Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1103

Chương 1103: Thấy Rõ Chưa

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1103: Thấy Rõ Chưa

- Không thể nào, Hạ Thiên Tinh là nhân vật gì? Con kiến trên đất làm sao bị ông ấy chú ý tới? Hắn có tiếng là vô sự bất đăng tam bảo điện, xưa này không làm chuyện vô ích. Hắn nhằm vào hòa thượng này nhất định là có mục đích. Cần hắn tự mình ra mặt đó chúng là mục đích lớn!

- Vậy mục đích gì?

- Quỷ mới biết, hóng chuyện thôi. Tôi có cảm giác hòa thượng này sắp gặp xui xẻo rồi.

...

Những lời này đều lọt vào tai Phương Chính, hắn hơi cau mày, có cảm giác lần này hình như rơi vào vòng xoáy gì đó. Hầu như đồng thời Bát Thần bên cạnh Phương Chính trong lòng thắt lại, ánh mắt đỏ lên giơ chân bước tới. Phương Chính ho khan một tiếng niệm phật hiệu:

- A Di Đà Phật, vị thí chủ này, kết quả vẫn chưa có, ông nói thế không không khỏi quá độc đoán.

Một tiếng niệm phật của Phương Chính vang lên lập tức đè xuống lửa giận trong lòng Bát Thần, cả người cũng tỉnh táo hơn, nhìn nhìn vệ sĩ sau lưng đối phương cùng túi căng phồng, vô thức cúi đầu xuống đứng sau Phương Chính. Đối phương chính là Hạ Thiên Tinh lúc trước ra lệnh bắt người giết người!

Hạ Thiên Tinh hiển nhiên cũng không thèm để ý Bát Thần, thậm chí có thể đã quên Bát Thần là ai, chỉ là vì dáng vẻ Bát Thần kích động mà liếc mắt sơ qua, cũng không quá để tâm. Toàn bộ lực chú ý của hắn đều đặt trên người Phương Chính. Hạ Thiên Tinh tự tin cười nói:

- Tôi không bao giờ làm chuyện độc đoán, tôi nói không có cậu thì chính là không có cậu.

Vừa dứt lời bảo vệ nói:

- Thật xin lỗi, vị pháp sư này, trên danh sách khách mời không có tên cậu. Xin mời rời đi, tránh làm trễ nải người khác đi vào.

Bảo vệ nói chuyện vẫn rất khách khí chứ không vì Phương Chính không phải khách mời mà nói năng lỗ mãng, điều này khiến không ít người thầm gật đầu: Không hổ là người của các giáo phái, nhìn xem bảo vệ của người ta có tố chất thế chứ.

Phương Chính thì sửng sốt, thư mời tới tay không phải giả, thông báo từ huyện cũng không phải giả, Tỉnh Nghiên càng sẽ không lừa hắn. Như vậy danh ngạch thực sự tồn tại lại vô duyên vô cớ không thấy nữa sao? Đúng lúc này Hạ Thiên Tinh cao giọng nói:

- Đại hội tôn giáo chính là thịnh hội cả thế giới đều chú ý tới. Có một vài người muốn cọ đanh tiếng, đi thảm đỏ chụp hình, đi con đường không biết xấu hổ cũng có thể hiểu được.

Nói đến đây Hạ Thiên Tinh và hai người phía sau đều cười, một số phóng viên cũng quen biết Hạ Thiên Tinh. Biết năng lực của Hạ Thiên Tinh, bình thường nịnh bợ đều khó khăn, bây giờ có cơ họi tự nhiên từng người vỗ thay lộp bộp. Còn chụp ảnh? Đây rõ ràng là khi dễ người ta, vẫn đừng đăng báo, nếu không thì là nịnh sai mất.

Bát Thần thấy vậy mặt đỏ lên, hận không thể đi lên đánh chết ba tên khốn này. Hạ Thiên Tinh kéo kéo cổ áo nói:

- Vị pháp sư này cũng đừng tức giận, tôi nói đó là nói những kẻ không có thư mời lại chạy đến đây bêu xấu, không có nói cậu.

Không nói thì thôi, vừa nói ra chẳng khác nào nói tôi đang mắng cậu đó. Mọi người nghe vậy cười ồ lên.

Nhưng mà trong số đó có vài người không cười, những người này biết Phương Chính là ai, vẻ mặt phẫn nộ, chẳng qua sau khi tức giận thì lại cười lạnh. Người khác có lẽ nghi ngờ Phương Chính là tên giang hồ lừa bịp. Nhưng thân là người truyền thông, sớm đã có tư liệu trực tiếp, Phương Chính là phật sống thật sự có bản lĩnh. Muốn đấu với phật sống? Ngại sống lâu hay gì.

Cơ mà họ cũng không ai đứng ra nhắc nhở, có nhắc thì có tác dụng gì, ai tin đâu? Còn nữa, bọn họ cũng không tin Hạ Thiên Tinh trước khi tới không điều tra Phương Chính, mà nội dung về Phương Chính có thể nói là bay đầy trời. Bọn họ biết, Hạ Thiên Tinh nhất định biết, hắn còn đụng tới đã nói rõ hắn căn bản không tin. Lúc này ra mặt tuyệt đối chính là mặt nóng dán mông lạnh, còn phải chịu tiếng xấu. Nếu đã như vậy bọn họ dứt khoát đứng đây xem kịch thôi. Thấy đám người cười không sai biệt lắm, Hạ Thiên Tinh nói:

- Vị pháp sư này còn chưa đi à?

Bát Thần lé mắt nhìn Phương Chính, chỉ đợi Phương Chính ra hiệu hắn lập tức xông lên, cắn cũng phải cắn chết thằng cha này. Nhưng mà hắn bất đắc dĩ phát hiện, ánh mắt Phương Chính lại như một mặt hồ phẳng lặng không rung động gì, giống như Hạ Thiên Tinh nói nãy giờ đều là đánh rắm, không có bất kỳ phản ứng gì. Trong lòng Bát Thần tuy là bội phục nhưng mà cục tức này hắn nuốt không trôi! Trong lòng suy nghĩ, nếu như đối phương còn dám đâm chọc Đại sư, hắn liều mạng cũng phải chơi cho một trận. Kết quả lúc này Phương Chính mỉm cười chắp tay nói:

- A Di Đà Phật, cảm ơn thí chủ nhắc nhở.

Nghe nói như thế không ít người đều cười, ngay cả nhóm phóng viên đồng hương cũng cau mày.

- Haha, hòa thượng này đúng là nhát như cáy, người ta khịa hắn như vậy mà còn có thể cười, lại cảm ơn nữa chứ, haha...

- Lần đầu tiên thấy có người bị đánh má trái còn chìa cả má phải ra.

- Thật hèn nhát!

Có người bĩu môi nói lập tức nhận lại vài ánh mắt phẫn nộ, mà anh ta không sợ gì cả, ngược lại còn liếc lại như nói lẽ nào tôi nói sai à? Đối phương tức giận đến cái gì cũng không nói ra lời, chỉ có thể giận dữ nhìn Phương Chính.

Bát Thần há mồm trợn mắt nhìn Phương Chính, hắn cũng không ngờ Phương Chính lại nhu nhược như vậy. Hắn không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Phương Chính, như là nói: "Đại sư đừng sợ! Trực tiếp chửi hắn, không được nữa tôi cùng ngài liều!"

Đáng tiếc Phương Chính không phản ứng lại, Bát Thần tức tới mức muốn phất áo quay đi. Hạ Thiên Tinh cũng không ngờ Phương Chính sẽ có phản ứng như vậy, lập tức bật cười:

- Đây chính là Phật sống sao? Haha... Chẳng qua cũng chỉ như vậy! Tỉnh gia đúng thật là biết tìm người, tìm một kẻ bất lực như cậu. Cảm ơn thì không cần, mau cút đi!

- Ông...

Bát Thần nghe vậy liền muốn xông qua lại bị Phương Chính ngăn lại. Phương Chính cũng không giận mà cười nói:

- Thí chủ có lòng tốt nhắc nhở bần tăng, vậy bần tăng cũng tốt bụng nhắc thí chủ, thí chủ có mang thiệp mời không?

- Hừ, một tên hòa thượng ngu dốt! Hạ tiên sinh chính là người có tiếng ở đây, làm sao sẽ không có thiệp mời? Nhìn đi, đây là cái gì!

Cấp dưới ở bên cạnh Hạ Thiên Tinh lấy ra một cái thư mời màu đỏ vung ra phía trước, suýt chút đập lên mặt Phương Chính. Bát Thần thấy vậy hừ lạnh một tiếng, một cỗ sát khí tỏa ra dọa đối phương mềm nhũn, cuối cùng cũng không có đập vào mặt Phương Chính.

Phương Chính cũng không lùi, cứ bình tĩnh đứng như vậy giống như biết đối phương đập không được, vô cùng vững vàng giống như một ngọn núi cao nguy nga. Đối phương bấy giờ cũng phản ứng kịp, bị Bát Thần một ánh mắt dọa cho tay mềm, lập tức đỏ mặt muốn lấy lại danh dự, hét lên:

- Hòa thượng, nhìn rõ chưa?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay