Chương 1091: Chữa Bệnh
Bát Tí Thần không dừng lại, gã cúi đầu dùng trán đỡ hai tay của Tiểu Huân! Tuy cô ra tay ác độc nhưng đây là hiện thực, xương ngón tay sao đâm qua xương được?
Tiểu Huân không kịp thay đổi thế, cô không ngờ hai ông cháu liên thủ đối diện một người lại ngã mất một! Nếu ông bị thương thì sao cô ngăn cản được gã ta? Thôi xong rồi!
Đúng lúc này, Tiểu Huân nhìn phía sau Bát Tí Thần có thêm một luồng sáng! Cô lặng người: Chẳng lẽ đây là tam hoa tụ đỉnh trong truyền thuyết, năm khí triều nguyên, chân khí ngoại phóng, đầu tỏa ánh sáng? Nhưng nhìn kỹ lại thì đen mặt, rõ ràng là một đầu trọc đang phản quang!
"Tên này ư? Dũng khí đáng khen đấy, đáng tiếc một người bình thường thì có tác dụng gì? Chắc một cú còn chả được ấy chứ." Tiểu Huân tuyệt vọng.
Đúng lúc này, một tiếng niệm phật vang lên:
- A Di Đà Phật, thí chủ, tiếp viên đã đi rồi, thí chủ cũng đừng chạy quanh mà hóng chuyện. Ngồi xuống đi...
Hòa thượng duỗi tay chạm vai Bát Tí Thần.
Tiểu Huân nói nhanh:
- Cẩn thận!
Lúc này, mà chạm vào một tên học võ? Không cần biết anh có ác ý không, gã đều sẽ coi là có... không đánh chết anh phải cảm tạ ông trời đi!
Quả nhiên, Bát Tí Thần nhướn mày, khuỷu tay trái đâm ngược về sau vào yết hầu hòa thượng! Một hòa thượng khỏe đến mức nào? Đập vào yết hầu như thế ngay cả cao thủ cũng knock out!
Tiểu Huân như nhìn thấy một hòa thượng đầy máu. Kết quả tay hắn lại đè xuống, chặn khuỷu tay gã rồi thuận thế đẩy lên trước! Cô khiếp sợ, Bát Tí Thần to con, một quyền mấy trăm cân lại bị đối phương đẩy khuỷu tay về!
Bát Tí Thần cũng hoảng sợ.
Gã luyện thái quyền cả đời, không ai có thể nhẹ nhàng bâng quơ phá giải cú đánh toàn lực của gã như thế cả! Huống chi thấy thế nào hòa thượng này cũng không giống như là có tập võ! Mà kể cả thế thì cậu ta mới bao tuổi? Có tập từ trong bụng mẹ thì cũng được bao lâu? Nhưng sự thật là khuỷu tay gã lại bị đẩy lại một cách nhẹ nhàng.
Bát Tí Thần chỉ cảm thấy xương mình sắp gãy, cánh tay trái vặn vẹo thành bánh quai chèo! Nếu không phải gã tập nhu thuật thì chắc lần này gãy tay rồi! Nước mắt cũng sắp dâng đầy khóe mi.
Hòa thượng đè nặng cánh tay đặt trên vai gã, khẽ cười nói:
- Đừng để các tiếp viên thêm phiền, ngồi xuống đi.
Bát Tí Thần chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu như có thêm một chiếc xe tải, bị ép ngồi xuống! Cạch một tiếng, hòa thượng nhiệt tình giúp gã thắt đai an toàn, còn mỉm cười nói:
- Vừa nãy tiếp viên thí chủ nói ngồi máy bay phải thắt đai an toàn. Bần tăng đã giúp thí chủ thắt rồi, thí chủ cứ ngồi đó, đừng lộn xộn.
Sau đó hòa thượng sờ sờ đầu gã nói:
- Ngoan.
Bát Tí Thần muốn khóc! Gã là ai? Vua võ thuật! Bị một hòa thượng chế phục, sờ sờ đầu, nói: Ngoan?
Ngoan cái đầu á!
Bát Tí Thần rất muốn phản kháng, nhưng tưởng tượng đến sức mạnh gần như không thể kháng cự ấy thì lại héo.
Bên này đánh nhau chớp nhoáng, mọi người đều chú ý tới người bệnh phía sau. Đến khi phát hiện ra thì đã thấy Bát Tí Thần bị Phương Chính đè ngồi xuống.
Ông Tiểu Huân đứng thẳng, không tin Phương Chính.
Tiểu Huân trợn tròn mắt, không ngừng xoa mặt, sau đó còn véo má, đau nhe răng trợn mắt mới quái dị nhìn hắn.
- Thí chủ cũng dẻo dai, nhưng đi máy bay không nên làm những động tác quá khó, hãy ngồi xuống, thăt đai an toàn đi.
Hòa thượng nhếch miệng cười.
Ông gật gật đầu theo bản năng, ngồi trở về thắt đai an toàn.
- Tôi thì sao?
Tiểu Huân thấy Phương Chính không nói gì mình thì thấy hơi ảo não, cô không có tí xíu cảm giác tồn tại nào sao? Vì thế không cam lòng hỏi.
Phương Chính nhìn nhìn người phía sau vẫn nằm lăn lộn, nói:
- Thí chủ đi cứu người đi.
- Cứu người? Thầy không lầm chứ? Đánh người còn được, bị thương ngoài da tôi cũng có thể hỗ trợ, nhưng kiểu kia... tôi có biết đâu.
Tiểu Huân đau khổ nhìn Phương Chính. Võ đạo, đạt giả vi sư, thực lực mạnh sẽ được tôn trọng. Từ nhỏ đã được hun đúc nên cô luôn tuân thủ, thực lực của hắn đã khiến cô phục, sẽ không gây khó dễ gì.
Phương Chính nghiêm túc gật gật đầu nói:
- Đúng vậy, thí chủ đi cứu.
- Cứu thế nào?
Tiểu Huân hỏi.
Phương Chính nói:
- Đá mạnh một cái là được rồi.
- Hả?
Tiểu Huân trợn tròn mắt.
Ông cô mắt sáng lên, nói:
- Tiểu Huân, nghe đại sư, cháu đi đá đi!
Tiểu Huân cũng sực tỉnh, nhìn Bát Tí Thần phẫn nộ rồi quay sang Phương Chính và ông mình, duỗi duỗi chân, hừ hừ nói:
- Đánh không được lớn thì tôi đi đánh bé vậy!
Nói xong Tiểu Huân đi ngay.
Bên kia các tiếp viên đang vội vàng kiểm tra, cô chen vào hét để tôi chữa cho!
Phương Chính chắp tay trước ngực, cúi đầu mặc niệm:
- A Di Đà Phật.
- Á!
Tiếng hét thảm thiết vang lên, rồi tiếng cãi nhau, và giọng tiếp viên nghi ngờ.
- Không phải anh bị đau bụng sao?
Tiếp viên hỏi.
- Ơ... Tôi... đột nhiên khỏi rồi.
Anh ta ngơ ngác, giờ mới tỉnh táo, mình đang giả vờ mà.
- Đấy tôi bảo tôi tới chữa bệnh mà? Mọi người còn không tin. Thế nào? Trị hết chưa? Được rồi, anh cũng đừng nhìn tôi, cũng đừng quỳ xuống, tôi làm chuyện tốt chưa bao giờ thích được người ta cảm ơn đâu.
Nói xong, Tiểu Huân hất đuôi tóc nghênh ngang đi.
Đối phương đen mặt nhìn, quay sang Bát Tí Thần bị Phương Chính đè lại. Không được chỉ huy nên gã cũng không biết nên làm gì, đành phải về chỗ, giả vờ không biết gì cả.
Tiểu Huân đi tới chỗ Phương Chính, giơ ngón tay cái nói:
- Trâu bò!
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, không nói.
Tiếp viên thấy không có việc gì, sợ bóng sợ gió một hồi, cũng giải tán.
- Hòa thượng, mày phá tao, tao sẽ không để mày yên!
Bát Tí Thần phẫn nộ nhìn chằm chằm Phương Chính.
Hắn nhún nhún vai nói:
- Được thôi.
- Mày có biết tao là ai không?
Bát Tí Thần thò mặt, hung ác nói.
Phương Chính nhìn thoáng qua Bát Tí Thần:
- Một con hươu lạc giả vờ là sói đói.