Chương 1082: Thư Mời
Dư Lão xua tay nói:
- Đi đi, để ý ngôi chùa kia nhiều hơn, miễn là Phương Chính làm việc thiện và tích đức, cho họ mở cửa thuận lợi. Để thiên hạ thấy rằng chúng ta ở phương Đông có tấm lòng bao dung rộng rãi. Chúng ta có thể dung hợp mọi thứ và chấp nhận mọi thứ. Đồng thời, văn hóa của chúng ta rộng lớn và sâu sắc. Không những chỉ có thể xem, còn có những vị Phật sống...
Hắn đặc biệt thêm vào hai chữ Phật sống phía sau, có chút nhanh nhẹn vui sướng, tựa hồ như đang nói đùa.
Người đàn ông trung niên cũng vui mừng, rồi bỏ đi.
Khi người đàn ông rời đi, Dư Lão gõ bàn và nói:
- Thanh Nhi, lần này con có hài lòng chưa?
Một giọng nói tao nhã từ phòng bên vang lên:
- Nếu anh ta làm không tốt, bần đạo có thể khống chế được người sao?
- Haha... Thanh Nhi, cái này cũng không giống như con lúc trước, con trước đây không nói tốt cho ta nghe.
Vu Lão cười.
Một giọng nói tao nhã lại vang lên:
- Ông ấy nói: Dù là Phật hay Đạo, thứ mà chúng ta đấu tranh không phải là vàng bạc, mà là ma quỷ trong lòng người. Dẫn dắt con người hướng thiện là mục đích tồn tại của chúng ta... Ngày mai, bần đạo phải đi rồi. Bần đạo có làm ít bánh ngọt bên ngoài, người có thể ăn thử.
Nói xong liền bước chân rời đi.
Dư Lão nghe vậy thở dài một hơi,
- Con vẫn không chịu về nhà sao?
- Trong núi thanh tịnh, trở về thì làm gì?
Giọng nói đó đã trở nên hư ảo.
Dư Lão lắc đầu hỏi:
- Con đang yêu có phải hay không? Thế giới cũng muốn cách ly, không quan tâm đến sao?
Thật không may, bên kia không có tiếng nói.
Dư Lão bất lực bước vào cửa kế bên, liền nhìn thấy trên bàn để một tờ giấy Tuyên Thành lớn trên đó viết mấy chữ to: "Đạo sĩ xuống núi vì chính nghĩa."
Dư Lão cười khổ:
- Quả nhiên, con hiểu rõ ta nhất. Mà thôi, ta quản là vì duyên cũng tốt, tình bạn cũng tốt, chính nghĩa cũng tốt, con cháu đều có phúc của con cháu, ta còn quản nhiều như vậy làm gì...
Lắc đầu, Dư Lão cũng rời đi.
Tuy nhiên, một nghị định đã được truyền xuống dưới.
Gần như vào ngày hôm đó, tất cả những nhận xét về Phương Chính đều biến mất trên bản tin và Internet.
Lúc đầu mọi người vẫn bàn tán xôn xao, nhưng theo thời gian, họ quên đi và ít nói hơn, cuối cùng Internet lại bị thay thế bởi những tin tức khác. Cái kia Nhất Chỉ tự, cái kia hoà thượng trong Nhất Chỉ tự, như thể câu chuyện thần thoại sớm nở tối tàn đó chỉ lưu truyền trên phố.
Tuy nhiên, hương khói của Nhất Chỉ tự vẫn nồng nàn, và ngày càng tràn đầy...
- Sư phụ, tin tức về chúng ta không còn nữa.
Hồng Hài Nhi có chút khó chịu vẫy điện thoại.
Phương Chính cười cười nói:
- Vi sư đã biết.
- Ách, sư phụ, người không tức giận sao? Đây là có người đã phá vỡ con đường tài chính của chúng ta.
Hồng Hài Nhi nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Đây là có người giúp chúng ta.
- Giúp chúng ta? Sư phụ, người không bị sốt đúng không?
Hồng Hài Nhi cúi xuống chạm tay vào đầu của Phương Chính.
Phương Chính cười và nói:
- Con không hiểu. Có câu nói, tức nước vỡ bờ, dù cho sự kiện có tốt đẹp đến đâu một khi được chú ý nhiều hơn, sẽ xuất hiện những bất đồng về lời nói. Đây là một thế giới tự do, một kỷ nguyên tự do, và suy nghĩ của mọi người cũng là tự do, họ sẽ cố gắng nhìn nhận vấn đề từ mọi góc độ, để thấy được mặt tốt và mặt xấu ... Bất kể những thứ đó có tồn tại hay không, nó đều đại diện cho một loại tư tưởng. Có quá nhiều sự bàn luận về nó nhưng không phải ai cũng nói điều tốt. Khi những thứ tốt đẹp đã nói gần hết, ai cũng muốn nghe những điều tồi tệ trông như thế nào, theo cách này, điều tốt sớm muộn gì cũng bị gọi là điều xấu... Có người giúp chúng ta đè nén phương tiện truyền thông trong giai đoạn đỉnh cao, lại để chúng ta dừng lại ở trạng thái đỉnh cao đó, đây là để giúp chúng ta, không phải để chèn ép chúng ta.
- Còn có chuyện này sao?
Hồng Hài Nhi xoa xoa cằm suy nghĩ về những tin tức mà mình đã đọc trước đó, kết quả hắn kinh ngạc phát hiện, sự thật là như vậy!
Đúng lúc này, con Khỉ chạy tới, khua tay múa mép kêu:
- Sư phụ, có thư mời!
Phương Chính sửng sốt, thư mời? Hắn có người thân gì sao? Bề ngoài hình như không có!
Phương Chính đã xem qua, chắc chắn, địa chỉ ở trên đến từ Pháp Tương tự. Phương Chính càng khó hiểu hơn khi thấy một ngôi chùa từ xa như vậy viết thư cho hắn, chuyện này rất kì lạ.
Mở phong bì ra, bên trong là một tấm thiệp mời in hình ngôi chùa Phật giáo màu vàng, trên đó ghi mấy chữ lớn: Thư mời tham dự Diễn đàn Phật giáo và Đạo giáo!
Mở thư mời ra, bên trong nội dung tôn kính: Kính mời trụ trì Nhất Chỉ tự Phương Chính pháp sư. Đại hội Diễn đàn Phật đạo. Được tổ chức tại Pháp Tương tự vào ngày 25 tháng 1 ...
Đằng sau là loạt bài chính thức của Tổ chức, Phương Chính có vẻ hiểu nhưng không hiểu, chữ ký cuối cùng là Ban quản trị Hội nghị Diễn đàn Phật giáo, thời gian, ngày tháng, địa chỉ cụ thể.
Sau khi Phương Chính đọc xong, hắn nhét lá thư mời cho Hồng Hài Nhi và nói:
- Bỏ nó đi!
Hồng Hài Nhi sửng sốt hỏi:
- Sư phụ, cái này bỏ đi sao? Dù sao đây là thư mời của người, chỉ cần hồi âm là được. Còn có chuyện gì mà ném đi?
Phương Chính hai mắt khẽ đảo nói:
- Con cho rằng sư phụ của con như thế nào có thể được Hội nghị lớn như thế mời?
- Sư phụ, hôm nay so với trước đây khác, người hôm nay hoàn toàn có tư cách! Phật sống! Người như mặt trời ban trưa, rất mạnh mẽ!
Hồng Hài Nhi nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Nhìn thời gian gửi bức thư này đi. Là thư từ một tuần trước! Một tuần trước, chúng ta có tiếng tăm như vậy sao?
Hồng Hài Nhi : "..."
Mặc dù Phương Chính bây giờ đã vang danh, nhưng một tuần trước, biết đến hắn chắc cũng không có nhiều người, cho dù hắn có làm ầm ĩ chấn động một lúc nào đó thì trong thời đại bùng nổ thông tin như hiện nay, mọi người dễ dàng chứng kiến hắn và cũng dễ dàng quên đi hắn. Không có gì được mọi người nhớ mãi mãi, bởi vì tin tức mới lạ thật sự có nhiều lắm và bộ não của con người không có thời gian để nhớ tất cả các tin tức. Vì vậy, ngay cả những những minh tinh không có việc gì làm cũng chạy ra kiếm cái gì đó để lăng xê bản thân rầm rộ, hôm nay cắt mắt hai mí, ngày mai phẫu thuật thẩm mỹ; hôm nay thể hiện tình cảm, ngày mai ly hôn; hôm nay ha ha ha, ngày mai ba ba ba...
Ngoại trừ số lãnh đạo nhà nước. Về cơ bản, nếu ai đó muốn nổi tiếng, phải luôn cập nhật tin tức.
Bởi vậy, xem ra Phương Chính trước đây rất toả sáng, nhưng thật ra là nói hắn có bao nhiêu ảnh hưởng, bao nhiêu nổi tiếng... Không có tin tức gì mới, chính là sớm bị lãng mất.
Mà loại ảnh hưởng của hiệu ứng tin tức nóng này kém giá trị hơn nhiều so với ảnh hưởng của những người đã làm việc chăm chỉ và nỗ lực từng bước trong ngành nhiều năm. Tên người là thật sự và được lưu lại bên trong sổ sách lịch sử. Tên của Phương Chính chẳng qua là một làn khói, bay lên trời cao, gió thổi rồi biến mất.
Vì vậy, loại đại hội này nếu tìm đến Phương Chính thì thật sự có chút không thể giải thích được.
Vì vậy, Hồng Hài Nhi hỏi:
- Sư phụ, ý của người vật này là thủ đoạn của kẻ lừa gạt?
Phương Chính hỏi ngược lại:
- Bằng không? Vi sư vừa mới nổi danh, đã xuất hiện lá thư mời từ trước, con tin không?
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa