Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1084

Chương 1084: Muốn Mắng Người.

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1084: Muốn Mắng Người.

Hồng Hài Nhi nhướng mày, hắn biết Cá mặn đã xác nhận kế hoạch của mình, liền dùng bao để đối phó. Tuy nhiên, Hồng Hài Nhi không có ý thay đổi, chỉ cần ra bao, hắn nhất định sẽ không thua. Cá mặn này là cá vạn năm tuổi, càng già càng lão luyện, lưu manh, ý đồ xấu cũng không ích, cho nên hắn không cần mạo hiểm.

Kết quả ở vòng hai, cũng đều là bao!

Vòng ba vẫn là bao!

Vòng bốn!

Bao!

Vòng thứ năm!

Bao!

...

Phương Chính nhìn hai tên cứng đầu này, lắc đầu ngáp một cái:

- Để bọn họ từ từ so sánh. Tịnh Chân, Tịnh Pháp, Tịnh Khoan các con đừng nhìn nữa. Hãy ra sân trước xem tình hình. Hương khói tràn đầy, đừng lười biếng.

Ba đứa nhỏ nghĩ, hai người bọn họ nhất thời sẽ không có kết quả, cho nên gật đầu một cái liền đi ra ngoài.

Phương Chính lắc đầu và quay trở lại phòng.

Ngày hôm nay, những người hành hương đến Nhất Chỉ tự không nhìn thấy cá muối hộ pháp và Tịnh Tâm tiểu pháp sư đâu, chỉ nghe thấy tiếng oẳn tù tì phát ra từ sân sau. Tuy nhiên, những người hành hương bị cấm vào sân sau, mọi người chỉ có thể ôm một bụng nghi vấn.

Khi mặt trời đã lên cao, Phương Chính đưa Sóc, Khỉ và Độc Lang đi ăn cơm, đằng kia là Hồng Hài Nhi và Cá mặn vẫn đang oẳn tù tì với đôi mắt đỏ hoe.

- Sư phụ, người thật sự không gọi bọn họ ăn cơm sao?

Sóc hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Hiếm khi bọn nó tìm thấy việc quan trọng hơn ăn cơm, cứ để bọn họ tiếp tục...

- Không phải, ý con là, con có thể gói lại đồ ăn mà họ không ăn được không?

Sóc thì thầm.

Phương Chính: "..."

Cùng lúc đó, tiếng oẳn tù tì đột ngột dừng lại!

Khoảnh khắc tiếp theo, chỉ nghe rộp rộp hai tiếng, Hồng Hài Nhi và Cá mặn nhanh chóng lao đến kết thúc bữa ăn với tốc độ như gió dữ dội cuốn theo những chiếc lá rụng, rồi lại chạy về chỗ cũ tiếp tục oẳn tù tì.

Chạng vạng tối, Phương Chính và Khỉ rung chuông, đánh trống trước cái nhìn chăm chú của vạn chúng, sân sau vẫn như cũ oẳn tù tì.

Nửa đêm, Phương Chính đã ngủ say, bên ngoài vẫn oẳn tù tì.

Phương Chính trở mình, tiếp tục ngủ.

Ngày hôm sau, Phương Chính ở trên giường, hắn luôn cảm thấy có gì đó lạ lạ, suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra, tại sao bên ngoài không có tiếng oẳn tù tì?

Phương Chính tò mò mở cửa, chuẩn bị tìm hiểu.

Kết quả là vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy Hồng Hài Nhi đang ngồi ở cửa bếp, nhâm nhi uống vô căn tịnh thuỷ trong cái bát lớn. Nhìn bộ dáng giống như uống rượu bình thường, hết sức sảng khoái và khí phách, thắng thua cũng không thể đoán.

Phương Chính bước tới và hỏi:

- Ai thắng?

Giọng nói vừa hạ xuống, liền nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến, liền nhìn thấy trên vai Cá mặn mang theo một cây gậy, trên cây gậy treo một túi vải đen nhỏ, như chuẩn bị đi xa, vẻ mặt càng đắc ý. Sau đó, ngay khi nhìn thấy Phương Chính, hắn đã mỉm cười và nói:

- Sư phụ, khi nào thì chúng ta xuất phát?

Nhìn đến đây, Phương Chính đã hiểu, đây là chiến thắng của Cá mặn. Nhưng hắn rất tò mò, làm thế nào để Cá mặn chiến thắng? Theo lý thuyết, miễn Hồng Hài Nhi tiếp tục ra bao, thì không có khả năng bị thua!

Phương Chính nhìn Hồng Hài Nhi bằng đôi mắt tò mò.

Nước mắt lưng tròng, Hồng Hài Nhi rất tức giận chỉ vào Cá mặn nói:

- Sư phụ, con cá muối này rất quá đáng! Thật là mưu mô!

- Này, Tịnh Tâm sư huynh, huynh không thể nói xấu đệ. Đệ trong sáng, rõ ràng là huynh đang tính toán quá nhiều...

Cá mặn ậm ừ.

Phương Chính xua tay để bịt miệng hắn lại và để Hồng Hài Nhi nói tiếp.

Hồng Hài Nhi nói:

- Lão khốn khiếp này chơi ra bao với con một ngày một đêm, tự dưng chổng mông đưa cái đuôi cá ra kéo! Thật muốn chửi...

Nói đến đây, Hồng Hài Nhi mặt đầy nước mắt, cầm lấy một cái bát lớn, uống ừng ực một ngụm lớn.

Phương Chính chợt nhận ra, chẳng trách Cá mặn này thường ngày có vẻ thông minh cá tính, lại đột nhiên nhảy xuống hố lộ liễu như vậy, ra là đang tính toán Hồng Hài Nhi! Thực sự là bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ núp phía sau, là so tài nhưng vẫn có tính toán!

Tuy nhiên, Phương Chính vẫn sẽ mang Cá mặn xuống núi.

Cá mặn kêu lên:

- Sư phụ, con lần này không phải giả chết đúng không?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Không được, mặc dù con đã công khai chuyện này với công chúng, nhưng vi sư không muốn ra ngoài đường bị người ta vây xem. Cá muối biết đi và nói chuyện hiếm hơn nhiều so với gấu trúc khổng lồ. Con vẫn nên giả vờ chết. Khi đến nơi, hãy di chuyển xem các hoạt động xung quanh.

Cá mặn không còn cách nào khác đành phải ngoan ngoãn nhét đống hành lý nhỏ của mình vào trong vảy cá, sau đó nằm trên mặt đất, giả làm một con cá chết.

Phương Chính lại chuẩn bị một ít thức ăn nhét vào vảy cá, cuối cùng tìm được tấm vải đen, sau đó bọc Cá mặn lại.

Mọi thứ đã được sắp đặt xong, Phương Chính búng tay và nói:

- Sẵn sàng đi!

- Sư phụ, trước khi đi, người có muốn thu tiền không?

Sóc chỉ vào đống tiền dưới gốc cây Bồ Đề, chính là đống tiền ngày nào cũng ném vào bàn thờ nơi Cá mặn ngồi.

Khỉ chỉ vào hòm công đức và nói:

- Ở đây chắc có nhiều tiền lắm.

Phương Chính suy nghĩ một chút, cuối cùng lắc đầu nói:

- Trước tiên không cần, đợi đến cuối tháng mở hộp ra sẽ thấy!

Nói xong, Phương Chính mang theo Cá mặn xuống núi.

Độc Lang đi theo, nhìn bóng lưng hai người rời đi, lẩm bẩm nói:

- Tôi có cảm giác. Nếu sư phụ đi ra ngoài thời gian dài mà lương khô ăn hết thì hai người họ sẽ chịu đói.

- Tại sao?

Sóc tò mò hỏi.

Độc Lang nói rất nghiêm túc:

- Bởi vì sư phụ không mang theo túi tiền!

- Không có túi tiền? Vậy người đi thế nào? Làm sao đi được?

Sóc kinh ngạc hỏi.

Chân núi Nhất Chỉ Sơn, trên đường cao tốc, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ như bánh xe nóng và tiếng xe gắn máy tăng tốc, có một nhà sư mặc áo trắng cưỡi trên lưng một con cá muối chạy như điên mà đi!

Nếu ai đó để ý kỹ hơn, chắc chắn sẽ thấy rằng con cá muối này sắp khóc!

- Sư phụ, không phải người nói, không lộ ra danh tính, không bị vây xem sao?

Cá mặn than thở.

Phương Chính nói:

- Đúng vậy, vì vậy vi sư yêu cầu con chạy nhanh hơn, nếu bị phát hiện, không ai có thể đuổi kịp mà xem.

Cá mặn: "..."

Cá mặn có linh cảm rằng Phương Chính chọn hắn hay Hồng Hài Nhi đều vì một mục đích nhỏ, đó là... tiết kiệm tiền!

Cá mặn chạy một hơi ra khỏi Nhất Chỉ thôn và đi thẳng đến huyện Tùng Vũ.

Trên đường đi, điện thoại di động của Phương Chính đổ chuông.

- A Di Đà Phật, xin chào Tỉnh thí chủ.

Phương Chính bước xuống trả lời điện thoại.

Cá mặn trợn mắt nói:

- Trả lời điện thoại, người còn cần phải dừng lại sao? Con một hơi là có thể chạy đến huyện Tùng Vũ. Tới nơi rồi, con uống chút trà, người chậm rãi nói chuyện, không được sao?

Phương Chính liếc mắt nói:

- Gọi điện thoại không lái xe, luật giao thông, con hiểu không?

Cá mặn hừ hừ hai tiến rồi lẩm bẩm:

-Sao người không nói về việc chạy quá tốc độ?

Nói xong hắn lập tức hối hận, không dám để cho Phương Chính nghe thấy điều này, hắn lén lút liếc nhìn Phương Chính. Bên kia có vẻ như không nghe thấy! Hắn lập tức nhẹ nhàng thở ra.

- Phương Chính trụ trì, tôi tới đây để đón anh ra sân bay. Đúng rồi, vé máy bay anh còn giữ đúng không?

Giọng của Tỉnh Nghiên nhẹ nhàng và tựa hồ như rất vui vẻ.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay