Chương 1088: Hoà Thượng Ngốc.
Sau đó, người đàn ông thu tay về liếc nhìn cô gái đang chết lặng phía sau.
Đó là một khuôn mặt có râu quai nón, làn da ngăm đen và đôi mắt sắc lạnh như một con sói đói! Hắn nhìn cô gái nhếch miệng cười cười, nhét cổ gà vào miệng, quay người đi tiếp.
- Ông ơi, đây không phải là anh chàng mặc quân phục lúc nãy sao?
Cô gái hỏi.
Nhưng ông lão không nói, cô gái quay lại nhìn thì thấy ông lão đang đứng đó với vẻ mặt tái nhợt, trong mắt lộ rõ vẻ khó tin và có chút thống khổ vùng vẫy!
- Ông nội? Ông nội? Kiểm tra vé, ông ơi!
Cô gái gọi hai lần, ông lão mới hoàn hồn.
Ông lão hít sâu một hơi nói:
- Huân Nhi, ông bỗng nhiên quên một thứ, con về nhà lấy cho ông. Đổi chuyến bay tiếp theo.
Cô gái sững sờ một lúc:
- Ông nội, ông bỏ quên đồ vật? Làm sao có thể?
- Đừng nói nhảm! Tranh thủ thời gian! Mang thứ đó đến tìm ông!
Ông lão thái độ nghiêm khắc nói, sau đó cầm vé bước ra cửa lên máy bay. Ở cửa, hắn liếc nhìn Huân Nhi, chắc chắn rằng Huân Nhi không đi theo, lúc này mới yên tâm bước vào.
Vừa bước vào khoang, ánh mắt của ông lão quét qua máy bay, cuối cùng rơi vào người đàn ông có mái tóc xõa mặc quân phục rằn ri. Người đàn ông hình như có phản ứng, vừa định nhìn sang, ông lão lập tức thu hồi ánh mắt, trong chốc lát khom người về phía trước như già đi mấy tuổi.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên:
- Ông ơi, đi chậm một chút, cháu đỡ ông.
Ông lão quay đầu lại, người dìu hắn rõ ràng chính là cháu gái của hắn Tiểu Huân! Tiểu Huân lè lưỡi tinh nghịch với hắn, không biết sao người đàn ông mặc quân phục rằn ri nhìn qua, ông lão không thể gây khó khăn gì, vì vậy hắn gật đầu và bảo Tiểu Huân giúp họ ngồi xuống. Chỗ ngồi của họ hơi xa so với người đàn ông mặc quân phục, một ở phía trước và một ở giữa.
Sau khi hai người đã ngồi vào chỗ ngồi, Tiểu Huân thì thầm:
- Ông nội, ông đừng mơ gạt được cháu.
Sau đó, cô nhìn ông của mình bằng đôi mắt xuyên thấu.
Ông lão cười khổ nói nhỏ:
- Mặc dù ông không rõ lai lịch của đối phương, nhưng xét theo tốc độ phản ứng của đối phương, rất có thể là Bát Tí Thần! Bát Tí Thần không chỉ thông thạo Thái Quyền, còn thành thạo Nhu thuật, xương cốt như rắn. Nói chung, một đôi nắm đấm có thể tấn công kẻ thù từ mọi góc độ. Đây là một con quái vật...
- Nếu là anh ta thì sao? Ông không cần phải bỏ cháu lại đúng không?
Tiểu Huân hỏi.
- Ông đã nói với cháu, lúc còn ở đỉnh cao đã bị đám quyền đàn phương Nam. Mặc dù đây là tin đồn nhưng cũng tám chín phần sự thật. Cậu ta đi chuyến này... chỉ nhìn vào mắt thôi, ông cũng cảm nhận sự căm hận vô bờ bến, cậu ta không phải đi du lịch mà là để trả thù!
Ông lão nói.
Tiểu Huân muốn nói chuyện, nhưng bị ông lão ngăn lại:
- Cậu ta là một kẻ điên. Ông luôn có linh cảm không tốt khi nhìn thấy cậu ta đi chiếc máy bay này.
- Linh cảm gì vậy?
Tiểu Huân hỏi.
Ông lão nói:
- Người có võ thuật tuy rằng lợi hại, nhưng làm sao có thể đánh bại vũ khí hiện đại? Cậu ta một mình tới đó, một khi bị phát hiện cũng không thể gây ra bao nhiêu sóng gió. Nhưng...
- Nếu ở trên máy bay, rất nguy hiểm!
Tiểu Huân trầm giọng nói.
Ông lão gật đầu nói:
- Đúng vậy... Tuy rằng không chắc cậu ta sẽ làm chuyện này, nhưng phòng bị trước vẫn cho tốt. Bây giờ xem ra nên đổi chỗ ngồi. Cháu đi xem ai ngồi bên cạnh cậu ta. Hỏi xem người đó có thể đổi chỗ ngồi không. Ông ngồi bên cạnh còn có thể chặn cậu ta vào thời điểm quan trọng. Trên máy bay có nhân viên bảo vệ và côn điện. Nếu có chuyện gì xảy ra, cháu lập tức tìm côn điện. Cậu ta có mạnh đến đâu, bị điện giật cũng sẽ hốt hoảng và giảm sức lực chiến đấu. Khi đó, ông sẽ có cơ hội để chế ngự cậu ta. Bất quá, cháu phải cẩn thận và đề phòng đồng bọn của hắn ta.
Tiểu Huân nói:
- Anh ta còn có đồng bọn?
- Ông không biết, phải phòng trường hợp xấu nhất.
Ông lão nói.
- Ông nội, hay chúng ta gọi cảnh sát. Khi cảnh sát nghe tin có người chuẩn bị cướp máy bay, họ chắc chắn sẽ ngừng bay và kiểm tra mọi thứ.
Tiểu Huân nói.
Ông lão lắc đầu nói:
- Cậu ta không mang theo hung khí, súng ống, không cướp máy bay thì ai có thể kết tội được. Đến lúc đó, cậu ta không sao, ngược lại chúng ta sẽ đến đồn cảnh sát ăn Tết. Hơn nữa, cảnh sát chỉ có thể ngăn cản cậu ta lần này. Còn lần sau thì sao? Ông nội con thường tập võ, thân thể cường tráng, bảo vệ đất nước, trên đường gặp bất bình phải ra tay tương trợ! Võ sĩ chết cũng phải tiến lên, nhìn thấy nguy hiểm đã rút lui, trốn tránh! Đó không phải là võ sĩ, là đồ hèn!
Trạng thái cao nhất của võ sĩ không phải là võ công cao bao nhiêu, mà là dũng khí nhiều như thế nào! Một võ sĩ dũng cảm, lòng mang chính nghĩa mới là vô địch!
Tiểu Huấn đã được ông truyền dạy cho những khái niệm này từ khi cô còn nhỏ, lúc này, sau khi nghe xong, cô không có giật mình và khóc sướt mướt như những người phụ nữ khác, chỉ gật đầu tỏ ý hiểu. Đồng thời, bắt đầu suy nghĩ về việc làm thế nào để đảm bảo thực hiện kế hoạch một cách hoàn hảo nhất. Một khi phạm sai lầm, thì tất cả cùng chết!
Cô đảo mắt và bắt đầu suy nghĩ về cách hoán đổi chỗ ngồi hợp lý với người bên trên, đồng thời bước tới. Kết quả vừa bước tới nơi, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một cái đầu trọc lóc đột nhiên xuất hiện trước mặt!
- Là anh?
Tiểu Huân theo bản năng kêu.
Đầu trọc ngẩng đầu nhìn lên.
Quả nhiên, đúng thật là tên khốn ngu ngốc đeo kính râm! Tên trọc đầu ngu ngốc này có biến thành tro cô cũng nhận ra.
Phương Chính chắp tay, khẽ nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, có chuyện gì vậy?
- Không sao!
Tiểu Huấn hậm hừ muốn chạy đi, thầm nghĩ nếu như Bát Tí Thần nổi giận lên đánh tên đầu trọc này trước cũng không tệ. Nhưng khi cô vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy ông nội đang nhìn mình bằng ánh mắt rất nghiêm khắc.
Tiểu Huấn không còn cách nào khác, hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười:
- Vị hoà thượng này, tôi có chuyện cần bàn với anh.
Phương Chính ngạc nhiên nhìn Tiểu Huấn:
- Ồ?
Tiểu Huấn trong lòng tự nhủ có hi vong.
Kết quả là, hoà thượng ngốc cười toe toét nói:
- Không cần bàn bạc!
Tiểu Huấn kiềm chế tức giận!
- Anh... đi với tôi!
Tiểu Huấn kéo mạnh Phương Chính, thoáng cái hắn đã bị kéo đứng lên.
- Thí chủ, có chuyện gì từ từ nói, tại sao phải lôi kéo?
Phương Chính vô tội nói.
Náo loạn một lúc, Bát Tí Thần cũng nhìn qua, Tiểu Huấn trong lòng thắt lại, nói:
- Là ai lôi kéo với anh, tôi còn chưa tính toán chuyện lúc nãy anh khiến tôi buồn nôn trước! Đừng tưởng vào máy bay thì tôi không có biện pháp. Anh còn không xin lỗi tôi, tôi sẽ náo loạn cho máy bay này không thể cất cánh. Còn không đi, có tin hay không?
Nghe vậy, Bát Tí Thần nhíu mày, sau đó dường như nghĩ đến cảnh Tiểu Huân dùng cổ vịt đập vào Phương Chính lúc nãy, khẽ lắc đầu, không nhìn nữa.
Tiểu Huân thấy vậy, thở phào nhẹ nhõm.
Phương Chính nghe xong, cô gái này định náo loạn cho máy bay không thể cất cánh? Chuyện này làm sao có thể? Hắn còn phải tham gia đại hội. Vì vậy, đành phải ngoan ngoãn theo đối phương rời đi...
Kéo ra một khoảng cách, Tiểu Huấn hung hăng trừng mắt nhìn Phương Chính nói:
- Hoà thượng ngốc, còn không xin lỗi sao?
Sau đó nhanh chóng hạ giọng...