Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1087

Chương 1087: Tức Giận Điên Người.

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1087: Tức Giận Điên Người.

Cô gái nghe xong lắc đầu nói:

- Đó còn là bí ẩn, chỉ là cái nhìn một phía của các blogger. Ông nội, ông còn để ý đến loại người này? Loại Phật này có thể được tạo ra bằng ngọn đèn, cũng không có gì hiếm. Ông không phải thường nói, mê tín xuyên tạc, duy chỉ có võ công mới cường được tinh thần, củng cố phúc khí cho đất nước sao?

Ông lão cười ha ha nói:

- Ông nói đến là những đạo lý lớn, nhưng trên đời có muôn hình vạn trạng, mình đang trong thế giới đó, làm sao có thể không quan tâm? Hoà thượng này có thể gây ồn ào như vậy, nhưng cũng không bị lôi ra chỉ trích, lừa gạt, trong khi ẩn bên trong có rất nhiều kì bí. Nói cách khác, cậu ta như vậy cũng là một người thành công.

Cô gái khẽ gật đầu nói:

- Sự thật là như vậy, nhưng con vẫn luôn cảm thấy không đúng.

- Ồ?

Ông lão đột nhiên kêu lên một tiếng nữa, đồng thời hai mắt nhíu chặt lại, như hổ rình mồi trên ngọn núi kia!

Cô gái nghe thế liền nhìn lại, nhưng chỉ thấy bóng lưng của một người đàn ông mặc quân phục rằn ri, dáng người không cao nhưng rất vạm vỡ, bước đi vô cùng vững vàng, hiển nhiên là người luyện võ!

Cô gái nói:

- Ông nội, người này trông giống như một cao thủ! Ông có biết không?

Ông lão liếc mắt một cái nói:

- Không biết, tên này đã lâu không xuất hiện, ông gần như không nhớ rõ bộ dáng của cậu ta. Có lẽ là nhận lầm người...

- Người ông nói rất lợi hại sao?

Cô gái hỏi.

Ông lão nói:

- Rất cường đại, đó là một thần thoại dưới đất, gọi là Bát Tí Thần, một người mạnh hơn cả đám nam nhân. Đáng tiếc, không biết sau này xảy ra chuyện gì, trong một hồi thi đấu ở phương Nam thì đột nhiên mất tích. Người ta nói cậu ấy bị đám người chủ quyền đài thủ tiêu, thoát khỏi rồi sống ẩn danh, người khác nói cậu ta được cứu rồi ở ẩn... nhưng đây đều là tin đồn, không đáng tin cậy.

- Ồ, ra là như vậy.

Cô gái gật đầu, nhưng trong mắt hiện lên một chút khao khát, cô là một võ sĩ, trong lòng cô ngưỡng mộ nhất đương nhiên là một võ sĩ mạnh mẽ. Đồng thời, cô nhìn về ông của mình, vào lúc tuổi trẻ của ông, một đôi quyền cước đi khắp thiên hạ, rất sảng khoái. Không giống thời như bây giờ, học khiêu vũ có thể đi ra ngoài biểu diễn, học võ chỉ có thể nhịn, không dùng...

Ông và cháu trò chuyện rôm rả, thời gian trôi qua nhanh chóng.

Đúng lúc này, một hoà thượng đeo kính râm chậm rãi đi lại, sau đó cầm theo vé máy bay đứng ở cổng lên máy bay một hồi lâu, còn hỏi ý kiến nhân viên phục vụ, mới thở phào nhẹ nhõm. Lẩm bẩm:

- Ôi trời ơi, cái sân bay này sao lại to như vậy? Cổng lên máy bay cũng khó tìm... Suýt nữa thì!

Phương Chính suýt nữa bị lạc ở phía đường cao tốc, lúc vào sân bay mới rẽ một chút. Khó lắm mới tìm thấy địa điểm, hắn tiểu ra quần cũng nhất quyết không rời khỏi! Đừng để lạc thêm một lần nữa!

Vì vậy Phương Chính liếc nhìn xung quanh cuối cùng cũng nhìn thấy một chỗ ngồi nên nhanh chóng bước tới.

Vào lúc này, một bàn tay to có chút thô ráp đã chặn lại.

Phương Chính sửng sốt một chút, hắn nhìn sang, liền thấy bàn tay thô ráp này lại là của một cô gái trẻ! Phương Chính nhất thời sửng sốt, hắn còn tưởng bàn tay to đó là của đàn ông! Có điều, người phụ nữ này mắt không to nhưng rất có khí chất, cằm hơi nhếch lên có chút kiêu ngạo. Chỉ cần nhìn khuôn mặt và dáng người, cô ấy chắc chắn là một cô gái xinh đẹp! Nhưng bàn tay này... không phải là bàn tay thô to của đàn ông sao? Làm sao xứng?

Lắc đầu xua tan mớ suy nghĩ trong đầu, Phương Chính vừa định hỏi cô gái muốn làm gì.

Chỉ nghe thanh âm của một giọng nói già nua nhưng vô cùng mạnh mẽ:

- Tiểu Huân! Lễ phép một chút!

Cô gái lúc này mới không cam lòng thu tay lại, sau đó đứng lên nói:

- Ông ơi, cháu đi dạo chút.

Nói xong cô gái bỏ đi.

Thấy vậy, ông lão lắc đầu bất lực, nhìn đối phương rồi nói thẳng:

- Xin lỗi, cháu gái tôi tính tình thẳng thốt, từ nhỏ không ưa thích người có đạo. Vừa rồi đã xúc phạm cậu, xin hãy thứ lỗi.

Phương Chính điển hình là nếu người kính ta một thước ta mời người một trượng, nhanh chóng đáp:

- A Di Đà Phật, thí chủ khách khí, bần tăng làm sao có thể cư xử như một đứa trẻ. Nhưng cháu gái của lão gia thật sự là thiếu giáo dục.

Ông lão nghe đến đây liền ngây ngẩn cả người, nói cháu gái mình thẳng tính, hoà thượng này càng thẳng hơn!

Ông lão cười cười xấu hổ, cũng không nói nữa, làm việc của mình.

Không lâu sau, cô gái quay lại với một túi giấy trên tay, mùi thịt thoang thoảng từ trong túi giấy. Ngồi bên cạnh Phương Chính, nói:

- Ngon quá! Ông có thể ăn chút không? Món cổ vịt cay này càng ngày càng ngon.

Sau đó, cô gái nhìn Phương Chính, như đang nói: "Bây giờ tôi sẽ ăn thịt, anh còn không đi? Không sợ phá giới sao? Hay muốn ngăn cản tôi? Vậy thì đánh nhau đi!"

Kết quả là cô vô cùng buồn bực khi thấy Phương Chính đang nghịch điện thoại một cách vui vẻ trong khi ngửi thấy mùi thịt. Cô tò mò nhìn qua thì thấy nội dung trên điện thoại là thương hiệu của cổ vịt cay mà cô đang ăn!

"Quả nhiên chính là hoà thượng rượu thịt, sớm như vậy đã bại lộ!" Cô gái trong lòng lẩm bẩm nói, sau đó nhìn xuống nội dung trên điện thoại, sắc mặt tái xanh!

Chỉ nhìn thấy một vài dòng chữ lớn trên điện thoại di động của Phương Chính: "Cổ vịt cay mỹ vị được tìm ra vi khuẩn đại tràng vượt chỉ tiêu 180 lần..."

Cô gái quay đầu đi.

Sắc mặt đen lại.

Ông lão không biết Phương Chính đang nhìn cái gì, đột nhiên nhìn thấy sắc mặt cháu gái tối sầm, cho rằng vì chán ghét hoà thượng. Cho nên, thuận tay lấy một cái cổ vịt chuẩn bị ăn, thì nghe sư thầy ở đó xì xào.

Hai người cẩn thận lắng tai, chỉ nghe:

- Vi khuẩn đại tràng trong cổ vịt cao gấp 180 lần tiêu chuẩn? Vi khuẩn đại tràng là gì? Không phải tất cả đều ở trong ruột già...

Phun!

Cô gái không nhịn được nữa, nhổ ra ngoài toàn bộ cổ vịt trong miệng!

Ông lão ngậm cổ vịt trong miệng, không biết nên ăn hay nôn ra, xấu hổ vô cùng!

Cô gái lập tức nổi giận muốn bật dậy và nói gì đó.

Đúng lúc này, một tiếng loa ngọt ngào vang lên, nhưng là để thông báo cho mọi người rằng đã sẵn sàng lên máy bay.

Cô gái chỉ vào Phương Chính và hét lên:

- Anh!

Phương Chính đứng dậy chắp tay khẽ cười:

- A Di Đà Phật, tạm biệt thí chủ.

Sau đó Phương Chính bước chân dài bỏ đi!

Khiêu khích! Đây tuyệt đối là một sự khiêu khích!

Cô gái tức đến lá phổi muốn nổ tung, lập tức hét lên:

- Anh dừng lại cho tôi!

Đồng thời đột nhiên quay đầu.

Cuối cùng, chỉ thấy một hoà thượng cầm vé trên tay bước vào cổng lên máy bay dưới sự hướng dẫn của cô nhân viên soát vé xinh đẹp.

- Con lừa trọc đầu, còn muốn chạy sao?

Nói xong, cô gái cầm lấy gói đồ bên cạnh, liên tiếp đập tới!

Kết quả, hoà thượng kia không quay đầu lại, lúc này bị túi đồ chuẩn bị ném tới, hắn nghiêng đầu sang một bên, cổ vịt bay qua đầu, chuẩn bị bay đến người đàn ông trước mặt! Lúc này, người đàn ông thân thể cốt cách không bình thường phía trên, không hề quay đầu lại, tay nhanh như tia chớp hướng về phía sau tóm lấy túi cổ vịt!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay