Chương 1090: Cá Mặn Tham Ă
Vốn đang buồn bực vì trời đầy mây mọi người bỗng trở nên vui vẻ, hoan hô.
Đương nhiên những người hoan hô đều là du khách lần đầu tiên nhìn thấy, còn những ai đã từng xem thì sự ngạc nhiên khi một bước lên trời, xuyên qua mây cũng không quá kích động, họ chỉ thấy thoải mái hơn mà thôi.
Phương Chính cũng hoan hô, giống như một đứa trẻ con, ánh sáng màu vàng chiếu lên mặt hắn càng trở nên xán lạn, bà nội ngồi bên cửa sổ cũng mỉm cười theo.
Tiểu Huân đứng góc có thể nhìn được phía sườn mặt Phương Chính, nhìn gương mặt vui tươi như trẻ thơ kia cô bỗng nhiên cảm thấy hòa thượng này đơn thuần đáng yêu. Thế nhưng cô lại nhớ đến cái màn chọc tức kia cô lại lắc đầu, liếc hắn một cái, lưu ý tìm đồng đội Bát Tí Thần và tiếp viên hàng không.
Phi cơ bay lên trời thì cũng êm hơn, Bát Tí Thần cởi bỏ đai an toàn. Gần như là cùng lúc ông của Tiểu Huân cũng tháo ra rồi thở hổn hển, như bị khó thở.
Tiểu Huân nhanh chóng vỗ lưng cho ông...
Phương Chính thấy vậy, khẽ lắc đầu, tâm nói: "Quả nhiên, gừng càng già càng cay. Màn diễn y như thật."
Phương Chính biết y thuật, ông ấy có bị ốm hay không làm sao qua mặt hắn được? Hắn biết ông ấy làm như vậy, tám phần là diễn kịch, diễn cho người đàn ông bên cạnh xem, mục đích khiến đối phương thả lỏng cảnh giác.
Quả nhiên, Bát Tí Thần không chú ý quá nhiều mà chuyển sang Phương Chính, hắn không thể hiểu được... đành phải cười thật tươi rồi buôn dưa lê. Không phải thí chủ chú ý bần tăng sao? Chúng ta cùng nhau chơi đi!
Cùng lúc đó, nơi chứa hàng.
- Thứ này bay lên cũng kinh ghê... ôi yên lặng quá.
Cá mặn nằm trong hộp giấy lẩm bẩm.
- Có người không?
Cá mặn rảnh mốc meo, hỏi nhỏ.
Bên ngoài lặng im.
Cá mặn lại hỏi vài tiếng, cũng không ai trả lời, thế là nằm ở trong hộp, chán đến chết.
- Chán quá đi... Chán thật ấy, tí tách, tí tách... tí... Hở? Tí tách? Sao mình lại nói tí tách? Hử? Thứ gì đang kêu?
Cá mặn nỗ lực thò mắt tiến ra chỗ thông khí, ánh đèn lờ mờ không rõ. Nhưng nó quá nhàm chán nên lại càng tò mò, vì thế bắt đầu vặn vẹo, càng ngày càng nhỏ rồi chui ra như một con cá chạch.
Sau đó hắn bắt đầu lật đông lật tây, xác định vị trí tí tách! Đó là một cái hộp giấy rất to, được đóng gói chặt chẽ, tiếng động cực kỳ nhỏ, cộng thêm tiếng động cơ máy bay sẽ không nghe thấy gì. Nhưng Cá mặn không phải người, giác quan của nó cực nhạy, người ta thì không nhưng nó lại nghe thấy.
Cá mặn nhìn thật kỹ cách buộc hộp để ghi nhớ. Nó bắt đầu cởi dây, xé băng dính, mở nắp hộp. Một mùi thơm lừng đập vào mũi!
Trước mắt là một cái bánh kem to! Bánh có ba tầng, một tầng là biển, một tầng là đảo, một tầng là cây xanh ở giữa là chú hề, trên tay chú hề đeo một chiếc đồng hồ! Tiếng tí tách chính là từ đó mà ra. Chân chú hề đặt lên hai thanh trong như pha lê, nhìn tưởng bơ nhưng khi máy bay rung thì nó lại lắc lắc như chất lỏng...
Cá mặn nhìn chằm chằm nửa ngày, phát hiện nó đong đưa rồi không biết là đọng lại hay tự nó như thế, là một loại chất đặc thù!
Cá mặn hưng phấn, liếm liếm môi nói:
- Bánh kem! Đẹp quá!
Tên ngốc này không cần quan tâm vấn đề từ thể rắn sang thể lỏng, mà chỉ biết ăn...
Sau đó Cá mặn bỗng nhiên đầu nói:
- Mình là hộ pháp, sao có thể lấy đồ người khác tự tiện thế được? Không thể!
Vì thế Cá mặn nhanh chóng đóng hộp lại, nhưng nghĩ: "Không thể lấy, nhưng không bảo không được ăn... Nếu không ăn một chút thôi? Cái bánh to thế chắc chả ai biết đâu nhỉ?"
Nghĩ đến này, Cá mặn lại hóng hớt...
Cá mặn đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.
Trên khoang, hết hưng phấn rồi mọi người lại im lặng, có người thì thầm với nhau xem đi chơi gì, cũng có người ngủ... Khoang càng ngày càng an tĩnh.
Thời gian trôi qua, máy bay cách đích tới càng ngày càng gần.
Trong nháy mắt tới nơi, phía sau bỗng nhiên có người hét lên một tiếng rồi ngã xuống, có người kêu:
- Tiếp viên, có người phát bệnh! Bác sĩ! Có ai là bác sĩ không?
Nghe thế, Phương Chính đứng dậy nhìn lại, một người đàn ông nằm ở lối đi, ôm bụng lăn lộn. Hắn nhăn mày, cẩn thận quan sát, thầm nghĩ: "Lại một diễn viên nữa? Xem ra trò hay bắt đầu rồi đây!"
Và thế là đội ngũ tiếp viên cầm hộp cấp cứu ùa qua.
Cùng lúc đó, Bát Tí Thần chậm rãi đứng dậy!
Tiểu Huân và ông nội vẫn nhìn chằm chằm gã, ông cũng đứng lên kheo, khom lưng muốn ra ngoài.
Kết quả Bát Tí Thần nói:
- Thông Tí Bạch Viên, ông không nên luyện võ, nên đi đóng phim đi.
Ông vừa nghe, đối phương nhận ra ông, tức khắc căng thẳng, hơi giật mình! Bát Tí Thần tung một cú đấm, nhanh như chớp, góc độ còn vô cùng xảo quyệt, hướng thẳng đến huyệt Thái Dương!
Ông né tránh! Không ngờ Bát Tí Thần đã sớm nhận ra mình, lại còn gọi ra biệt danh của ông, vừa làm ông giật mình rồi tung một cú, khiến ông không trở tay kịp!
Bát Tí Thần lại móc một cú ngang, chặn lại cánh tay ông rồi tung cú xuống bụng! Nếu trúng thì dù không chết cũng sẽ phải ói ra mật.
- Ông nội!
Tiểu Huân thấy ông gặp nguy hiểm, chỉ biết lo lắng xông lên vung hai tay ra định móc mắt Bát Tí Thần, dùng kế vây Nguỵ cứu Triệu.