Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1104

Chương 1104: Mặc Áo Cà Sa

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1104: Mặc Áo Cà Sa

Phương Chính chắp tay mỉm cười:

- Nhìn thấy rồi.

Người này quát lên:

- Nhìn thấy rồi còn chưa chút!

Phương Chính cười nói tiếp:

- Cái này để ai cút thì anh nói không được tính, bần tăng nói cũng không được. Hai vị thí chủ này nói mới tính.

- Ờ?

Đối phương suýt chút gật đầu, sau đó đột nhiên phát hiện không đúng. Vì vậy trừng mắt hỏi:

- Có ý gì?

Phương Chính cũng không để ý tới hắn mà là nói với hai nhân viên bảo vệ:

- Hai vị thí chủ, thiệp mời của bần tăng trước đó quả thực không mang theo bên người, chỉ là không ngờ vị thí chủ này vậy mà lại từ xa đem tới đưa cho bần tăng. Các người xem thử xác nhận đi.

Hai nhân viên vốn xem náo nhiệt thôi, kết quả ầm ĩ như thế lại rơi đến trên người họ, trong lòng không được thoải mái. Tuy là bọn họ có chỗ dựa vô cùng vững chắc, nhưng mà Hạ Thiên Tinh cũng không phải người họ có thể chọc. Mà người có thể bị Hạ Thiên Tinh chĩa mũi vào cũng tuyệt đối không phải người không có địa vị. Cho nên bọn họ căn bản không muốn nhúng tay vào, chỉ muốn yên lặng hóng chuyện. Kết quả lại bị hòa thượng ngốc này kéo vào, nhất thời trong lòng u sầu vô cùng.

Lại nghe Phương Chính nói, hai người càng sầu hơn, người ta tới kiếm chuyện với cậu, sẽ còn ngàn dặm xa xôi đem thư mời đưa cho cậu sao? Sao có thể chứ? Không chỉ là bọn họ, người khác cũng không tin!

Thế là các phóng viên cũng bu tới nhìn, Hạ Thiên Tinh cũng cau mày quét mắt nhìn, Bát Thần trong lòng run lên, dường như hiểu gì đó đắc ý đi lên nhìn. Vừa thấy, tất cả mọi người đều hô lên ngạc nhiên.

- Làm sao có thể?

Hạ Thiên Tinh càng há mồm trợn mắt, chỉ thấy trên thiệp mời vốn viết tên hắn lại biến thành thiệp mời tên Phương Chính. Hạ Thiên Tinh không ngừng dụi mắt mình, thậm chí lấy tay chà lên chữ trên thiệp mời, chà không ra, không phải mới viết cũng không có dấu vết xóa sửa.

Trong khoảnh khắc đó Hạ Thiên Tinh chỉ cảm thấy trong đầu ầm một tiếng như muốn nổ tung. Thiệp mời của hắn sao nháy mắt lại biến thành thiệp mời của Phương Chính? Chuyện này sao có thể được? Lẽ nào là cấp dưới thông đồng với Phương Chính làm hắn mất mặt mũi?

Nhưng mà hắn muốn làm gì cấp dưới của hắn cũng không biết. Càng nghĩ hắn càng không hiểu, song vẫn trừng mắt nhìn cấp dưới. Người đó bị nhìn sợ hãi quỳ xuống đất kêu lên:

- Ông chủ, tôi thật sự không biết là chuyện gì xảy ra. Thiệp mời này chưa từng rời khỏi tay tôi!

- Cút!

Hạ Thiên Tinh hầu như là rít ra từ kẽ răng.

Người đàn ông trước đó bảo Phương Chính cút vừa lăn vừa bò chạy đi như sợ chạy chậm chọc Hạ Thiên Tinh tức giận. Phương Chính lúc này mở miệng hét lên với người kia:

- Chậm chút, phía trước là dốc, lăn nhanh dễ bị lật!

Đám người vốn còn cho rằng hòa thượng này sẽ lòng dạ từ bị mà vì người kia xin tha, nào đâu vừa mở miệng mọi người đều trợn mắt. Duy chỉ có phóng viên biết hắn bật cười.

- Haha.. Không hổ là hòa thượng không đàng hoàng, quả nhiên mạch não không giống Đại sư bình thường, haha!

- Haha... Tôi nhớ có người nói cái gì ấy nhỉ? Người nước tôi không có chí khí? Chà chà, mấy người thì có chí khí rồi, cú lăn này cũng có thể lăn tròn hoàn mỹ như vậy.

Bên cạnh phóng viên vừa mới nói lời đó lập tức đỏ mặt, nhưng mà không biết nói gì mới được, đành cúi đầu giả vờ không nghe. Chẳng qua gương mặt đỏ bừng kia đã nói lên tất cả.

- Hòa thượng, có phải cậu giở trò quỷ không?!

Hạ Thiên Tinh giận, song cũng không bùng phát mà vẫn bình tĩnh nhìn Phương Chính hỏi.

Phương Chính xòe tay nói:

- Thí chủ, bần tăng từ đầu tới cuối đều không động tới một đầu ngón tay, thí chủ nói bần tăng giở trò là từ đâu? Ngược lại bần tăng có lòng tốt nhắc nhở ông có mang theo thiệp mời hay không, ông xem, ông quả nhiên không mang! Nếu không phải bần tăng nhắc nhở, ví như gặp một đứa trẻ vô phép vô tắc chạy tới châm biếm ông, chẳng phải sẽ rất thảm sao? Giờ tốt rồi, ông biết sớm có thể về trước lấy thiệp mời.

Lời này tương đương với đem những lời Hạ Thiên Tinh nói với Phương Chính nguyên xi trả lại, tiện thể còn xiên xỏ mắng hắn một trận.

Hạ Thiên Tinh sắc mặt hết sức khó coi, âm tình bất định nhìn Phương Chính, Phương Chính lại bình thản, mặc kệ ngươi mưa gió thế nào liên quan gì ta?

- Được, được lắm...

Hạ Thiên Tinh hừ lạnh một tiếng, sau đó nói với hai người bảo vệ:

- Nếu tôi nhớ không sai thì trang phục không chỉnh tề không thể đi vào đúng chứ?

Bảo vệ nói:

- Đúng vậy.

Hạ Thiên Tinh nhìn Phương Chính một cái:

- Pháp sư, cà sa của cậu đâu?

Bát Thần run lên khẩn trương nhìn Phương Chính. Phương Chính khẽ cười:

- Để thí chủ lo nghĩ.

Nói xong Phương Chính đặt tay lên túi đen, Cá mặn từ vảy Tu Di lấy ra áo cà sa đưa cho Phương Chính. Người ngoài nhìn thấy thì lại giống như làm ảo thuật, trên tay Phương Chính trống không sau khi sờ một cái lại có thêm một cái cà sà.

Sau đó Phương Chính tự nhiên khoác lên người, mỉm cười nói:

- Thí chủ còn có vấn đề gì không?

Hạ Thiên Tinh nhìn áo cà sa chắp vá trên người Phương Chính dở khóc dở cười nói:

- Đây là áo cà sa của cậu?

Phương Chính hỏi lại:

- Áo cà sa mà thôi, thí chủ chưa từng thấy ư?

Hạ Thiên Tinh giễu cợt:

- Chưa từng thấy áo rách nát như vậy.

Phương Chính lại không cho là đúng nói:

- Áo cà sa giống người thôi, không phải vẻ đẹp bên ngoài mà là ở bên trong. Tâm đã xấu vẻ ngoài có đẹp đẽ ra sao cũng không bằng rác rưởi.

Lời này vừa nói ra Hạ Thiên Tinh lập tức biến sắc, đây là chỉ gà mắng chó! Mà hắn lại chả thể nào phát giận, nếu không chẳng phải là tự nhận sao?

Phương Chính nói xong, lại hỏi hai bảo vệ:

- Bây giờ bần tăng có thể đi vào chưa?

Bảo vệ bất đắc dĩ lùi lại vừa muốn nói chữ mời, Chỉ nghe một người đàn ông khác sau lưng Hạ Thiên Tinh cười lạnh:

- Áo quần không chỉnh tề bao gồm mặc phải đẹp, áo thủng lỗ chỗ như vậy lại muốn đi vào, thật sự tưởng đây là đại hội xin cơm sao?

Vừa nói ra lời này hai nhân viên bảo vệ liền biến sắc, ngay cả Hạ Thiên Tinh cũng thế! Nhóm phóng viên thì kinh ngạc thốt lên, khá nhiều người dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu nhìn người sau lưng Hạ Thiên Tinh. Người kia sững sờ, dường như vẫn không hiểu mình nói sai chỗ nào.

Phương Chính vẫn luôn ôn hòa đột nhiên dựng mày ngẩng đầu ưỡn ngực nghiêm túc nhìn thẳng, đồng thời chắp tay hét lớn:

- Hay cho một tên không biết lẽ phải! Anh có biết Phật gia chính là giảng tu hành tâm hồn chứ không phải tu hành quần áo. Áo cà sa của nhà Phật cũng là quần áo màu không đẹp, là để tăng nhân không cần phải quá truy cầu vẻ đẹp bên ngoài. Cà sa rách rưới không những không phải là vũ nhục đối với Phật Tổ mà còn là một loại tôn trọng. Cà sa không phân tốt xấu, không có mắc rẻ, đây là chuyện mọi người biết rõ trong lòng. Anh nói như vậy chẳng phải là mắng tất cả tăng nhân trong đây là ăn xin?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay