Chương 1081: Mặt Trời Mọc Và Mặt Trời Lặn Không Thể Cùng Lúc
Nếu như chính mình không sử dụng được, lại cùng với Phúc vận lư hương là một bộ, nên Phương Chính không còn gì để nói, lập tức nhận lấy cây Thất Bảo Liên đăng.
Ngay sau đó, trong tay hắn có một ngọn đèn hoa sen màu đỏ rực rỡ, ngọn đèn không giống với ngọn lửa thông thường mà có màu đỏ thắm, nhưng sắc màu này không hề quyến rũ và quái dị, ngược lại có chút đặc biệt và uy nghiêm, khiến người ta nhìn vào. Trong nháy mắt nảy sinh sự tôn trọng.
Phương Chính gọi Khỉ đến dặn dò hắn lấy đèn ra và thay thế chiếc đèn dầu thông thường, cung cấp cho mọi người tiện việc thắp hương.
Ngày hôm nay trôi qua thật yên bình, khi màn đêm buông xuống, khách hành hương cũng tản đi, Nhất Chỉ tự trở lại yên bình. Sau khi đóng cổng chùa, Phương Chính đứng dưới gốc cây Bồ Đề, nhìn lên những vì sao trên trời, thầm nói:
- A Di Đà Phật.
Sau đó, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt tuấn tú, như thể đang nói điều gì đó với Nhất Chỉ Thiền Sư trên các vì sao, cũng như thể không có nói gì.
Trong một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày hôm sau trời còn chưa sáng, một số lượng lớn du khách đã lên núi.
Khoảnh khắc Phương Chính mở cửa, hắn bắt gặp vô số cặp mắt ở Thiên Long Trì đang nhìn hắn.
- Nhìn kìa! Phương Chính trụ trì đã đi ra!
Không biết là ai kêu lên, mọi người nhìn sang, đồng thời điện thoại răng rắc chụp ảnh.
Dưới ánh trăng mờ ảo, những mái nhà trắng, tường đỏ, một vị hoà thượng mặc áo trắng của nhà sư bước ra khỏi cổng, khuôn mặt tuấn tú với vẻ dịu dàng vô tận, như ánh nắng vào mùa đông khiến người ta nhìn vào làm cho nội tâm cảm thấy ấm áp.
Phía sau là cây Bồ Đề cao lớn màu xanh trắng, phía trước là Thiên Long Trì, mặt trời còn chưa ló dạng, trên Thiên Long Trì không có sương mù, trời quang mây tạnh, phản chiếu tinh tú trên trời, hòa thượng phảng phất chính giữa ngôi chùa như đang hoà mình vào bầu trời đầy sao vô tận, mọi người đang xem đều kinh ngạc!
Hoà thượng trước kia không có xuất hiện, chẳng qua ở Nhất Chỉ tự này luôn khiến mọi người kinh ngạc, bây giờ lại xuất hiện một vị hoà thượng, thật giống như là vẽ rồng điểm mắt bình thường, cả bức hoạ vô cùng sống động!
Nhìn sư, nhìn chùa, ai cũng xuýt xoa, trong cơn mê, họ như đứng trong sâu thẳm trời trăng, nhìn ngôi chùa cổ kính trong bầu trời đầy sao... Cảm giác bàng hoàng khiến ai cũng phải thốt lên: một chuyến đi đáng giá!
Sau đó Phương Chính bước ra ngoài, bước lên những cột đá nhô lên khỏi mặt đất, leo lên Tháp Trống, cùng với Khỉ gõ chuông đánh trống...
Một ngày mới rạng rỡ cùng với tiếng chuông đầu tiên vang lên!
Ánh nắng vàng rơi xuống trần gian, sương trắng bay gặp tia ánh sáng! Sương mù không bay cao mà bay thấp quanh ngôi chùa, cả ngôi chùa như chìm trong biển mây, bay lượn trên bầu trời.
- Tinh không cổ tự, thương khung chi viện, nơi này thật sự là nơi ở của thần tiên!
- Thật đẹp...
Ngay khi mọi người khen ngợi, đột nhiên có người hỏi:
- Phương Chính trụ trì đâu?
Mọi người vội vàng liếc mắt tìm kiếm, chỉ nhìn thấy Tháp Chuông và Tháp Trống, còn vị hoà thượng cùng Khỉ vừa rồi không biết đã rời đi từ bao giờ! Lại nhìn cánh cổng màu đỏ son, cánh cổng chỉ khẽ lắc lư, hình như vừa mới đóng lại.
- Tôi chỉ vừa ngắm cảnh đẹp. Đã không nhận ra Phương Chính trụ trì đã bỏ đi lúc nào. Thật đáng tiếc. Tôi cũng muốn nhìn thấy Phật sống gần hơn, kết quả đã bỏ lỡ...
- Nghe nói Phương Chính trụ trì thường không ra mặt. Buổi sáng và buổi tối mới xuất hiện, lỡ buổi sáng thì chỉ có thể đợi buổi tối.
- Vậy thì chờ, đến cũng đã đến, làm sao có thể rời đi khi không nhìn thấy Phật sống?
- Ừ, phải... cùng nhau chờ!
Kết quả là ngày càng có nhiều người trên Nhất Chỉ Sơn, cuối cùng, người dân Nhất Chỉ thôn phải bố trí người đưa một số người xuống núi trước. Mặc dù những người này không muốn, nhưng người dân Nhất Chỉ thôn đã ra sức thuyết phục và họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi.
Trên mạng cũng có một câu nói: "Mặt trời mọc và mặt trời lặn không thể xuất hiện cùng lúc. Bạn chọn cái nào?"
Trong mấy ngày tới, ngoại trừ hương khói Nhất Chỉ miếu càng ngày càng hưng thịnh, khói bay như rồng xanh càng ngày càng dày, trong lòng cũng an tĩnh.
Nhưng có người không còn bình tĩnh được nữa.
- Dư Lão, đây là tất cả tin tức về Nhất Chỉ Sơn, Nhất Chỉ tự, và Phương Chính.
Người đàn ông trung niên nhìn Dư Lão, trước mặt là một đống tư liệu dày cộm.
Dư Lão đặt tờ thông tin cuối cùng trong tay xuống, khẽ gật đầu.
- Đọc xong những thông tin này, tôi càng thêm tò mò về vị tiểu hòa thượng kia. Nhìn những gì cậu ấy làm trong năm nay, không giống một vị cao tăng thực sự, nhưng những việc thiện mà cậu ấy đã làm đều là những việc mà các vị cao tăng khác không thể làm được, đây là một vị hoà thượng có ý niệm trong sáng như thái dương.
Người đàn ông trung niên gật đầu nói:
- Đúng vậy, tôi đã đi bộ qua tất cả các ngôi làng gần núi Nhất Chỉ Sơn. Mọi người đều nói tốt về Phương Chính. Ngay cả Chủ tịch huyện và bí thư huyện Tùng Vũ cũng khen ngợi anh ấy. Mặc dù Phương Chính từ chối gặp hai người này không phải lần một lần hai...
Nói đến đây, người đàn ông trung niên mỉm cười.
Dư Lão hiển nhiên biết chuyện này, khẽ mỉm cười:
- Nếu là tôi, lúc đó tôi cũng sẽ không gặp bọn họ, hơn nữa không có quy định nào nói nếu là quan viên đến thì tiểu dân sẽ gặp, đúng không?
Người đàn ông trung niên gật đầu.
Dư Lão nói:
- Sao thông tin vài vị đệ tử của Phương Chính chỉ là hiện tại chứ không có quá khứ? Những động vật tinh quái còn chưa tính. Đứa bé kia sao lại không có nguồn gốc? Không thể sinh ra từ đá, phải không?
Người đàn ông trung niên nghe xong cười khổ:
- Dư Lão, tôi điều tra đứa nhỏ này lâu nhất rồi, nhưng trước khi nó xuất hiện ở Nhất Chỉ tự cũng không có chút thông tin nào! Đứa nhỏ này uy lực đến mức có thể cõng người lớn trên lưng. Cái thùng khổng lồ có thể khiêng đi như bay. Mắt sáng, răng trắng, da dẻ hồng hào, nhưng vào mùa đông, cậu ấy lại thường xuyên mặc cái yếm hồng hoặc chỉ một lớp áo thầy tu mỏng tang chạy lanh quanh... Có người nói...
- Nói cái gì?
Dư Lão hỏi.
Người đàn ông trung niên nói nhỏ:
- Có người nói, Phương Chính kể rằng cậu ta là con trai của Ngưu Ma Vương cùng Thiếp Phiến Công Chúa trong tiên giới, là thiện tài đồng tử bên cạnh Quan Âm Bồ Tát, Hồng Hài Nhi! Bất quá điều này nghe có vẻ bí ẩn...
- Cho nên cậu không ghi vào trong dữ liệu à?
Dư Lão hỏi.
Người đàn ông trung niên gật đầu.
Dư Lão cười nói:
- Hoà thượng biết phi thiên độn thổ, người dân khắp núi còn đã rõ biết chuyện này. Xuất hiện thêm một Hồng Hài Nhi thì có gì kỳ lạ?
Người đàn ông trung niên cười khổ, nghe thấy thế cũng không nói gì. Đương nhiên hắn hiểu rõ chân tướng, nhưng có một số chuyện, do lãnh đạo đoán được cùng với do chính mình viết ra kết quả lại hoàn toàn khác...
Dư Lão nói:
- Được rồi, tôi cũng đã biết tình huống của ngôi chùa này. Tìm thời gian, tôi cũng sẽ đến xem một vòng, xem qua một chút, gặp được vị hòa thượng huyền diệu này.
- Ừm, Dư Lão, chúng ta mặc kệ sao?
Người đàn ông trung niên hỏi.
Dư Lão cười hỏi hắn:
- Cậu quản cái gì? Bọn họ phạm pháp hay là phản nghịch?
Người đàn ông trung niên ngẩn người, đúng vậy, bọn họ thật sự không có lý do để quản.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa