Chương 1078: Phương Chính Cũng Phiền Muộn.
Thấy vậy, Phương Chính khẽ cau mày, rồi như thể đã đoán ra điều gì đó, hắn lại vươn vai.
Cá mặn và Hồng Hài Nhi cau mày khi nhìn thấy lư hương bằng đá lớn.
Cá mặn lẩm bẩm:
- Sư phụ, người chắc chắn đây là cái lư hương, không phải cái máng ăn cho lừa?
Phương Chính trực tiếp đập trán, trừng mắt nhìn hắn nói:
- Nhà ngươi có máng lừa đẹp như vậy?
Phương Chính không khoe khoang, mặc dù chiếc lư hương lớn này trông đơn giản và không cầu kỳ, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể nhìn ra nó lù khù vác lu mà chạy, tâm ngẩm mà đấm chết voi. Đường nét vân tự nhiên trên đó mơ hồ phác họa ra Đại điện Phật Đài được vạn Phật tôn thờ! Ở một góc độ khác, hoa sen nở rộ cá chép tung tăng thực sự là một báu vật hiếm có! Điều đáng tiếc duy nhất là nó được làm bằng đá... Nhưng khi Phương Chính quan sát kỹ, hắn rất ngạc nhiên khi phát hiện ra nó không phải bằng đá! Đó là một sản phẩm từ sứ đặc biệt, được làm từ đất sét nung giấy vàng! Nó chỉ là bề ngoài, giống như một viên đá! Nói cách khác, những bức tranh trên không phải do tự nhiên tạo ra, mà được tạo ra bởi một người có kỹ năng tuyệt vời!
Điều này quá kì diệu và Phương Chính chưa bao giờ nghe nói bất kỳ ai có thể làm được thứ này!
Cá mặn nghe xong lật ngã, cũng không thấy đau, vẫn mang theo phong thái không khuất phục, nói:
- Con nói nghiêm túc, tuy rằng con ở Linh Sơn thấy một cái lư hương cũng làm bằng đá, nhưng căn bản là hình tròn! Người thực sự còn chưa nhìn thấy... Sư phụ, có phải người đã bị lừa, đem về một cái máng lừa hay không?
Hồng Hài Nhi cũng nói:
- Sư phụ, con chưa từng thấy một cái lư hương như vậy. Cái lư hương này rõ ràng là hình vuông, nhưng nó chỉ có ba chân. Trông giống như cái đỉnh vậy!
Hồng Hài Nhi nói lời này tương đối gần, Phương Chính cũng không nổi giận, nhìn bọn nhỏ đều là tò mò, chỉ có thể kiên nhẫn giải thích:
- Cái này các con không hiểu. Ở phương Đông cổ đại, đỉnh dùng để nấu thức ăn trong các nghi lễ, làm sao dụng cụ nấu ăn không có nắp đậy được, vì vậy, đỉnh bình thường cũng được đậy bằng nắp, hơn nữa, đỉnh nói chung được làm bằng đồng hoặc kim loại dễ dẫn nhiệt và đun nấu dễ dàng.
Cá mặn lẩm bẩm:
- Ra vậy, con cho rằng có người mang đỉnh đến để nhận tiền boa, còn lấy mất cái nắp, hoặc rơi ở nhà chưa có người đưa tới! Sư phụ, người không thể nhẫn nhịn cái này, nào có ai tặng một nửa đồ vật cho người khác?
Phương Chính không thèm nói chuyện với hắn, nói tiếp:
- Con nhìn xem, cái lư hương này chất liệu là gì?
Một nhóm gồm tất cả những đứa trẻ cùng nhau nhìn xem. Độc Lang, Sóc và Khỉ chưa bao giờ nhìn thấy qua các thứ đồ của xã hội. Tự nhiên, chúng không đến ba giây đã gọi thẳng đó là một hòn đá.
Hồng Hài Nhi thì khác, hắn lớn lên trong cái loại pháp khí, bảo vật ma thuật khác nhau. Đôi mắt hắn vẫn hằn học, nhìn một lúc liền hét lên:
- Đây là đồ sứ!
Phương Chính gật đầu nói:
- Đúng vậy, đây quả thực là đồ sứ.
- Sư phụ, đồ sứ thì sao? Có cái gì đặc biệt sao?
Sóc thật sự không hiểu, chỉ cần một thứ đủ lớn dùng để thắp hương là được rồi? Còn phân biệt chất liệu làm gì?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Phật giáo tuy du nhập từ phương Tây nhưng sau vô số năm hội nhập, từ lâu đã du nhập vào nông thôn và theo thuần phong mỹ tục. Nhiều tư tưởng và quan niệm chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa phương Đông, bỏ qua những thứ của quá khứ, hòa vào văn hóa phương Đông. Phương Đông chú ý đến trời tròn đất vuông, nên lư hương cũng có hình dạng khác nhau vì mục đích cúng tế khác nhau, đúng như Cá mặn đã nói, ở Linh Sơn có nhiều lư hương hình tròn, đó là vì chư Phật thắp hương thờ cúng không phải thần linh mà là trời! Lư hương tròn, hầu hết các loại lư hương này cũng được điêu khắc từ đá và làm bằng kim loại.
Lư hương vuông dùng để cúng thổ công, cúng phàm trần, cúng chúng sinh, cầu siêu cho muôn loài. Loại lư hương này hầu hết được làm bằng đất sét nung tạo thành, cũng chính là gốm sứ. Tuy nhiên, sự thật trong này phải rõ ràng. Bản thân chiếc lư hương lớn bằng gốm sứ của chúng ta vẫn tuân theo nguyên tắc của phương Đông.
Vi sư thường nói Phật chúng ta thờ không phải là Phật trên bầu trời, không phải Phật ngồi vững trên núi, mà là Phật ở trong nội tâm chúng sinh, là cội nguồn của con người. Vì vậy, khách hành hương đến chùa chúng ta lễ Phật, thay vì nói là thờ cúng Phật, không bằng nói là bái chính mình. Thế nên, chúng ta sử dụng chiếc lư hương vuông vắn này, cũng rất xứng.
Đối với phần ba chân giống như đỉnh lớn thường được dùng trong Phật giáo, đỉnh ba chân tượng trưng cho tam bảo của Phật giáo, khi đặt thì ba chân được đặt giống nhau và cũng rất đặc biệt. Tuy nhiên, điều này hầu như chỉ thấy ở các lư hương tròn, lư hương vuông có ba chân, nói thật là vi sư chưa nhìn thấy thầy cúng bao giờ.
Tất nhiên, bây giờ vi sư không quá chú tâm cũng không cần cẩn thận phân biệt về nó. Kim loại, tảng đá điêu khắc hay gốm sứ đều có thể tuỳ ý dùng được. Ít ra, nhiều ngôi chùa cũng không còn chú ý đến điều này nữa...
Nói đến đây, Hồng Hài Nhi gật đầu nói:
- Quả thực, trong mắt một số người, đây chỉ là một loại mê tín thời phong kiến mà thôi. Ở thời đại bùng nổ thông tin, đương nhiên phải thuận lợi, thế nào cũng được.
Cá mặn nghe vậy lắc đầu.
Con sóc không hiểu lắm nói:
- Chỉ cần chân thành thì linh nghiệm sao? Cái này cũng vậy sao?
Nghe vậy, Phương Chính ánh mắt có phần cô đơn, khẽ lắc đầu nói:
- Thành tâm thì có linh. Đó là tâm ý thờ Phật. nhưng cái này khác với cái kia...
Phương Chính nói xong lắc đầu đi ra sân sau, bộ dáng có phần cô đơn.
Sóc lập tức đi theo hỏi:
- Sư phụ, người giải thích đi?
Phương Chính xua tay nói:
- Văn hóa kế thừa đều mang theo nghi thức. Khi nghi thức được đơn giản hóa, thậm chí lược bỏ, những gì còn lại chỉ là một chữ trống không vô hình, cuối cùng bị gió thổi bay trong dòng sông dài lịch sử, không còn dấu vết. Thoạt nhìn những thứ này, có vẻ như không có gì, nhưng nó mang văn hoá của phương Đông, khi tất cả những thứ này không còn thì văn hoá cũng không còn nữa.
Giống như người ta thường nói Tết Âm Lịch không còn là Tết ta, có thật là không còn là Tết ta không? Đó là Tết Âm Lịch được giảm bớt, tất cả các nghi lễ đã được đơn giản hóa và hủy bỏ, và chỉ còn lại một bữa tối đêm giao thừa. Trong thời đại cơm no áo mặc ngày nay, bữa tối giao thừa có thể ăn thứ gì, bình thường không thể ăn sao? Bữa tối cuối năm đó cũng mất đi sự hấp dẫn, vậy thì Tết Âm Lịch còn lại gì?
Tết Âm Lịch trước đây là giăng đèn kết hoa, đốt pháo đúng giờ, có treo đèn trong nhà và ngoài đình, người ta nói khi gặp nhau, bật đèn dậy đón giao thừa, nửa đêm đốt pháo, ăn bánh bao, con cháu bái tạ cha mẹ để tạ ơn cha mẹ. Bố mẹ phát phong bao lì xì, vui vẻ hoà thuận. Bây giờ, người kia một điện thoại di động, người nọ một điện thoại di động. Tiết mục cuối năm cũng không có ai xem, bánh ăn trước, pháo cũng lười đốt, liền ngủ sớm. Nhiều năm, cứ vậy trôi qua...
Nghi thức thì mang đầy văn hóa, nhưng văn hóa thì phải lược bỏ nghi thức, rốt cuộc có thực sự cần nghi thức không?
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa