Chương 1098: Tan Ta
Bà cụ thì trông vẻ vui lắm, ngay từ đầu bà đã nhận ra Phương Chính, chưa từng hoài nghi hắn. Còn việc tự mình trải nghiệm thì khác, bà có sức khỏe, hưng phấn mặt đỏ phơi phới, đi lại cũng nhẹ nhàng hơn. Bà không phải người nói nhiều, chỉ cười đi theo.
Không lâu sau, mọi người thấy một con cá chạy chậm đuổi theo, chạy vài bước lại nhảy nhót, ho ra cả khói... Cảm giác như đang xem phiên bản rồng nhỏ phun lửa ý.
Nó chạy tới đã thấy Phương Chính lấy miếng vải đen chụp lại, đóng gói. Cả hai mắt to trừng mắt nhỏ thì ngoan ngoãn nằm, Phương Chính gói chặt Cá mặn, đeo sau lưng.
Kết quả trên đường có thêm một hòa thượng, sau lưng đeo một túi màu đen, lúc đi cái túi đen còn phun ra tia lửa và khói...
Bát Thần nhíu mày nói:
- Đại sư, thứ thầy đeo phun ra lửa.
Phương Chính nói:
- Không sao đâu, ăn nhiều quá đó mà, về uống nhiều nước là được rồi...
Chuyện Cá mặn ăn bánh kem Phương Chính không định giấu giếm, dù sao nếu nghĩ kỹ thì người thông minh ắt sẽ nhận ra.
Bát Thần âm thầm líu lưỡi.
Cho tới nay gã đều rất tự tin về bản thân, cho rằng ở võ đạo mình ít ra đã từng đánh tới giải quốc tế. Nhưng sau khi gặp Phương Chính, gã lại nghĩ võ thuật của mình đáng cười làm sao... Thế rồi càng tiếp xúc, gã càng kinh ngạc phát hiện, mỗi cử chỉ của hòa thượng này đã phá tan thế giới quan của gã.
Bát Thần đi theo Phương Chính, mở di động trộm tra tên thầy, đọc kết quả mồ hôi lạnh càng nhiều, trong lòng thét gào: Má ơi, may mà mình không tiếp tục tìm đường chết, nếu không chết như thế nào cũng không biết mất! Đồng thời gã càng thêm hy vọng, ánh mắt kính sợ, sùng bái, cuồng nhiệt.
Chịu thôi, từ nhỏ chịu ảnh hưởng bởi Phật giáo, rất có thiện cảm với hòa thượng, hiện giờ lại nhìn được những chuyện kia thì sớm nâng lên mức người trời rồi.
Đang lúc Bát Thần tôn thờ Lạt Ma thì vị Lạt Ma trước mắt này lại lấy di động ra, xé nát hình ảnh tốt đẹp trong lòng!
Bát Thần vô cùng oán niệm nhìn Phương Chính...
Phương Chính cũng không quan tâm, hắn gọi số Tỉnh Nghiên đã cho.
Giọng người ta rất lễ phép, hỏi vị trí rõ ràng, một lát sau đã có một anh chàng mặc tây trang giày da chạy tới, vừa thấy Phương Chính đã cúi đầu khom lưng, dẫn theo Phương Chính đi xử lý thủ tục nhập cảnh.
Nhân lúc này Phương Chính hỏi ông cháu Tiểu Huân cùng bà cụ:
- A Di Đà Phật, các vị thí chủ có kế hoạch gì chưa?
Ông Tiểu Huân nói:
- Chúng tôi sang đây có chuyện cần xử lý, không cùng đại sư đi được. Tôi từng này tuổi, cứ nghĩ mình đã nhìn thấu được thật giả trên thế gian nhưng gặp thầy mới biết những gì mình trải qua chỉ là ảo ảnh trong mơ. Đại sư, tôi đã nhận được một bài học, chào tạm biệt thầy.
Ông nói xong liền dẫn Tiểu Huân đi, không có bất kỳ níu kéo, tiêu sái ung dung như đại hiệp cổ đại vậy. Tiểu Huân cũng thế, theo sát sau ông, dường như vị hòa thượng thần kỳ chỉ là khách qua đường trong cuộc đời của cô thôi, đuôi ngựa lắc lư sau đầu như đang chào tạm biệt Phương Chính.
Phương Chính chắp tay trước ngực, niệm phật xem như tiễn đưa. Sau đó hắn nhìn về phía bà cụ, cười nói:
- Thí chủ thì sao?
Bà cười nói:
- Tôi không có kế hoạch gì, chỉ là gặp phải chuyện này cảm thấy cuộc đời rực rỡ hơn nhiều, tuổi cũng trẻ ra. Hai người cứ bận chuyện của mình, tôi có người đón rồi.
Phương Chính nói:
- Thí chủ nên đi nhanh thì tốt hơn, cho đến khi đội cảnh sát kia lần ra thì lại rắc rối.
Bà cười, không để trong lòng, nhưng nhanh chóng cáo từ, trước khi đi có đưa cho Phương Chính một tấm danh thiếp, nói là về sau rảnh thì liên hệ.
Phương Chính nhìn tấm danh thiếp như làm bằng hoa nhài kinh ngạc, cười nói:
- Vị thí chủ này già nhưng tâm không già, danh thiếp thật đặc biệt.
Trên đó không giới thiệu nhiều, chỉ có một cái tên Ngô Mạt Lị đơn giản, mặt sau còn có dãy số điện thoại. Không hơn...
Bát Thần nhìn thoáng qua, cũng cười nói:
- Thời này già hay không không phải nhìn vào mặt mà là nhìn vào tâm. Tâm bất lão, người bất lão.
- Thí chủ cũng hiểu biết về phương diện này, bần tăng còn tưởng rằng cho tới nay thí chủ chỉ sống trong cừu hận.
Phương Chính cười nói.
Bát Thần thở dài nói:
- Nếu không gặp được sư phụ tôi chắc tôi cũng sẽ chìm vào hận thù. Nhiều năm như vậy, là sư phụ vừa dạy võ vừa giúp tôi thể nghiệm nhân sinh... Đáng tiếc, tôi vẫn không thể được như lời sư phụ nói, những gì cần buông thì nên buông.
Phương Chính vẻ mặt thoải mái.
Nếu không có người bên cạnh hướng dẫn hắn cũng không tin Bát Thần có thể nhẫn nhịn nhiều năm như vậy. Có thể khiến một kẻ lưng đeo nợ máu như thế phải kìm nén nhiều năm, hắn cũng có chút tò mò không biết sư phụ Bát Thần là một người như thế nào.
Đúng lúc này, cậu kia đã trở lại, vui tươi hớn hở dẫn Phương Chính lên một chiếc Great Wall, đi về khách sạn.
- Great Wall? Bạn của thầy cũng không giàu có gì.
Bên cạnh Bát Thần khẽ nói.
Phương Chính nhìn xe ba bánh ngoài cửa sổ, cười nói:
- Cái xe hở mui kia ổn đó.
Bát Thần trợn trắng mắt, gã phát hiện ra mình và hòa thượng này thường xuyên bị lệch logic. Nhưng gã cũng hiểu ý Phương Chính đang nói là thầy không quan tâm mình đi xe gì.
Chỉ là cậu trẻ tuổi lại không hiểu nên mới nói:
- Nếu đại sư yêu cầu, chỉ cần đại sư có thể gọi nhãn hiệu thì tôi đều có thể làm ra. Ở chỗ này, tuy chúng tôi không phải bọn rắn độc nhưng không thiếu tiền. Có điều đại tiểu thư nói, đại sư có thể sẽ không thích phô trương, cho nên tôi cố ý lái chiếc này ...
Bát Thần tưởng cậu ta khoác lác, nhưng khi xe đi vào một tòa biệt thự xa hoa, gã quyết đoán câm miệng!
Gã không biết biệt thự này rộng bao nhiêu, vì ngay tường bao còn không nhìn thấy, đập vào mặt là biển hoa, mặt cỏ... y như cái sân gôn!
Bát Thần không phải là Phương Chính chưa hiểu việc đời, ở cái nơi tấc đất tấc vàng lại có mảnh đất to thế... nghĩ đến chỗ dựa phía sau, Bát Thần theo bản năng xoa mày, cảm thấy càng ngày càng không hiểu hòa thượng.