Chương 1086: Ký Gửi.
Phương Chính nói:
- Cái đó, bần tăng thật sự có nỗi khổ không thể nói được.
- Không nói được cũng không thành vấn đề, tìm thời gian biểu diễn cho tôi xem như thế nào là được.
Tỉnh Nghiên lập tức lộ ra cái đuôi con cáo nhỏ, là phóng viên, cô tự nhiên rất tò mò, nếu không tìm hiểu ra thì buổi tối không ngủ được. Trong những ngày qua, cô không chỉ bị tra tấn bởi áp lực báo chí mà còn bởi sự tò mò của mình.
Phương Chính nghe xong cười khổ nói:
- Thí chủ, sợ sẽ làm cô thất vọng rồi. Nói thật là, ngày đó dưới cơ duyên xảo hợp, hai vị Bồ Tát bị công pháp thu hút, kết quả là tạo ra vô số mặt trái. Cô muốn xem, bần tăng là không biết làm thế nào để chỉ cho cô.
Phương Chính nói sự thật, thực sự thì hắn vẫn cảm thấy choáng váng khi nghĩ về tình huống ngày hôm đó. Lúc đó, chuông và trống cùng lúc báo động, Phương Chính rất lo lắng, nhưng với những phép thần thông mà hắn biết, không cái nào có thể giúp đỡ được. Lo lắng, như thể đã hiểu ra điều gì đó, hắn bối rối truyền tin cho ngàn vạn vị Phật trong Vạn Phật Điện!
Đúng vậy, Phương Chính không chỉ truyền tin với Bồ tát, mà là với Vạn Phật!
Hắn muốn dùng sức mạnh của Bồ tát để giúp mình! Kết quả hắn không ngờ tới, như vậy đã thành công! Còn để lại cho hắn một danh tiếng náo loạn vô cùng lớn!
Thật ra, nếu biết sử dụng năng lực của Bồ tát sẽ gây ra sóng gió lớn như vậy, hắn có thể bình tĩnh một chút, để Hồng Hài Nhi cứu người thay vì tự mình náo động. Trải qua mới biết, nổi tiếng cũng có ưu điểm và khuyết điểm, hắn đúng là một kẻ lười biếng, vẫn thích kiếm tiền trong im lặng hơn...
Danh tiếng đã có, nhưng Phương Chính đã phát hiện ra vấn đề vào ngày hôm sau. Với sức mạnh của Vạn Phật Điện, hắn đã sử dụng ba sức mạnh thần thông lớn của Thiên Nhãn, Pháp Nhãn và Tuệ Nhãn. Kết quả là hôm sau dùng lại, hoàn toàn không dùng được!
Hỏi hệ thống, lý do được hệ thống đưa ra rất đơn giản: dùng mắt quá độ, chỉ cần nghỉ ngơi một lúc là được.
Phương Chính đã lo lắng và hỏi: Bao lâu?
Hệ thống lười biếng nói: Tùy thuộc vào khả năng phục hồi của bản thân, các thứ. Nếu nhanh thì ba hai ngày, chậm thì ba hai năm. Chung quy thì vẫn ổn...
...
Không nhắc đến chuyện này thì không sao, bây giờ nhắc đến Phương Chính cảm thấy chua xót... Quả nhiên! Là báo ứng!
Tỉnh Nghiên rất tin tưởng đối phương, Phương Chính nói như vậy, cô gật đầu nói:
- Được rồi, sau này nếu có cơ hội, tôi nhất định phải xem qua một chút.
Phương Chính gật đầu.
- Anh... thực sự có siêu năng lực?
Tỉnh Nghiên vẫn không khỏi kinh ngạc.
Phương Chính còn có thể nói gì? Trực tiếp bắt lấy Cá mặn không chịu ngồi yên phía sau, để Cá mặn trả lời.
Cá mặn với tư cách vô số tuổi, khả năng vật lộn của hắn không thể so với Phương Chính, sửng sốt nói nhăng nói cuội, đến phóng viên như Tỉnh Nghiên nghe xong cũng phát choáng.
Tại sân bay, Tỉnh Nghiên lấy ra một cặp kính râm đưa cho Phương Chính.
Phương Chính sửng sốt, cả kinh nói:
- Đưa bần tăng thứ này làm gì?
- Anh bây giờ là người nổi tiếng, không muốn bị người ta nhận ra gây phiền phức, tranh thủ thời gian mang lên.
Tỉnh Nghiên nói.
Phương Chính lúc này mới nhớ tới hắn là một người nổi tiếng! Vì vậy, cảm tạ nói:
- Cám ơn thí chủ, tạm thời mượn, trở về sẽ trả lại cho cô.
Nghe vậy, Tỉnh Nghiên trực tiếp liếc mắt nhìn hắn, lẩm bẩm nói:
- Khó trách, thật là thẳng nam, phải chăng có!
- Thí chủ, cô đang nói cái gì?
Phương Chính đang mang kính râm lên, nghe không rõ.
Tỉnh Nghiên ho khan một tiếng:
- Không có gì, đứng vững để tôi xem một chút... Oa!
- Thí chủ, làm sao vậy?
Phương Chính chỉnh thẳng kính râm, trong lòng nói: Có phải quá xấu hay không?
- Không sao, nhưng không ngờ cặp kính râm này lại rất hợp với anh. Tôi cứ tưởng một nhà sư đeo kính râm là điều không cần thiết, nhưng nếu mang theo bên người của anh thì cũng không tệ, thật tốt! Haha.
Tỉnh Nghiên cười.
Phương Chính mặc một bộ tăng y màu trắng, kính râm với các cạnh tròn, có đường vòng cung mềm mại, phù hợp với khuôn mặt tuấn tú của hắn, thực sự rất đẹp trai.
Phương Chính lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm, hắn không quan tâm đến đẹp và xấu, chỉ sợ sẽ tự làm cho mình ngu ngốc. Chỉ cần tự nhiên là được rồi...
Phương Chính tự làm thủ tục, hắn cũng tự trả tiền vé, về việc này, Tỉnh Nghiên cũng kiên trì theo Phương Chính. Giấy tờ cũng là do một người bạn địa phương của Tỉnh Nghiên giúp Phương Chính giải quyết. Vì vậy, Phương Chính, một tân binh chưa từng ra lên máy bay, cuối cùng cũng thuận buồm xuôi gió.
Chỉ là nụ cười của Phương Chính không tồn tại được lâu, hắn đã bảo Tỉnh Nghiên trở về, sau đó chuẩn bị lên máy bay...
- Vị hoà thượng này, anh chẳng qua là đi một chút rồi sẽ về sớm thôi. Ly biệt cũng không cần phải khó chịu như vậy.
Một nữ thanh tra an ninh tốt bụng nói.
Phương Chính nghe thấy thế, lập tức bó tay, đôi mắt buồn đỏ hoe, hắn đang nhớ nhà sao? Hắn là hối hận! Hối hận vì đã tự ý đốt những thứ đó! Không thì đã tiết kiệm bao nhiêu tiền!
Đúng lúc này, một nam thanh tra an ninh khác vẫy Cá mặn lên một cái và hỏi:
- Con cá muối là của cậu?
Phương Chính vội vàng nói với nữ nhân viên thanh tra an ninh trước mặt:
- Cảm ơn, bần tăng chỉ là có chút buồn bực.
Nói xong, hắn mỉm cười với nữ thanh tra an ninh rồi vội vã đi lấy cá muối.
Nữ thanh tra an ninh bị nụ cười rực rỡ của Phương Chính làm cho sững sờ, sau đó mặt ửng đỏ lẩm bẩm:
- Thật là, một hoà thượng sao lại đẹp trai như vậy... hòa thượng chưa kết hôn. Có lẽ vẫn có thể hoàn tục... a... Nghĩ những thứ này làm gì? Làm việc!
- Vị sư phụ này, cậu mang theo cá muối làm gì? Cũng may, nếu cậu tới một số vùng khác, cậu sẽ không được phép mang theo bất kỳ loại thịt đã ướp gia vị.
Nam thanh tra an ninh giúp Phương Chính quấn kĩ cá muối vào vải đen. Một bên nói.
Phương Chính có thể nói gì? Nói đưa đệ tử cá muối đi đại hội sao?
Vì vậy, Phương Chính chỉ cười và không nói gì.
Nam nhân viên kiểm tra an ninh nói:
- Đúng rồi, cá muối của cậu quá cân, phải mang đi ký gửi nó. Ngoài ra, bao bì này không được ổn, cần phải đóng gói lại.
Phương Chính nghe xong, thừa cân? Bao bì không được? Phải ký gửi? Phương Chính đột nhiên có chút nóng nảy, không yên lòng khi nhìn con cá chạch muối già đặt vào nơi ký gửi, biết đâu sẽ có chuyện!
Ngay khi Phương Chính định nói gì đó, nam thanh tra an ninh nhiệt tình đã liên hệ với một phụ nữ để hỗ trợ Phương Chính đóng gói.
Phương Chính không còn cách nào khác là đi theo. Phải mất hơn một trăm đồng mới có thể đóng gói, Phương Chính thực sự cảm thấy tim chảy máu... Đồng thời cũng mừng vì đã mang tiền ra, nếu không thì thảm rồi!
Xách hộp các tông đã đóng gói, chỉ nghe thấy tiếng Cá mặn kêu trong đó:
- Sư phụ, mở giúp con một cái lỗ, đáng sợ quá!
- Chờ một chút!
Phương Chính thì thầm, sau đó tìm một chỗ, chọc hai cái lỗ trên chiếc hộp, sau đó mới mang đi ký gửi.
- Ồ?
Cách đó không xa, một ông lão mặc kiểu áo cổ, tư thế ngồi ngay thẳng, đột nhiên kinh ngạc nói một tiếng.
Bên cạnh là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc một bộ quần áo thể thao đứng đắn, trông rất trẻ trung. Cô gái cau mày nói:
- Ông nội, có chuyện gì vậy?
- Không có gì đâu, ông chỉ nhìn thấy một bóng người quen thuộc, giống như người trụ trì Nhất Chỉ tự đang gây xôn xao trên mạng, Phương Chính.
Ông lão nói.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa