Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1092

Chương 1092: Hỗn Loạ

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1092: Hỗn Loạ

- Hòa thượng, mày nghĩ mày thắng rồi ư?

Bát Tí Thần cười lạnh, dựa vào lưng ghế, nhắm hai mắt lại, nhàn nhạt nói:

- Mày có thể ngăn tao một lần, còn có vô số lần sao?

- Hòa thượng?

Giả đò ngầu nửa ngày, Tí Thần mở mắt nhìn sang lại thấy hắn đã dựa ghế nhắm mắt dưỡng thần, không biết có nghe thấy không. Gã bất lực...

- Bát Tí Thần, tôi cũng nghe về chuyện năm đó. Tôi rất thông cảm với anh.

Lúc này ông Tiểu Huân lên tiếng.

Bát Tí Thần lạnh lùng nhìn ông nói:

- Ông thì biết gì? Điều ông biết chỉ là do chúng muốn cho ông biết mà thôi. Năm đó tôi gặp chuyện gì các ông không thể nào biết được!

- Họ nói anh phát điên trên sân thi đấu, giết rất nhiều người, cuối cùng bị người của quyền đàn nổ súng rồi nhảy xuống biển chạy.

- Haha... Ông tin sao?

Ông lắc đầu nói:

- Không tin, nên tôi muốn hỏi anh, rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì.

Bát Tí Thần tựa lưng vào ghế, hít sâu một hơi nói:

- Thôi, dù sao mọi thứ đều phải kết thúc, vậy nói cho ông cũng được. Hôm đó tôi không hề bị điên mà do đối thủ ngầm mua trọng tài, dù cho tôi đánh gã như chó chết vẫn được tính thắng. Lúc thi đấu tôi đã nghe huấn luyện viên nói, ông ấy nghe lén được...

- Sau đó thì sao?

- Sau đó ư? Tôi không cho chúng cơ hội... Tôi định cho nó ít thể diện để gã có bậc thang mà đi xuống. Nhưng nếu âm hiểm thế thì cần gì phải khách sáo? Hạ trong vòng 1 giây! Tôi đánh nó ba cú, cằm gãy, nằm lăn lộn dưới đất! Một cú KO hoàn hảo!

Bát Tí Thần mê ly, như trở về cái sân thi đấu đã thay đổi cả cuộc đời gã.

- Anh thắng?

- Thắng, nhưng có ích lợi gì đâu? Đối thủ bảo tôi giết người, đánh chết một đối thủ khác ở trên sân, cái thằng phế vật được xưng là Lão Hổ ấy! Sau đó chúng gọi tới một đám bảo vệ tới. Tôi biết không ổn rồi. Để bảo vệ tôi, các huấn luyện viên liều chết xông lên ngăn lại cho tôi chạy. Sau rồi tôi nghe nói, bọn họ đều đã chết...

Nói đến đây, Bát Tí Thần rơi nước mắt.

- Tôi cũng nghe kể nhưng họ nói anh phát điên giết chết trọng tài và đối thủ, huấn luyện viên đi lên ngăn cản nhưng cũng bị anh giết.

- Haha... Thật là vớ vẩn! Huấn luyện viên là cha tôi! Cả nhóm huấn luyện đều là em trai tôi! Tôi lại đi giết cha và em mình sao?

Mắt gã đỏ rực, như xuất huyết! Gã không nói, tựa lưng vào ghế ngồi, nước mắt chảy xuống, ánh mắt mê man như trở về giây phút tối tăm đầy máu me ấy!

Ai cũng không thấy hòa thượng bên cạnh mắt lóe lên rồi nhắm mắt.

Ầm!

Phương Chính chỉ cảm thấy bầu không khí yên lặng xung quanh trở nên náo động, hò hét ầm ĩ! Rồi thay thế chính là một không khí nhiệt huyết, điên cuồng, táo bạo, như mang theo mùi thuốc súng! Hắn nhìn thấy mình xuất hiện trên một sân thi đấu! Ở giữa là sân boxing, xung quanh là ghế ngồi nhưng không có ai ngồi mà đứng hết lên gào thét!

Đến nỗi gào thét cái gì, chắc cũng chỉ có họ mới biết được, hiện trường quá rối loạn, tiếng gầm gào từng cơn, ồn ào vô cùng!

Phương Chính không quen lắm, lắc đầu, đem ánh mắt đầu hướng về phía sân.

Vừa vặn thấy trọng tài nói bắt đầu, bên này Bát Tí Thần trẻ tuổi, đẹp trai, ánh mắt như sói đói vọt lên, tung một quyền oanh như đại bác!

Đối thủ có vẻ không tốt lắm, mặt mũi bầm dập, đôi mắt sưng tím, cánh tay cũng mất sức, bị một quyền đập tan phòng ngự, quyền thứ hai đập lên mặt. Đối thủ ngẩng đầu, Bát Tí Thần một kích theo đập mạnh lên cằm, đối thủ ngã xuống, run rẩy.

Trọng tài giữ chặt Bát Tí Thần, đồng thời huấn luyện viên đối thủ thì gào lên vây tới.

Phương Chính đi qua, mơ hồ nghe có người nói:

- Tỉnh nào! Thiếu gia, tỉnh đi!

Tiếp theo một người rít gào nói:

- Tìm bác sĩ giỏi nhất, phải cứu thiếu gia bằng được! Bắt lấy Bát Thần! Trận thi đấu này mà dám thắng, nó muốn chết sao?

Một đám nhằm phía Bát Tí Thần, đoàn huấn luyện bên này cũng chạy đi lên giằng co. Hai bên không ngừng tranh luận, một bên không cho Bát Thần đi, một bên kêu đây là thi đấu!

- Thi đấu? Chúng mày cho rằng đây là thi đấu công bằng? Đây là cuộc thi tư nhân do công ty bọn tao tài trợ! Đây là cuộc thi ngầm! Chúng mày không tuân thủ quy củ, chính là phạm quy! Thắng lợi, tiền thưởng chó má gì! Chúng mày đừng hòng đi!

Người đàn ông mặc vest ra lệnh bắt người bỗng nhiên đứng dậy, chỉ vào Bát Tí Thần hung ác nói.

- Anh Hạ, chúng tôi nhận lời mời tới tham gia thi đấu, tay chân không có mắt, sinh tử là ý trời. Sao lại vì người bên anh chết mà chơi xấu?

Cha Bát Tí Thần nói.

- Sinh tử ý trời cái gì, bảo chúng mày tới là bảo thua chứ không phải thắng! Cứ êm đẹp thi xong rồi cút về là được rồi! Thế mà chúng mày dám thắng! Chúng mày biết đối thủ là ai không? Lão Hổ, cháu trai của sếp bọn tao. Chúng mày toang rồi, đừng có mà mơ đi!

- Đây là xã hội pháp trị, nhiều người xem như vậy, anh có thể một tay che trời sao?

Bát Tí Thần cả giận nói.

- Người xem? Người xem chỉ là kẻ ngốc! Tao không chạm vào mày mà để cho cảnh sát xử lý!

Nói xong, gã ta vung tay lên, một đám người mặc cảnh phục vọt lại, Bát Tí Thần thấy họ chỉ mặc đồ giả thôi! Nhưng người xem không phân biệt được, bởi vì hiện trường quá rối loạn! Mà có người chết, cảnh sát tới cũng không lạ gì.

- Chạy!

Lúc này cha Bát Tí Thần kêu lên, ông hiểu đây là một cuộc thi ngầm, nếu không ai chạy ra được mà bị bắt sẽ bị chà đạp. Mà công bố ra sao còn không phải do đối phương tùy tiện nói ư?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay