Chương 1102: Thư Mời Của Cậu Đâu?
Phương Chính tuy là nói như vậy nhưng trong lòng cũng biết, khoe khoang? Mấy đồng bạc của hắn cũng không đủ để khoe. Nếu đã không đấu lại thì dứt khoát đừng đấu, đến khi đó hai mắt nhìn trời, người khác thích nói gì thì nói đi. Làm hắn quạu thì so thủ đoạn với bọn họ, hừm, có tiền đi nữa thì ngươi biết thần thông à? Từng giây từng phút trôi qua, người đến càng ngày càng nhiều, không dễ dàng cho những người theo đạo ăn mặc kỳ lạ đi qua, còn thêm nhóm phóng viên lao nhao tới. Bát Thần hối tài xế:
- Bọn họ đều đã vào rồi, chúng ta giờ có thể vào chưa?
Tài xế lắc đầu:
- Anh hỏi tôi như không, chúng ta phải đợi cảnh sát điều tiết. Bọn họ nói được mới được.
Bát Thần nhìn nhìn những cảnh sát bận sứt đầu mẻ trán kia lập tức cảm thấy không đùa được. Lại nhìn Phương Chính, Phương Chính đang bình chân như vại chơi điện thoại. Thấy Phương Chính không gấp, hắn cũng trở nên yên tĩnh. Lại một hồi sau cảnh sát cuối cùng giơ tay ra hiệu, xe khác có thể đi tiếp.
Xe taxi lúc này mới chầm chậm nổ máy, bác tài vừa chạy vừa nói:
- Hai vị, các người muốn ở bên ngoài hội trường xem hay đi dạo? Tôi nói hai người nghe, hội trường đều phong tỏa không cho người ngoài vào, ở bên ngoài cũng không thấy gì. Hai người cứ đứng ở ngoài cổng chụp tấm ảnh, quay về nói với bạn bè đã đi qua là được. Đáng để đi nhất là khu bên ngoài...
Nghe tài xế liến thoắng nói, Phương Chính không có phản ứng gì, Bát Thần mặt đen lại. Hóa ra tài xế này không tin bọn hắn đi tham gia tụ hội. Còn muốn giới thiệu cho bọn hắn đi du lịch nữa. Bát Thần nói:
- Được rồi đừng nói nữa, chúng tôi tới tham gia hội nghị.
Tài xế đương nhiên không tin, cười haha. Bát Thần nghe tiếng cười đó thật muốn đánh hắn một cái, chẳng qua vẫn nhịn. Đến nơi, tài xế lại hỏi
- Các người sẽ không định xuống đây hả? Phóng viên đều chưa đi, hai người đi xuống chói mắt lắm. Người ta đều là Rolls-Royce, mấy người là xe taxi; người ta đều là cà sa, lễ phục đẹp đẽ mà mấy người thì...
Bác tài nhìn nhìn hai người ý tứ không nói cũng hiểu. Bát Thần nhìn mình đồ rằn ri rách nát, hình như không phù hợp đi vào, mặt nhất thời đỏ lên, phì phò nói:
- Nghĩ gì đó? Tôi là dưới trướng của Đại sư, tôi không vào chỉ đứng ở ngoài thôi.
Tài xế dường như hết sức quen thuộc nơi này, vừa mở miệng liền nhắc nhở hai người:
- Hắn cũng không được, không thấy trên bảng có ghi sao? Trang phục không phù hợp cấm vào. Hòa thượng không cà sa, đạo sĩ không có pháp y gì đó, coi như có thư mời cũng không được vào.
Bát Thần chết lặng, khi đến cũng không thấy Phương Chính mang theo hành lý gì, chỉ có một túi vải đen bọc Cá mặn. Về phần cà sa? Không tồn tại! Đúng lúc đó Phương Chính cười:
- Không sao, bần tăng có cà sa. Đi thôi, xuống xem thử.
Phương Chính
Phương Chính vừa xuống xe lập tức cảm thấy không ổn! Chỉ thấy đèn flash tanh tách không ngừng vang lên, phóng viên xung quanh không hề ít. Hơn nữa không ít người đều chụp hắn, cảm giác lóa mắt đó làm Phương Chính vô thức híp mắt lại. Đồng thời hắn nghe thấy tiếng nghị luận liên tiếp vang lên.
- Người kia là ai? Sao trẻ như vậy, thầy hắn đâu?
- Hòa thượng này vậy là đi xe taxi? Đù móa, tự viện của họ là nghèo cỡ nào?
- Không phải là đến lượn thảm đỏ chứ? Úi trời ơi lãng phí một phần bộ nhớ của tôi...
- Nhìn hắn mặc kìa, hình như chỉ là một bộ tăng y, không có cà sa luôn! Không có cà sa không thể vào mà, xem ra thật sự là đến cọ tí thảm đỉ rồi, haiz, tấm ảnh này phải xóa rồi.
- Ha, thật đúng là không có cà sa, tôi cũng xóa thôi.
- Cùng xóa nào, thật là ngày gì không biết, còn cho rằng có thể chụp được gì kinh hỉ, kết quả chụp mấy thứ này. May là máy kỹ thuật số, nếu là máy cơ thì đau lòng chết mất.
- Nhìn kìa, bảo vệ tới rồi!
- Hê, không chừng có trò vui nhìn.
Phương Chính chú ý những người này phóng viên bản địa, không mở miệng ai biết ai là ai? Bất quá rất hiển nhiên những người này phần lớn đều biết Phương Chính. Mà Phương Chính cũng không lúng túng, chắp tay trước ngực mỉm cười với mọi người, sau đó thong dong đi về phía hội trường. Bát Thần lẽo đẽo theo phía sau căng thẳng nói:
- Đại sư, cà sa của ngài đâu?
Phương Chính cười khổ trong lòng, vẫn đừng ép hắn lấy cà sa ra đi, không mặc không được à?
- Vị pháp sư này xin dừng bước, có thể cho chúng tôi xem thư mời một chút được không?
Đúng lúc đó hai người mặc đồ đen đi tới lịch sự nhã nhặn cười nói. Trong nháy mắt đó Phương Chính cũng muốn lấy thư mời ra nhưng mà nghĩ tới mình không trộm không cướp, được mời quang minh chính đại tới sao còn phải làm mấy cái này? Có thời gian không bằng giải thích là được. Thế là Phương Chính thản nhiên lắc đầu nói:
- Thư mời bị bần tăng làm mất rồi, hai vị thí chủ có thể tra danh sách mời một chút hẳn có thể tra được.
Hai người hơi cau mày, hiển nhiên không quá tin lời Phương Chính, nhưng mà vẫn từ cẩn thận và phép tắc gật gật đầu, để Phương Chính báo tên. Phương Chính lập tức nói ra, hai người lập tức bắt đầu xác minh qua bộ đàm. Đúng lúc này một tiếng nói đột ngột vang lên:
- Không có thư mời chính là không có thư mời, Đại sư, nói dối là sai đấy!
Phương Chính ngạc nhiên, giọng nói này nghe lạ quá, quay đầu nhìn chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục thẳng thớm, tóc muối tiêu, khóe mắt làm sao cũng không thể giấu được nếp nhăn, trưng một khuôn mặt như viết chữ có thể nhìn rõ ràng - thiếu đòn!
Người này vừa xuất hiên, các phóng viên vốn chuẩn bị trở về lập tức lên tinh thần.
- Là Hạ Thiên Tinh!
- Hắc Thủ trong một trong ba Hắc Thủ của tập đoàn Bắc Hà! Cừ thật, sao ông ta cũng đến?
- Sao lại đến á? Lần hội lớn như này đừng nói ông ta không đến, sợ là chủ tịch của tập đoàn Bắc Hà cũng phải đến! Đây là lần đầu Pháp Tương Tự tổ chức!
- Đúng vậy, Pháp Tương Tự cũng không phải tự viện bình thường, nghe nói phía sau có người. Hơn nữa tôi nghe nói gia tộc đấy hình như vẫn đang cùng người khác tranh một miếng đất. Đã đánh đến đầu rơi máu chảy xé rách mặt với nhau. Nhưng mà cho dù như vậy họ cũng chưa thể giành được. Tôi đoán bọn họ lần này là muốn mượn cơ hội tụ hội Pháp Tương Tự tiếp xúc với bên trên.
- Không chỉ là bọn họ, trước đó còn có chủ nhân mấy nhà nữa cũng vào. Cơ hội tốt như vậy ai cũng không muốn nắm bắt thật tốt đi?
- Nhưng mà bọn họ đi vào thì đi, có liên quan gì tới một hòa thượng trẻ chứ?
- Hạ Thiên Tinh danh xưng Hắc Thủ, hắn nghĩ gì có quỷ mới biết. Chắc chắn là chướng mắt hòa thượng trẻ đó.