương Chính trụ trì xuống xe không? Tin tức bên tôi còn thiếu một tấm ảnh!

- Không có, xóa mất rồi!

- Móa, tôi cũng xóa rồi.

- Đáng chết, thiếu một tấm hình là có tin tức đầy đủ!

...

- Tôi có này!

Một phóng viên kêu lên, kết quả liền sau đó một đám phóng viên nhào qua.

- Anh đại, chia một tấm thôi, tôi trả tiền.

- Tôi cũng trả tiền!

...

- Không bán!!

Người phóng viên đó cười bỏ chạy trong tiếng cười, phía sau là một loạt tiếng mắng.

Mà lúc này Phương Chính đã đi vào trong Pháp Tương Sơn.

Trong Pháp Tương Sơn là một khách sạn trang trí phong cách cổ, rất có thiền ý lại không rập khuôn chùa miếu. Dù sao có vài người vẫn không quen ở trong chùa miếu. Khách sạn giống Kim Tự Tháp nhưng lại không giống, đi qua hành lang thẳng tắp là tới khu trung tâm, ở trung tâm lại không phải quầy bar mà để một mặt kính Bát Quái. Kính Bát Quái đối ứng với tám cánh cửa và tám cái thang máy thẳng tới tầng cao nhất.

Đứng chính giữa, Phương Chính phát hiện, phong cách trang trí của Pháp Tương Sơn lại mỗi tầng không giống nhau. Tầng thứ nhất là phong cách Phật giáo, phong cách tiên hiệp, võ hiệp, phương Tây huyền huyễn, Thiên đường vân vân. Thậm chí còn có thật nhiều chủ đề nguyên tố trong đó ...

Mỗi tầng, đối với hàng rào ở giữa đều có một pho tượng thần hoặc điêu khắc những bậc hiền triết. Từ dưới đi lên có thể nhìn thấy danh nhân phương Đông phương Tây, ví dụ như Quốc Phụ, thi nhân phương Tây Hugo vân vân. Đi lên thì dần dần lui về cổ đại, đại đế các phương, thánh cổ đại vân vân. Lên nữa thì là các vị Thần tiên, Phật Tổ, Thiên đường. Từng cái đều sinh động như thật, lại đều giống nhau nhìn xuống mặt đất trung tâm. Dường như đứng ở giữa bát quái này chẳng khác nào bị chư thần khắp nơi, bị các bậc hiền triết xưa và nay nhìn vào.

Cảm giác kia tuyệt đối không hay ho gì, phàm là người làm sai chuyện gì, tố chất tâm lý nếu như kém cỏi e rằng muốn quỳ xuống tại chỗ. Loại áp lực đến từ thời không khác quả thực làm người ta khó chịu.

- Khó trách ở đây không có ai dừng lại, đứng đây cứ như bị các vị thần chú ý tới, thật khó chịu nổi.

Bát Thần lẩm bẩm, liếc nhìn Phương Chính vẫn ung dung tự tại:

- Đại sư, ngài làm sao nhẹ nhàng như vậy? Nhìn dáng vẻ của người hình như một chút cũng không thấy khó chịu.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay