Chương 1096: Vô Đề
- Tới nơi này? Làm gì?
Nhất Chỉ thiền sư cười hỏi.
- Làm thần hộ mệnh cho chúng ạ!
Phương Chính nói.
- Mọi người sẽ nghĩ con là đồ ngốc đó.
Nhất Chỉ thiền sư nói.
- Ngược dòng đi lên chỉ cần một lý do là đủ! Ngàn vàng cũng khó mua được niềm vui ạ!
Phương Chính nhếch miệng cười nói.
Rồi cả hai thầy trò đều cười.
Cuối cùng cả đàn trứng thuận lợi nở ra, Phương Chính hoan hô nhìn chúng xuôi theo dòng suối xuống...
Suy nghĩ chợt lóe qua, Phương Chính lại nhìn mọi người, coi như gió thoảng, không đáng quan tâm. Nhất Chỉ thiền sư đã dạy, hắn cũng học được, con đường mình đi không nhất định phải cần được mọi người ủng hộ, có một là đủ rồi!
Phương Chính ngẩng đầu ưỡn ngực, sải bước đi.
Bọn cướp cũng bị hoảng sợ! Không ai muốn chết, ngay cả chúng cũng không muốn bị nổ chết ở trên trời! Còn chưa đạt được mục đích đâu!
Bọn cướp kêu lên:
- Mày đứng yên đó! Nếu không tao thả bom đấy!
- Vậy thả đi, bần tăng không tin Thượng Đế, Thượng Đế cũng sẽ không muốn gặp bần tăng.
Phương Chính cười nói, khoảng cách càng ngày càng gần.
Bọn cướp kêu lên:
- Chúng mày mau ngăn nó lại, nếu không tất cả đều phải chết!
Quả nhiên có người đứng dậy muốn ngăn cản Phương Chính.
Đúng lúc này, một bàn tay đè lên vai đối phương:
- Tuy không biết thầy muốn làm gì, nhưng tôi nghĩ anh nên ngồi xuống thì hơn.
Người ra tay là Tiểu Huân! Từ nhỏ đã luyện võ nên cô rất khỏe, một tay đã đè đối phương xuống.
Bên kia, ông Tiểu Huân cũng ra tay, đè một người khác lại.
Cơ trưởng muốn tiến lên, bả vai bị chụp lấy rồi bị kéo về sau ấn vào ghế, thắt đai an toàn. Bát Thần mỉm cười nói:
- Đừng lộn xộn, ngồi vững.
- Các anh muốn làm gì?
Cơ trưởng khẩn trương hỏi.
Bát Thần sờ sờ cằm nói:
- Từ góc độ một kẻ cướp máy bay thì kể cả có bay lên trời thì cuối cùng cũng chết thôi. Dù sao đều là chết, tôi muốn đánh cuộc hòa thượng có thể hóa giải nguy cơ này.
- Anh điên à?
Cơ trưởng không dám tin, đám điên này lại đặt hy vọng vào một tên ngốc!
- Anh có thể nhận ra tôi bị điên chứng tỏ học y cũng giỏi đấy.
Bát Thần vung tay, phịch một tiếng, tay vịn ghế bị đánh gãy!
Cơ trưởng bị dọa hoàn toàn không dám nói tiếp nữa...
Nhưng tiếp viên bên cạnh lại xen một câu:
- Làm hỏng ghế anh phải đền đấy.
Bát Thần:
- ...
Bên kia bọn cướp thấy người đứng lên đều bị đè lại, hòa thượng càng ngày càng gần, hét lớn một tiếng:
- Đi chết đi!
Sau đó bọn cướp thả kíp nổ!
Trong nháy mắt, vô số tiếng thét vang lên, có người khóc, có người ôm cánh tay co người lại, có người lôi kéo kêu gào ầm ĩ, có người mở điện thoại muốn nhắn một tin cuối cùng...
Tiểu Huân mở to hai mắt, cô gái thẳng tính muốn trợn tròn mắt nhìn xem mình sẽ chết như thế nào!
Ông Tiểu Huân thì thản nhiên, chỉ là lúc nhìn Tiểu Huân lại xen chút đau đớn.
Bát Thần đối mặt tử vong lại không cam lòng, quá nhiều thù còn chưa báo...
Tóm lại, cả máy bay trình diễn màn kịch cuộc sống.
Phương Chính quay đầu lại, nhìn tất cả, chắp tay trước ngực, niệm một câu:
- A Di Đà Phật!
Thanh âm rất to, giống như cửu thiên lôi âm, đè ép tiếng thét của mọi người, dập nát toàn bộ kinh hoảng!
Mọi người mờ mịt ngẩng đầu nhìn Phương Chính, nhìn bọn cướp, nhìn bốn phía... Tất cả ngu ngơ.
Tiểu Huân phản ứng đầu tiên, la lớn:
- Không nổ! Bom là giả!
Mọi người sực tỉnh, sôi nổi hét lớn:
- Không nổ! Bom là giả!
- Đm! Tôi bị một cái bom giả dọa khóc...
- Ơ... Hóa ra là giả à!
- Định mệnh, có phải hòa thượng kia đã biết ngay từ đầu không? Sao thầy ấy không sợ?
- Tôi không quan tâm hòa thượng, tôi muốn đánh người!
Có người hét lớn!
- Mẹ nó, từ trong bụng mẹ ra tới giờ, tôi chưa từng điên vậy! Đánh thêm tôi!
- Đừng đánh đại sư, người ta là người tốt!
Có người lo lắng họ ngộ thương.
- Ai muốn đánh đại sư? Chúng ta muốn đánh kẻ lừa đảo kia kìa!
- Thịt nó!
...
Nhìn đám người hết đợt này đến đợt khác, bọn cướp ngu người, trợn tròn mắt, nhìn kíp nổ trong tay, không ngừng ấn rồi thả, cuối cùng nức nở nói:
- Đệch rốt cuộc là thế nào vậy?
Phương Chính buông tay, nhếch miệng cười, hàm răng trắng tinh sáng lên như đang nói:
- Không sao, thí chủ xem, tình cảm quần chúng trào dâng, thí chủ cũng phối hợp đi.
Bọn cướp ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một nắm đấm xông lên!
Phương Chính hơi sợ, lui về chỗ mình, thắt đai an toàn, nói với bà cụ bên cửa sổ:
- Thí chủ, thời tiết hôm nay thật đẹp.
- Đúng, rất đẹp...
Bà cười ha hả nói.
Tiểu Huân thò qua hỏi:
- Phương Chính đại sư, thầy mặc kệ hả? Người ta sắp bị đánh chết rồi.
Phương Chính ngửa đầu nói:
- Bạo lực vậy à? Nhưng nghe rất có sức sống mà, thí chủ xem, vô cùng tự tin.
Tiểu Huân:
- ...
Mười phút sau, cơ trưởng không ngừng nỗ lực, rốt cuộc len vào nói:
- Mọi người dừng thôi, máy bay rung mãi đập vào cũng không tốt. Thời đại văn minh, quân tử động khẩu không động thủ!
- A! Ai cắn tao...
Bọn cướp kêu thảm thiết.
Phương Chính che mặt, không ngờ gặp được cao thủ suy một ra ba, nói nhanh:
- Được rồi, máy bay sắp hạ cánh, tiếp viên đã nói khi hạ cánh mọi người phải ngồi yên trên ghế, thắt đai an toàn, gập bàn ăn, cất máy tính...
Nghe Phương Chính lặp lại lời tiếp viên nói, mọi người thấy buồn cười rồi đứng dậy, buông tay, nhả ra, đi giày, mồm năm miệng mười nói:
- Nể mặt đại sư, nếu không bắt mày ăn tất đấy!
Phương Chính bỗng nhiên thấy không ổn, hình như cốt truyện không đơn thuần đến từ giáo dục xã hội gia đình, nội dung chân thật hơi mạnh bạo...
Xác định bọn cướp còn sống, hắn cũng không hé răng. Với cái tên muốn bắt cóc máy bay nghĩ cách cứu viện một trùm ma túy lớn thì hắn đã hoàn toàn bất chấp, chỉ an tâm chờ máy bay hạ cánh.
Đúng lúc này, giọng Cá mặn truyền đến: "Ợ... Phù... Đại sư, bánh kem nhân loại thật sự mãnh liệt! Vừa nãy ầm một cái, lửa còn phun ra... Ợ... Ợ hơi còn có cả khói nè."