Chương 1094: Cá Mặn Chột Dạ
- Chất lỏng này vô sắc vô vị, máy không đo được, đến một thời điểm mà hai loại chất lỏng chạm vào nhau thì... bùm! Hết thảy kết thúc. Đương nhiên, kíp nổ tao đang cầm có thể đốt cháy giai đoạn, tao mà buông thì... Tao cũng có thể kết thúc được... Chúng mày có thể không tin, tao cũng có thể buông ra thử để xem là thật hay giả...
Gã nói xong, định thả kíp nổ.
Tiếp viên bị dọa xanh mặt, cơ trưởng nói gấp:
- Đừng! Anh bình tĩnh lại đã! Tôi nghĩ chúng ta có thể từ từ nói chuyện!
- Nói cái rắm! Mau bay lên! Tao sẽ nói địa điểm hạ cánh ở đâu! Đừng có mà bày trò, nếu không tao sẽ đưa chúng mày đi gặp Thượng Đế!
Gã dữ tợn hô. Bầu không khí áp lực tới i cực điểm...
Ngay cả hai ông cháu Tiểu Huân hay cả Bát Thần sẵn sàng chết cũng đều khẩn trương! Ai mà chẳng sợ chết! Đặc biệt là vào lúc tử vong không có ý nghĩa!
- Bom lỏng?!
Ông cháu Tiểu Huân, Phương Chính suýt bật thốt lên, nhưng ba người vẫn nhịn xuống, sợ kích thích đối phương.
- Chắc gã ta có bản lĩnh mà lấy được nó thật. Thế mà cái dĩa bé cmn xíu của tôi cũng bị tịch thu...
Bát Thần nói thầm.
- Ông ơi làm thế nào bây giờ?
Tiểu Huân hỏi.
Ông nhìn về phía Phương Chính, hắn vô tội hỏi:
- Hai vị thí chủ nhìn bần tăng làm gì?
- Phương Chính trụ trì, không phải thầy là Lạt Ma sao? Thầy có thần thông mà? Mau ra tay đi! Tính mạng của cả chuyến bay đó!
Ông Tiểu Huân nói.
Tiểu Huân cũng hiểu ý ông mình, đây là ngựa chết coi như ngựa sống, vì thế nói:
- Tuy tôi không tin nhưng hiện tại cũng chỉ có thể cược vào thầy thôi. Đại sư, nhờ thầy...
Phương Chính nhướn mày nói:
- Không phải thí chủ nói bần tăng là tặc trọc sao?
- Đại sư, lúc này rồi thầy chấp tôi làm gì? Chỉ cần thầy có thể cứu tất cả mọi người, thầy bảo tôi là tặc trọc cũng được.
Tiểu Huân đau khổ nói.
- Bần tăng chưa bao giờ nói dối, vậy thí chủ phải cắt tóc mới được...
Phương Chính nghiêm trang nói.
- Không thành vấn đề, chỉ cần thầy cứu được mọi người, đầu trọc thôi, hạ cánh cạo luôn!
Tiểu Huân nói.
Phương Chính lúc này mới mỉm cười nói:
- Được, để bần tăng thử xem.
Nghe Phương Chính sẽ ra tay, hai ông cháu lại bùng cháy lên hy vọng. Bát Thần chút tò mò, tâm nói: hòa thượng này thân thủ lợi hại, nhưng xử lý bom chắc cũng vô dụng thôi? Có phải phim đâu, giỏi võ cũng chả độn thổ được! Dù có thể phi lên thì ai có thể bảo đảm lúc đánh nhau phải vừa giết vừa không cho đối thủ buông tay?
Vì thế Bát Thần nhắc nhở nói:
- Đó là kíp nổ ngược, một khi đối phương mất tri giác, ngón tay không có sức ấn kíp nổ thì bom sẽ nổ! Không làm được thì mày đừng có liều.
Phương Chính gật gật đầu nói:
- Yên tâm, không đâu.
Cùng lúc đó, Phương Chính lặng yên cởi bỏ phong ấn cho Cá mặn!
Bát Thần còn định nói gì đã thấy Phương Chính giơ tay lên, bình tĩnh hỏi một câu:
- Xin lỗi thí chủ, lời thí chủ vừa mới nói có vấn đề.
- Con lừa trọc, mày có vấn đề gì?
Gã kia bị cắt ngang cũng ngây người, theo bản năng hỏi.
Phương Chính đứng dậy, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ xem bần tăng là hòa thượng, tin vào Phật. Thí chủ nói thí chủ buông tay tất cả mọi người sẽ đi gặp Thượng Đế, tuy nhiên chắc gì Thượng Đế muốn gặp bần tăng chứ? Nếu bần tăng chết phải gặp Phật Tổ mới đúng. Nếu không gặp Phật Tổ mà đi gặp thượng đế, có khi Phật Tổ sẽ tức giận.
- Mày bị điên à!
Gã kia nhìn Phương Chính như kẻ ngốc.
Không chỉ gã, tất cả hành khách, tiếp viên, cơ trưởng, thậm chí Bát Thần, ông cháu Tiểu Huân cũng thế! Tiểu Huân quay đầu đi, tôi không quen thầy đâu, phủi sạch quan hệ. Tuy rằng bọn họ vốn dĩ chẳng có quan hệ gì cả...
- Thí chủ có thuốc ư?
Phương Chính ngây thơ hỏi.
- Mày muốn chết à?
- Thí chủ đi cùng bần tăng sao?
- Lăn!
Gã mắng to.
Phương Chính nhìn nhìn xung quanh, vô tội nói:
- Hơi chật, không lăn được...
Gã tức đỏ mặt, bơ luôn Phương Chính mà quát cơ trưởng:
- Mau bay lên! Nếu không tao cho nổ đấy!
- Được được được... bay lên ngay đây.
Cơ trưởng chỉ có thể trấn an ử.
Bị Phương Chính gây sự, những người khác đã tỉnh táo lại, thần kinh căng chặt cũng thả lỏng hơn nhiều. Cùng lúc đó, hắn đã chờ được tin tức mình cần, đó chính là...
"Đại sư, đột nhiên thầy khôi phục thần thông cho tôi là định làm gì? Tôi nói rồi nha, tôi không làm gì hết! Thật 100%!" Cá mặn rõ ràng chột dạ dùng thần thức nói chuyện với Phương Chính.
Phương Chính vừa nghe đã biết mặt hàng này quả nhiên không đáng tin cậy, ở khoang chứa hàng làm chuyện xấu, nhưng giờ không phải lúc làm khó nó, hắn hỏi: "Bỏ qua đã, sau rồi nói. Thầy hỏi con, có phải con đang ở khoang chứa hàng máy bay không?"
"Ơ hay vậy sao? Đúng rồi, tôi đang ở khoang chứa hàng, đúng không... Trừ phi máy bay còn chỗ khác để nhét đám hộp hiếc này." Cá mặn oán giận nói.
Phương Chính nói: "Con đi tìm ngay một hộp giấy to đựng một chiếc bánh kem lớn, bánh kem có chú hề!"
Cá mặn vừa nghe, thanh âm run rẩy, nói: "Đại sư, thầy tìm làm gì? Thầy đặt hả?"
"Đừng làm nhảm, bảo con tìm thì tìm đi!"
Phương Chính cũng sốt ruột, từ cửa sổ nhìn xuống đã có thể nhìn tòa nhà cao tầng, hiển nhiên cơ trưởng cố ý loanh quanh, muốn tìm cơ hội hạ cánh.
Gã kia cũng phát hiện tình huống không ổn, hét lớn:
- Đếm từ một tới ba, không lên thì cùng đi gặp thượng đế!
- Chờ một chút!
Phương Chính kêu lên.
- Mày câm miệng!
Gã kia thấy là hòa thượng, lập tức quát.
Phương Chính lập tức che miệng.
Gã bị mất tập trung, quên cả đếm ngược, thần kinh căng chặt cũng thoải mái hơn, tay nắm chặt kíp nổ. Phương Chính thấy vậy, nhẹ nhàng thở ra...
Mà bên cạnh Bát Thần, ông cháu Tiểu Huân thấy Phương Chính đáp ứng rồi nhưng không ra tay mà đứng đó nói nhảm thì cảm thấy không đáng tin cậy.
Tiểu Huân nói:
- Ông ơi chúng ta xông lên? Tìm một cơ hội?
Ông lắc đầu nói:
- Chế phục thì dễ, nhưng bom... mới khó! Sai là mất hết!
- Vậy phải làm sao?
Tiểu Huân lo lắng suông.
Bát Thần nói nhỏ:
- Tôi có thể giúp nhưng không dám bảo đảm trăm phần trăm.
- Có anh thì phần thắng tăng lên nhiều. Vạn bất đắc dĩ thì nói.