Chương 1093: Một Sống Ba Chết
Bát Tí Thần không phải là thần một chấp một nghìn một vạn, gã chỉ là cao thủ boxing, một đánh hai mươi còn được, nhưng người ta mang theo vũ khí, một đám người ùa lên, đánh kiểu gì? Chỉ có thể chạy!
- Chạy mau! Chỉ cần ra ngoài kể lại mọi chuyện chúng ta mới có hy vọng!
Cha gã kêu rồi hét lớn một tiếng:
- Bảo vệ Bát Thần!
Ông dẫn đoàn người nhào về phía đám cảnh sát giả, hiện trường hỗn loạn.
Bát Tí Thần Bát Thần không đi, mà muốn lên theo nhưng bị anh họ giữ chặt kêu lên:
- Em chạy mau! Mục tiêu của chúng là em, em đi rồi chúng sẽ không làm gì tụi này đâu!
Bát Thần ngây thơ tin tưởng, gã chạy.
Hình ảnh tối lại rồi tiếp theo chạy trốn không ngừng, gã không dám lên đường, chỉ ở được trên núi nắm bắt thời cơ, tận dụng mọi khả năng có thể. Mà đối phương không biết phát động mạng lưới gì mà sử dụng rất nhiều đường truy sát. Cuối cùng gã trúng đạn, ngay lúc tuyệt vọng cho rằng mình sẽ chết thì một đồng chí tốt bụng đã đào gã lên, rắc thuốc trộn mùi lên người gã. Đến khi bò ra, điều tra đã kết thúc, không bao lâu gã nghe tin mình sợ tội nhảy xuống biển, sinh tử chưa biết.
Về sau được người kia giúp đỡ, gã trốn về được, nhưng về thì cũng bị đuổi bắt. Từ chỗ bạn thân gã mới nhìn thấy hình ảnh mình phát điên giết người, gã biết, gã xong rồi! Gã không còn nơi nào để đi!
Bạn gã giúp gã chạy về, bên này có người giúp gã dàn xếp ở một nhà võ quán dạy thái quyền, đồng thời quen một ông cụ luyện xà quyền. Ông ý không chịu dạy gã xà quyền mà chỉ dạy gã nhu thuật, giúp hắn hóa giải cơ bắp do luyện tập thái quyền...
Tuy rằng gã đã yên ổn nhưng lửa giận trong lòng thì chưa bao giờ dập tắt, mỗi đêm gã đều mơ thấy ác mộng, người thân, anh em, cha gã đầy máu nói với gã: "Sao con còn chưa công bố chân tướng?"
Phẫn nộ, sợ hãi tra tấn gã, đồng thời gã cũng đang đợi, đợi một cơ hội trở lại trả thù!
Có một ngày, gã nhìn vụ nổ thế kỷ kia mới nảy sinh ra một kế hoạch điên cuồng! Sau đó không thể cứu vãn được, cho đến khi có tin tức chính xác rằng tập đoàn Hạ gia tham gia một bữa tiệc mới hoàn toàn điên cuồng.
Phương Chính chậm rãi mở mắt, nhìn Bát Thần phẫn nộ và tuyệt vọng, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật.
- A Di Đà Phật? Nếu Phật Tổ thực sự có linh, sẽ không để tao gặp phải mày!
Bát Thần ai oán nói.
- Kế hoạch của anh đã vỡ, anh còn muốn báo thù? Tôi nghĩ anh nên từ bỏ đi, đến nơi thì về nhà, ngủ một giấc thật ngon, tỉnh rồi không chừng sẽ không nghĩ chuyện này nữa.
Tiểu Huân ngồi ghế sau, ló đầu ra nói.
Đúng lúc này, tiếp viên thông báo để khách hàng ngồi vững, máy bay sắp chạm đất.
Bát Thần nhếch miệng:
- Muộn rồi...
- Muộn cái gì? Anh còn kế hoạch khác?
Ông Tiểu Huân khẩn trương hỏi.
Phương Chính cũng căng thẳng, tuy trời sập đất lún hắn không chết được, nhưng cả máy bay thì hắn không thể mặc kệ được, chắp tay trước ngực nói:
- Thí chủ, oan có đầu nợ có chủ, thí chủ định kéo cả chuyến bay đi vào ngõ cụt ư? Cha mẹ anh em thí chủ thật sự hy vọng thí chủ lựa chọn con đường này sao? Thí chủ đã trải qua nỗi đau mất đi người thân rồi, thì trên chuyến bay này nếu người chết hết thì cha mẹ vợ chồng anh em họ sẽ thế nào? Đã không muốn thì đừng đẩy cho người...
- Hòa thượng, mày nói dễ vậy! Không làm thế thì thế nào? Vua boxing chó má! Một người có thể đánh lại ư? Tao không thắng súng được, không chấp cả bọn được!
Bát Thần kích động, phẫn nộ nói.
Phương Chính nói:
- Nói thì dễ mà làm cũng chưa chắc khó.
- Ha hả... Hòa thượng cũng mạnh miệng! Mày có biết địa vị của chúng thế nào không? Tài phiệt đứng thứ ba, khống chế mậu dịch quốc tế, có mạng lưới sau lưng sâu rộng, thậm chí có liên quan tới cả chính phủ! Mỗi người đều có ít nhất ba bảo tiêu, đều mang súng! Thậm chí, một khi tao bước vào nơi đó, không bao lâu chúng sẽ có tin tao trở về ấy chứ? Tao không còn đường nào khác! Tao đến đường cùng rồi!
Bát Thần nghiến răng nghiến lợi, rồi lại vô cùng bi phẫn nói.
- Vậy anh cũng không thể ích kỷ bắt tất cả đi cùng chứ? Anh làm vậy thì khác gì những kẻ mà anh căm hận đâu?
Ông Tiểu Huân nói.
Có lẽ là cảm giác được tử vong sắp tới, hoặc phát hiện chính mình đã bất lực, Bát Thần tựa lưng vào ghế ngồi, chậm rãi thả lỏng, cố chấp cũng ít đi rất nhiều, vô lực nói:
- Ông nói đúng, tôi làm như vậy chẳng khác gì đám súc sinh đó cả, nhưng giờ tôi bị tóm rồi, tôi còn có thể làm gì?
- Ơ anh không có chuẩn bị gì khác ư?
Hai ông cháu và Phương Chính đều ngây ngẩn, bọn họ suy nghĩ nhiều à!
Bát Thần liếc mắt một cái, nói:
- Các ông nghĩ tôi còn có thể chuẩn bị gì nữa? An ninh hàng không nghiêm ngặt... lông cũng không mang lên được!
- Ơ...
Ba người hết chỗ nói.
Đúng lúc này, phía trước đột nhiên có người nhảy dựng lên, hét lớn một tiếng:
- Không được hạ cánh, mau bay lên!
Phương Chính ngẩng đầu, thấy một người đàn ông giơ lên tay, tay cầm thứ gì đó hô to.
Mọi người đều nhìn qua.
Gã nói:
- Nhìn thấy không, tay tao đang cầm kíp bom! Tao đã gửi một quả bom lỏng, chỉ cần tao thả nó ra, ầm, chúng mày đều đi gặp Thượng Đế!
Mọi người sợ tới mức mặt không có chút máu, tất cả mọi người khẩn trương, có người nhát gan bật khóc...
Một tiếp viên còn bình tĩnh, nói nhanh:
- Không thể nào, hệ thống an ninh sẽ không cho anh mang bom lên máy bay.
Gã cười lạnh nói:
- Đồ ngu! Tao đã dám làm, đương nhiên biết tránh ra sao! Tao gửi một chiếc bánh kem có chú hề, trên đó có gắn hai cái ống được làm bằng nguyên liệu đặc thù, nhìn thì giống bơ thôi, là thứ tao đặc chế. Bình thường nó sẽ là thể rắn, nhưng cứ lung lay sẽ dần dần biến thành chất lỏng.