Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1085

Chương 1085: Đã Đế

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1085: Đã Đế

Phương Chính sửng sốt, hỏi:

- Vé máy bay? Vé máy bay gì? Cô đón tôi sao? Đi sân bay? Vậy cô ở đâu?

Nghe được một đống câu hỏi, Tỉnh Nghiên cũng hơi sững sờ, hỏi ngược lại:

- Anh không thấy vé đi cùng với thư mời sao? Chuyển phát nhanh bây giờ, những thứ này còn có thể mất đi sao?

Phương Chính lập tức trợn tròn mắt, trong phong bì vẫn còn vé sao? Sau khi nhớ lại kỹ càng, hắn cũng không nhìn kỹ... Nhưng mà, lúc đó có nhìn thấy cũng coi như là lừa đảo. Dù sau, lúc trước bị lừa đi bán hàng đa cấp, hắn cũng được hoàn chi phí đi lại.

- E hèm, chuyện này... Người không phải thánh hiền, ai có thể không mắc phải sai lầm? Bần tăng cảm thấy, nếu sự tình đã như vậy, đừng cố chấp nữa, nên tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, đúng không?

Phương Chính ho khan một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng.

Cũng may, đó là cuộc gọi, Tỉnh Nghiên không thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn lúc này, nếu không liếc mắt cũng nhìn ra hai chữ mờ ám. Bên kia khen ngợi Phương Chính một cái:

- Khó trách anh được gọi là đại sự, là người tâm rộng, nếu là tôi, chắc chắn sẽ đi tìm bọn họ hỏi cho ra lẽ đó. Dù sao, cũng là chuyện lớn như vậy.

Phương Chính gật đầu lia lịa như con gà mổ thóc, nói:

- Đúng, đúng, đúng rồi, tôi có thể tìm cô ở đâu?

- Tôi đang ở bên ngoài Nhất Chỉ thôn.

Tỉnh Nghiên nói.

Phương Chính nghe được lời này thật muốn tát chính mình một cái, lúc đi ra hắn đã thấy một chiếc ô tô đậu ở cổng thôn, lúc đó cảm thấy quen thuộc, cũng không nghĩ nhiều. Bây giờ nghĩ lại, lập tức muốn khóc! Có xe xịn, ai lại cưỡi cá! Một không có bằng lái, hai không đội mũ bảo hiểm, ba không có bảo hiểm, bị vây xem còn phiền phức hơn. Vì vậy, Phương Chính vỗ đầu cá nói:

- Quay đầu, quay về Nhất Chỉ thôn!

Cá muối trợn mắt muốn mắng chửi, sáng sớm người ta dắt chó đi dạo, dẫn con đi chơi, còn hắn bắt cá chở đi lòng vòng?

Bất quá Cá mặn vẫn ngoan ngoãn cõng Phương Chính trên lưng chạy về.

Không lâu sau, một người một cá chạy tới bên ngoài Nhất Chỉ thôn, quả nhiên có một chiếc xe nhỏ đậu ở cổng làng, một mỹ nữ đứng bên ngoài xe nhìn về phía bên này.

Tỉnh Nghiên chỉ nhìn thấy một đường tuyết trắng xóa, giống như một chiếc tàu cao tốc đang phóng trên biển, cuộn sóng tuyết trên cánh đồng lúa chạy đến.

Đúng vậy, lần này Cá mặn không đi đường bộ mà chạy thẳng băng qua ruộng lúa, có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Nhưng trong mắt Tỉnh Nghiên, thật là kinh ngạc! Cô sợ hãi đến nỗi nghĩ rằng có con quái vật nào đó đang đến, vì vậy cô ấy đã suýt quay trở lại xe và bỏ chạy trước.

Khi Phương Chính và Cá mặn đến nơi, cô nhìn thấy một bóng người màu trắng bay lên không trung, nhào lộn trên không, sau đó rơi xuống đất một cách xinh đẹp kèm theo một tiếng động. Một chiếc áo choàng trắng của nhà sư bị gió thổi bay, hai tay đan vào nhau và vẻ mặt bình thản, hắn thực sự là một hoà thượng đẹp trai và lạnh lùng!

Tỉnh Nghiên chưa kịp nói gì thì trên ruộng lúa có một tiếng hét kì lạ và sau đó là một tiếng nổ, một vật màu đen đâm vào ruộng lúa rồi lăn lộn bay lên trời! Với một tiếng động cuối cùng, hắn lao đầu xuống đống tuyết bên cạnh.

Phương Chính cười nhẹ với Tỉnh Nghiên nói:

- Bần tăng mang theo một con cá muối xuống núi, không ngờ nó lại rơi mất. Bần tăng sẽ nhặt lại.

Phương Chính nói xong liền vội vàng đi tới, bới Cá mặn ra, Cá mặn vẻ mặt tức giận nhìn Phương Chính, thấp giọng nói:

- Sư phụ, muốn giết cá, người có thể dùng thủ đoạn đơn giản gọn gàng hơn không? Nửa đường nhảy xe còn đạp con một cước. Người là uy phong, lẫm liệt, còn con trực tiếp lật xe, người biết không?

Phương Chính ho khan một tiếng:

- Con cho rằng ta muốn sao? Cưỡi con chạy tới, cái gì hình tượng cũng biến mất. Vi sư hứa, sẽ không như vậy nữa, được rồi, đừng oán trách, chuyện này không được phép nói, nếu không tự gánh lấy hậu quả.

Đúng lúc này, có tiếng giày cao gót giẫm lên tuyết, đồng thời giọng của Tỉnh Nghiên vang lên:

- Đây là Cá muối biết nói ở Nhất Chỉ tự?

- Đúng vậy! Xin chào nữ Bồ Tát xinh đẹp, tôi không chỉ là một con cá muối biết nói. Chính xác mà nói, tôi là một con cá muối biết đi, biết nhảy, biết múa và đặc biệt rất dịu dàng.

Cá mặn đột nhiên từ trong tay Phương Chính nhảy xuống. Nhìn Tỉnh Nghiên cúi đầu rất lịch sự.

Nhìn hành động quen thuộc, Phương Chính suýt chút nữa tưởng rằng Cá mặn của mình bị vị quản gia đẳng cấp nào đó đoạt xá!

Tỉnh Nghiên cũng thích thú nói:

- Rất vui được gặp cậu.

Phương Chính nói:

- Cô chưa bao giờ nhìn thấy nó?

Tỉnh Nghiên cười khổ:

- Tôi đến đây một lần, sau đó bị đống tin tức về anh mà chôn vùi trong văn phòng, mấy ngày này tôi không thể ra ngoài được. Hôm qua tôi nghe bạn bè nói rằng một vị cao tăng ở huyện Tùng Vũ được mời tham gia hội nghị lớn. Tôi đoán đó là anh, vì vậy cẩn thận nghe ngống, quả nhiên là...

Phương Chính chắp tay và nói:

- Cái này, bần tăng vẫn luôn nghĩ rằng họ viết sai tên trên giấy mời? Huyện Tùng Vũ có không ít cao tăng, Hồng Nham Thiền Sư cũng có phần tốt hơn bần tăng.

Phương Chính không hề khiêm tốn Mặc dù là người am hiểu về Phật giáo độc nhất vô nhị, nhưng nhìn chung, Hồng Nham Thiền Sư là sự tồn tại khó quên. Phương Chính luôn kính trọng Hồng Nham Thiền Sư.

Tỉnh Nghiên hé miệng cười nói:

- Hồng Nham Thiền Sư tuy có Phật hiệu cao thâm nhưng vẫn chưa nổi tiếng trong thiên hạ. Ít nhất, ông ấy không thể tung hoành như anh... Phật tượng lớn như vậy, không biết làm sao anh có được. Sau này, phải cho tôi biết một chút... Trước tiên là nói về chính sự. Tôi nghe nói, anh được chọn là vì có người đề cử, tuy tôi không biết đó là ai. Nhưng cũng thấy rõ đối phương lai lịch không nhỏ. Anh có biết bậc thầy vĩ đại nào khác không?

Phương Chính buông lỏng tay nói:

- Tôi biết, cô không biết sao? Nếu nói lớn nhất, bên trên Phong miếu cũng biết một vị.

- Pháp sư mà anh đề cập có địa vị không thấp, nhưng có lẽ không phải họ đề cử anh. Bên trên Phong miếu cũng có người đi.

Tỉnh Nghiên nói.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Cái kia bần tăng cũng không biết.

- Được rồi, tới nơi thì tự nhiên sẽ biết. Đi thôi, tôi đưa anh ra sân bay, lên xe!

Tỉnh Nghiên vỗ vỗ cửa xe, nói.

Phương Chính gật đầu cùng với Cá mặn lên xe.

Sau khi lên xe, Cá mặn bắt đầu có một chút không an phận, mặc dù sinh ra ở Linh Sơn, hắn đã xem qua một số sản phẩm công nghệ của con người nhiều nhất là trên điện thoại di động. Nhưng đối với chiếc xe con? Đây là lần đầu tiên hắn ngồi, và cũng là lần đầu tiên có thể tham quan cấu trúc bên trong của chiếc xe một cách quanh minh chính đại. Vì vậy, Cá mặn lúc này thì ngồi trên ghế, sau đó thì nằm trên mặt đất, một hồi đứng dậy nhìn vào hệ thống điều khiển trung tâm, một lúc sau đó thì hướng đến công tắt bật đèn trên đầu...

Vài phút sau, trong lúc Tỉnh Nghiên không để ý, Phương Chính cầm chai nước khoáng bên cạnh đập vào trán Cá mặn một cái, hắn mới bình tĩnh lại.

Thấy vậy, Tỉnh Nghiên hé miệng cười cười nói:

- Phương Chính trụ trì, bọn họ đều nói anh là Phật sống, động vật xung quanh đều rất tinh quái. Là thật sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Phật sống ở đâu? Bần tăng cũng chỉ là người bình thường. Về phần tinh quái, bọn nó lại đúng vậy.

- Còn nói anh không phải là Phật sống sao? Bóng Phật lớn như vậy đã xuất hiện. Đừng nói với tôi là công nghệ cao, làm giả.

Đôi mắt xinh đẹp của Tỉnh Nghiên chuyển động, liếc nhìn Phương Chính như đang nhìn một thứ hiếm thấy.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay