Chương 1095: Mẹ Mày Chứ, Ngồi Xuống!
Bát Thần gật gật đầu, sau đó hai người đều không nói, hiển nhiên là đang chuẩn bị.
Tiểu Huân liếc Phương Chính, cũng không biết nói gì, đành tập trung chuẩn bị.
Cùng lúc đó, Cá mặn nói với Phương Chính:
"Đại sư, tôi tìm được rồi."
"Nhanh như vậy? Mau mở ra nhìn xem bên trong có bánh kem hay không!"
Phương Chính nói.
"Không cần nhìn, bên trong không có bánh kem."
Cá mặn nhìn cái bệ bị liếm sạch sẽ đau khổ nói. Phương Chính không biết thấu thị, sao nó làm gì hắn đều biết cả? Còn dùng cách này thử nó nữa chứ, thật là... quá đáng!
"Bánh kem đâu?"
Phương Chính ngu người, chẳng lẽ Bát Thần nói dối? Hay là chỗ đặt đồ và chỗ Cá mặn ở không phải một?
Cá mặn ngượng ngùng nói:
"Đại sư, đây là điều tôi muốn sám hối, cái bánh kem đó bị tôi ăn rồi."
Phương Chính vội vàng! May là không có tóc, nếu không chắc tóc dựng hết lên rồi! Hắn hỏi nhanh:
"Ăn rồi?"
"Đúng vậy... Cũng được, nhưng hai món lỏng thì chả ra sao, như nước ấy, trên lại có đồ gì khác thì phải... không dễ tiêu hóa."
Cá mặn oán giận nói.
Phương Chính vẻ mặt kỳ dị! Nghe gã kia nói thì quả bom lỏng kia sẽ nổ khi hai loại chất lỏng gặp nhau, mà xem ra Cá mặn uống hết sạch, hình như ở trong bụng nó không bị nổ! Chẳng lẽ cách Cá mặn uống không đúng? Hay lúc ăn thì hai loại chất lỏng còn chưa hoá lỏng hoàn toàn? Trong bụng nhiều bơ nên tách ra?
Phương Chính xoa mày, phức tạp thật, không giải phẫu Cá mặn thì không biết trong bụng nó thế nào. Nhưng phức tạp hơn ăn cả bom! Hắn không biết nếu bom nổ trong bụng nó sẽ như thế nào nữa...
Vì thế Phương Chính hỏi Cá mặn:
"Cá mặn, nếu trong bụng con là bom thì sẽ thế nào?"
Cá mặn ngạc nhiên:
"Bom? Bom hạt nhân?"
"Không khủng như vậy."
Phương Chính nói.
Cá mặn không cho là đúng nói:
"Kể cả có là nó thì cũng không sao, năng lượng cấp thấp như thế không ảnh hưởng tới tôi. Mà, đại sư, thầy hỏi cái này làm gì?"
Phương Chính yên tâm, cười nói:
"Vậy là tốt rồi, nếu lát bụng con không thoải mái thì đánh r*m là được."
Cá mặn thấy kỳ lạ thế nào ấy, nó liên tục đặt câu hỏi, đáng tiếc Phương Chính không trả lời.
Bên kia cơ trưởng hỏi bọn cướp:
- Bay lên rồi, được chưa?
- Cao hơn nữa!
Bọn cướp kêu lên.
Mọi người khẩn trương nhìn, có khi lần đi này sẽ là lần cuối cùng đi máy bay trong đời! Hy vọng duy nhất chính là xuất hiện kỳ tích!
Đúng lúc này, một tiếng hét lớn vang lên:
- Bay gì nữa? Hạ cánh đi!
Mọi người run rẩy, không cần nhìn đã biết là hòa thượng ngốc nghếch kia rồi!
Mọi người âm thầm mắng to: Đệch mợ, thầy cmn có thể câm miệng không? Chê chúng ta chết chậm à? Có hi vọng cũng bị dập tắt mất!
Quả nhiên, bọn cướp cũng phát điên:
- Mày còn nói nữa tao nổ chết mày!
Phương Chính vừa muốn mở miệng, đã nghe cả đám người đồng thời hô:
- Thầy ngồi xuống mau!
Phương Chính bị chặn miệng. Nhìn quanh lúc này hắn mới phát hiện, hai ông cháu Tiểu Huân, Bát Thần vừa mới nói chuyện giờ đã cách ra, chỉ có một bà lão dựa vào ở bên cửa sổ mỉm cười nói:
- Phương Chính đại sư, tôi tin thầy. A Di Đà Phật...
Phương Chính cảm thấy ấm áp, đáp lễ nói:
- A Di Đà Phật.
Phương Chính ưỡn ngực, mặc kệ mọi người khó hiểu, phẫn nộ, sợ hãi, trực tiếp đi lên đối mặt bọn cướp. Trong nháy mắt ấy hắn như trở về thời thơ ấu, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, một đoạn ký ức chợt lóe.
- Sư phụ, thầy nhìn con cá kia kìa, nó khờ quá! Lại bơi ngược dòng.
Phương Chính nhỏ tuổi chỉ vào một con cá trong nước, cười nói.
Đứng ở bờ suối, Nhất Chỉ thiền sư mặc bộ tăng y cũ kỹ xoa đầu Phương Chính nói:
- Con nghĩ là nó ngốc ư?
Phương Chính gật đầu nói:
- Vâng ạ, ngốc thật ý.
- Haha, vậy chúng ta nhìn theo nó xem nó ngốc thế nào nhé.
Nhất Chỉ thiền sư cũng cười.
Phương Chính nghe thầy dẫn đi xem cá nên rất vui, liên tục vỗ tay.
Đây là một dòng suối rất nhỏ, con cá không to lắm, Phương Chính không biết tên, chỉ biết loại cá này to nhất chỉ vậy thôi. Người xuất gia không sát sinh, cho nên hắn không đi bắt cá, chỉ đứng ở bên cạnh nhìn.
Dòng suối nhỏ và dốc, ngay cả cá cũng rất khó ngược dòng bơi lên cũng rất khó khăn. Nhưng con cá vẫn luôn kiên trì không ngừng nỗ lực...
Phương Chính và Nhất Chỉ thiền sư kiên nhẫn đi theo nó, nửa ngày sau, nó bơi đến một chỗ thoai thoải, tìm kiếm một bụi cỏ rồi chui vào.
Phương Chính buồn bực:
- Nó bơi xa thế chỉ đi tìm một đống cỏ thôi ạ? Ngốc thế không biết?
Nhất Chỉ thiền sư lắc đầu, chưa nói.
Không bao lâu, con cá kia chui ra, hình như bơi chậm hơn.
- Sư phụ, nó bị sao á?
Phương Chính phát hiện ra điều gì đó.
- Cuộc đời nó sắp chấm dứt rồi.
Nhất Chỉ thiền sư chắp tay trước ngực, niệm kinh.
Phương Chính không hiểu ý thầy nhưng cũng niệm theo. Hắn không nhắm mắt mà vẫn nhìn, quả nhiên không bao lâu, con cá đã chết. Hắn thấy tim mình như bị bóp lại, rất khó chịu, lau mũi sụt sịt nói với thầy:
- Sư phụ, vì sao ạ? Cực khổ bơi lên rồi chết... Ngốc quá.
Nhất Chỉ thiền sư chưa nói, mà dẫn Phương Chính đi tới cạnh đống cỏ dại, nhẹ nhàng đẩy ra cho hắn xem.
Hắn cúi xuống thấy có rất nhiều trứng cá trong suốt mới bừng tỉnh kêu lên:
- Nó đẻ trứng!
Nhất chỉ thiền sự gật đầu nói:
- Dòng suối phía dưới chảy xiết, còn có thiên địch, nó không đẻ được nên nó phải bơi ngược dòng, dù tất cả mọi người mắng nó ngốc nó vẫn kiên trì dũng cảm tiến tới. Nơi này không có thiên địch, không có nước chảy xiết, còn có một cái giường thiên nhiên. Rất nhiều lúc không phải mọi người cho rằng đúng thì là đúng, xuôi dòng chỉ cần theo dòng chảy; ngược dòng lại càn dũng khí cùng ý chí kiên định! Đồng thời nó không cần quá nhiều lý do, một là đủ rồi! Giờ con còn nghĩ nó ngốc sao?
- Ơ... Sư phụ, con quyết định mỗi ngày đều tới đây!
Phương Chính gãi gãi đầu ngây ngô cười nói.