Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1099

Chương 1099: Pháp Tương Tự

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1099: Pháp Tương Tự

Hòa thượng có tiền ngồi khoang bình thường? Hòa thượng trâu bò nhìn ngoài như đứa trẻ con? Nghĩ đến đánh giá trên mạng dành cho Phương Chính, gã trầm mặc, dường như chúng chẳng là gì với hắn cả.

Đúng là Phương Chính không nghĩ nhiều như Bát Thần, hắn ghé vào cửa sổ nhìn bên ngoài chép miệng nói:

- To thật, nhưng phong cảnh hơi kém.

Cậu trẻ tuổi theo bản năng phanh chân lại, suýt nữa ngất, nhịn không được nói:

- Đại sư, đây là biệt thự Baburong, là do đại sư quốc tế xây dựng đó. Phong cảnh thầy nhìn đều là mời đại sư cấp quốc tế đến thiết kế đó.

Phương Chính chắp tay trước ngực, cười nói:

- A Di Đà Phật, ha hả, thì ra là thế, là bần tăng không hiểu.

Cậu trẻ tuổi hoàn toàn dừng xe, nức nở nói:

- Đại sư, tôi sai rồi, thầy đừng trêu tôi được không?

Phương Chính cứng họng, hoàn toàn không biết mình trêu đùa chỗ nào, trước là nói thật, sau thì cảm thấy mình sai, dù không ủng hộ cũng không thể chê bai ngay trước mặt chủ nhân được, có vẻ quá thiếu tôn trọng nên mới uyển chuyển xin lỗi. Sao thằng bé sợ sắp khóc thế này?

Bên cạnh Bát Thần hiểu, cười nói:

- Đại sư, thầy khách quý, cậu ấy chỉ là chân chạy, thầy xin lỗi nhưng cậu ấy không nhận nổi đâu. Nếu bị truyền ra ngoài là cậu ấy mất việc đấy. Địa vị của thầy cao, đúng là đúng, sai cũng là đúng. Hm... phải phụ thuộc vào địa vị.

Phương Chính nhăn mày lại nói:

- Vậy thí chủ quay xe đi.

- Đại sư, tôi không làm gì mà, sao lại quay xe ạ?

Cậu ta khóc thật...

Phương Chính hoàn toàn bó tay, nói nhanh:

- Ý bần tăng bảo thí chủ quay xe, bần tăng xuất thân bần hàn không thể ở được nơi này. Thí chủ yên tâm, không ai trách đâu, bần tăng sẽ nói với Tỉnh Nghiên.

- Ôi sao được chứ? Đại tiểu thư bảo chúng tôi phải chăm sóc thầy, thầy không tức giận là được rồi, tôi dẫn thầy đi xem phòng. Thầy yên tâm, tuyệt đối an tĩnh, xinh đẹp...

Cậu trẻ tuổi cũng hiểu, tuy đối phương rất trẻ, nhưng là đại sư thật. Cậu ta nhanh chóng lái xe về phía trước như sợ Phương Chính chạy mất...

Phương Chính cạn lời nhưng ý hắn đã quyết nên sẽ không đi theo. Hơi hơi mỉm cười, hắn đẩy cửa xe, rồi nói Bát Thần.

Bát Thần còn đang ngẩn người, bởi vì thấy cậu chàng vẫn đang lái không khí... Nhìn Phương Chính, gã lại nhớ những cảnh sát kia. Cung kính chắp tay trước ngực theo xuống dưới, sau đó hai người nhẹ nhàng rời đi.

Đồng thời Phương Chính gọi điện thoại cho Tỉnh Nghiên, bảo cô là mình tự nhảy xe, đừng trách cậu bé đáng thương ấy, hắn muốn cùng bạn đi dạo. Sau đó hắn cúp máy, trong nháy mắt ấy như nghe thấy đầu bên kia có người rít gào...

Cậu lái xe tên là Vương Xán, giờ cậu đang rất buồn bực và hoang mang, cậu hoàn toàn không nghĩ ra, Phương Chính đã đi như thế nào! Cậu ta còn lái xe nửa ngày xe nhưng xe vẫn ở một chỗ? Cậu còn sợ bị mất việc.

- Đại tỷ nói, đoái công chuộc tội... liều mạng thôi!

Vương Xán dậm chân, lên xe, đạp ga đi.

Cùng lúc đó, ở một tòa biệt thự kiểu Âu cách đó không xa, một người đàn ông tay đút túi quần, lông mày nhướn lên:

- Đó là xe tập đoàn Tỉnh thị bên kia?

- Vâng ạ!

Một quản gia cung kính đứng ở bên cạnh.

- Đi tra xem họ tiếp đãi khách quý nào mà lại đưa đến nơi này.

Nếu Bát Thần ở đây chắc chắn sẽ nhận ra người này chính là kẻ mặc vest ra lệnh bắt mình, Hạ Thiên Tinh! Một trong ba cánh tay đắc lực của tập đoàn Hạ Thị!

- Thưa anh, giờ chúng ta còn chưa khai chiến với tập đoàn Tỉnh Thị, lúc này đi tra...

Quản gia có điểm do dự.

- Không sao, tra thôi không làm gì. Mà đây là địa bàn chúng ta.

Tỉnh Nghiên sắp xếp ổn thỏa, Phương Chính cũng không phải không thích nơi ở xa hoa như thế. Quan điểm của hắn là hoặc không vào hồng trần, hoặc đã vào mà lại ở ngoài hồng trần ngoại thì vào để mà làm gì? Nếu đã vào phải vào thật sâu, thể nghiệm nhân sinh trăm thái, mới có thể tôi luyện thành thép. Đây là lời Nhất Chỉ thiền sư đã nói, nhưng trong trí nhớ của hắn, cả đời thầy đều không vào, dù có xuống núi cũng chỉ đi đến các ngôi chùa khác. Cho nên, hắn vẫn luôn không nghĩ ra tại sao thầy lại cảm thán nhiều như vậy?

Điều duy nhất khiến hắn khó chịu chính là những hoa cỏ đó đều phủ một lớp gượng ép. Đi ra khỏi biệt thự, nhìn những thứ được xây dựng thực sự, phát triển tự nhiên lại thoải mái hơn nhiều.

- Đại sư, giờ chúng ta đi đâu?

Bát Thần khẽ hỏi.

Phương Chính nghĩ nghĩ nói:

- Đi Pháp Tương tự, thí chủ biết ở đâu không?

Bát Thần gật gật đầu nói:

- Không biết, nhưng có người biết, đi theo tôi.

Nói xong, Bát Thần gọi taxi, tài xế phi thẳng đến Pháp Tương tự.

Bát Thần thường xuyên quay đầu lại, Phương Chính buồn bực hỏi:

- Thí chủ đang xem gì?

- Xem có người theo dõi chúng ta hay không.

Bát Thần nghiêm trang nói.

Phương Chính nói:

- Vậy nhìn ra gì không?

Bát Thần lắc đầu, nói:

- Tôi học boxing chứ không phải làm gián điệp. Nhưng chịu thôi, xe quá nhiều, không nhớ được nào chiếc là chiếc nào.

Phương Chính cười nói:

- Vậy đừng nhìn, không ai theo đâu. Thí chủ nghĩ mình đang ở trong phim hả? Thí chủ đi lâu vậy rồi, người ta nghĩ thí chủ đã chết, ai lại để người trông coi 24/7 chứ. Huống chi, nhiều năm như vậy rồi, thí chủ cũng không dễ nhận ra nữa.

Bát Thần nghĩ cũng đúng, gã đã phức tạp hóa vấn đề, cười khổ một tiếng, an tâm tựa lưng vào ghế ngồi nghỉ ngơi.

Không như Phương Chính nghĩ, Pháp Tương tự không ở ngoại thành mà là ở ngay trung tâm nội thành, xây dựng ở bên cạnh hồ!

Bên cạnh còn một tòa nhà!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay