Chương 1101: Chính Phẩm
Pháp bảo như vậy chỉ cần là hòa thượng thì không ai không muốn.
Phương Chính khi bé xem "Tây Du Ký" có nói với Nhất Chỉ thiền sư: Chừng nào con có một cái áo cà sa như vậy nhất định phải truyền ra, phải khoe khoang đắc ý một phen!
Kết quả chưa được hai ngày sau lại tới tập trụ trì tự viện nổi lòng tham trộm cà sa, rồi lại tới Hắc Hùng Tinh tới cửa, dọa cho Phương Chính phải niệm kinh mấy ngày trời, chỉ sợ bị yêu quái nhớ thương.
Nhưng bây giờ Phương Chính lớn rồi, không sợ yêu quái, lại có hệ thống, đương nhiên là có ý muốn với cái áo cà sa này. Hắn không mua cà sa, không làm cà sa, có một nửa nguyên nhân cũng là mong chờ có một ngày có thể nhận được một chiếc cà sa từ hệ thống. Bây giờ đạt được tâm nguyện hắn sao có thể không vui? Đừng nói nhảy lên, đây là phòng không đủ cao, nếu không hắn nói không chừng nhảy cao hơn nữa...
Quan trọng là áo cà sa hắn rút được lần trước là phàm phẩm, nhưng mà cái kia là hàng nhái, trừ khi không có ai nếu không đánh chết hắn cũng sẽ không mặc. Hôm nay lại rút được một cái, dựa theo tính của hệ thống chắc chắn sẽ không cho hắn một cái giống như đúc nữa. Phương Chính cũng không cưỡng cầu, chỉ cần không phải màu xanh là được. Thế là Phương Chính thu lại tâm tình hỏi nhỏ:
- Hệ thống này, áo cà sa này ngươi từng cho ta một cái, sao lại có một cái nữa? Xưởng áo cà sa của các ngươi có phải phá sản rồi không? Vội xả hàng như vậy?
"Ai nói với ngươi là phàm phẩm?"
Phương Chính sửng sốt, không phải phàm phẩm? Lẽ nào là... Nghĩ tới đây Phương Chính trong lòng run lên, run rẩy hỏi:
- Hàng thật?
"Hừm, chứ sao."
Phương Chính nghe vậy ngẩng đầu cười to ba tiếng, hận không thể tìm hệ thống hun một cái. Lòng thì hô to: Kiếm lời rồi!
Hệ thống nói tiếp: "Chẳng qua áo cà sa này chính là của Đàn Hương Công Đức Phật, người nói, áo cà sa này không phải người có đại nghị lực, đại công đức thì không thể khoác lên, hơn nữa còn thể hiện ra toàn bộ. Cho nên đây là một chiếc áo cà sa đang bị phong ấn."
Phương Chính thật sự gấp gáp:
-Không quan tâm cà sa gì, là hàng thật là được, đến đây!
Hệ thống cười ha ha, sau đó trước mặt Phương Chính có một đoàn ánh sáng màu vàng. Chụp một cái, ánh sáng vàng vỡ ra, trong tay có một chiếc áo cà sa màu đỏ. Phương Chính mở ra xem lập tức mắt trợn tròn.
Cái này quả thật là một chiếc áo cà sa màu đỏ, nhưng mà đã nói là trân châu mã não, dạ minh châu, ngọc lục bảo mịa gì đó một cái cũng không có. Ngược lại là vá lỗ chỗ mấy nơi, nếu như nói chiếc áo cà sa này chỗ nào giống với áo Cẩm Lan cà sa chắc là chỉ có sạch sẽ là giống.
Cà sa rất nát, là chiếc cà sa rách nát nhất nhất mà Phương Chính từng thấy, chỉ chỗ vá mà có cả chín cái. Nhìn cái áo cà sa nát này mặt Phương Chính đều đen. Nuốt ngụm nước bọt:
- Hệ thống huynh, ngươi nói cho ta nghe, Đường Tăng năm đó mặc cái áo cà sa này đi gặp quốc vương và Phật Tổ, làm sao mà không bị quốc vương và Phật Tổ đánh chết vậy?
Kết quả hệ thống không hó hé. Phương Chính lại hỏi mấy lần, hệ thống cũng không nói gì, đối phương trực tiếp giở trò xấu không cho hắn cơ hội trả hàng. Bất quá Phương Chính cũng không coi là gì, khoác lên Cẩm Lan cà sa phế phẩm, đứng trước gương, xoay người tự nói:
- Cũng tạm, khá vừa đấy. Bây giờ bần tăng rõ vì sao Đường Tăng trên đường đi gặp yêu quái nhiều, ít gặp cường đạo. Kẻ đần nhìn thấy hắn nghèo như vậy đoán là sẽ không cướp. Thật muốn ra tay, đi đi về về cũng không đủ tiền vốn.
Nghĩ tới đây Phương Chính cất áo cà sa nằm phịch xuống giường, mơ màng ngủ. Trong mơ hắn mơ thấy mình mặc Cẩm Lan cà sa đã mở hết phong ấn đứng trước mặt mọi người - kết hôn, sau đó Phật Tổ đột nhiên hiện thân vỗ một chưởng xuống.
- Đợi đã!
Phương Chính hô lớn một tiếng bật dậy, nhìn nhìn ngoài cửa sổ đã sắp sáng rồi. Thu dọn xong xuôi, chào hỏi hai người Bát Thần rồi đi về phía hội trường. Hai người cách hội trường không coi là gần, cho nên chỉ có thể bắt taxi đi. Nhưng mà cả một đường, càng đi Phương Chính càng cảm thấy không đúng, xe ở xung quanh hình như từng chiếc sang chảnh hơn từng chiếc.
Cái gì BMW, Mercedes, Audi trên cơ bản không có cơ hội lên sàn, xe từ bên cạnh hắn chạy qua không phải Bentley thì chính là Rolls-Royce... Thậm chí còn có tăng nhân chạy xe Ferrari phóng qua. Ghê hơn nữa là có người cưỡi voi rầm rầm đi qua. Còn xe của Phương Chính...
Bát Thần hỏi:
- Bác tài, không thể chạy qua sao?
Tài xế cũng bất lực nói:
- Anh à, thế này làm sao mà qua? Phía trước tổ chức hoạt động long trọng, toàn xe sang ở đó, đi qua nhỡ quệt một cái thì ai đền nổi. Đợi đi thôi...
Bát Thần nói:
- Cái gì mà hoạt động long trọng? Đám này diễn xiếc à?
- Đây là anh không hiểu, đang tổ chức kia là đại hội tôn giáo, chính là tông giáo đại hội. Đường này cũng không phải là diễn xiếc gì mà là đại diện tôn giáo các nơi. Lời của anh nói ở đây thôi, trăm ngàn lần đừng nói lung tung, nếu không bị đánh không nhẹ đâu, bị nhốt lại thì thảm.
Tài xế hiển nhiên không phải tín đồ thành kính, chẳng qua cũng có lòng tốt nhắc nhở. Bát Thần lập tức không vui:
- Bác tài, bác xem chỗ chúng ta đây cũng có một vị Đại sư mà, chúng ta cũng đến tham gia đại hội. Chúng ta đi qua đi.
Bác tài nghe xong liền ngẩn ra, nhìn nhìn Phương Chính mặt non choẹt, lại nhìn nhìn Bát Thần cao lớn thô kệch như du côn, lắc đầu như trống bỏi:
- Vị này có thể đừng nói đùa được không? Các người tới tham gia thịnh hội tôn giáo? Cậu nhìn không có chút nào giống người trong tôn giáo, vị pháp sư này có hơi giống nhưng mà còn quá trẻ, hẳn còn trong tự viện thực tập đi? Muốn tham gia thịnh hội là việc tốt, nhưng mà không có tư cách xông loạn vào, sẽ bị ném ra đó.
Bát Thần bực mình:
- Ai xông loạn chứ? Vị này chính là đệ nhất pháp sư, trụ trì Nhất Chỉ Tự Phương Chính trụ trì!
Nhưng mà tài xế vẫn lắc đầu:
- Pháp sư gì cũng vô dụng, mấy người có thư mời không?
Bát Thần lặng thinh, vô thức nhìn Phương Chính như đang nói: "Không thì nhá thư mời cái đi?"
Phương Chính khẽ cười nói:
- Đường luôn sẽ được mở thôi, đi sớm đi muộn đều như nhau, tâm tính bình hòa tí.
Bát Thần cũng chẳng biết Phương Chính nghĩ gì, thấy Phương Chính thản nhiên như vậy tựa như không vì bất cứ chuyện gì mà biến sắc, chắp tay bái phục:
- Xin nghe lời Đại sư.
Phương Chính nói thì nhẹ nhàng, trong lòng lại nhỏ máu, hắn lại lần nữa có xúc động muốn chặt tay, khi đó làm sao lại bần như vậy? Vì sao không tự mình xử lý chứ, đúng là khóc không ra nước mắt!
Tài xế nhìn thấy hai người nói nói, Bát Thần liền không thúc hắn nữa, hắn dứt khoát ngân nga chậm rãi chờ. Bất quá Phương Chính lại hơi tò mò hỏi:
- Thí chủ, những người này đều là phương ngoại chi nhân, sao ra ngoài đi lại dùng những thứ xa xỉ như vậy? Cái này không phù hợp giáo lí lắm đâu?
Bác tài lắc đầu:
- Đại sư, việc này cậu không biết, đây là đại hội, mặc cà sa lộng lẫy, ngồi xe sang, cũng là một cách phô bày thực lực tự viện. Có thể ngồi xe sang chắc chắc là hương hỏa thịnh vượng, có tiền dư dả. Ngược lại, đi bộ hay là như chúng ta chẳng hạn, đó là không có biểu trưng hương hỏa gì. Đây là một cuộc tụ hội lớn, có nhảy ra ngoài tam giới thế nào cũng phải rơi vào trong ngũ hành, đây là một thịnh hội cũng là so đấu, giữa các tự viện. Lúc này không ai sẽ chơi mấy trò thanh tịnh đơn giản, đều là có thể phô bày bao nhiều phô bày bấy nhiêu, chỉ sợ cậu không biết họ có bao nhiêu sức mạnh.
Phương Chính im re, không ngờ thế đạo bên ngoài đã biến thành như thế này rồi. Bát Thần nói nhỏ:
- Đại sư, bằng không thì chúng ta cũng thuê một chiếc xe tốt hơn? Trang hoàng một chút?
Phương Chính lại không cho là đúng nói:
- Tu Phật là tu cho mình, lại không phải khoe của, cái này giản lược đi.