Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1076

Chương 1076: Mua Mua Mua.

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1076: Mua Mua Mua.

Chủ tịch Cổ xấu hổ ho khan một tiếng:

- Vị bằng hữu này, không được nói như vậy, tôi không phải cướp. Tôi bỏ tiền mua là thật, chuyện này sao có thể coi là lừa gạt?

- Haha... anh không phải đồ lừa gạt sao? Mọi người đã thấy tác dụng của món cháo này rồi. Món cháo thần thánh như vậy sao có thể đo được bằng tiền? Cho dù có thể đo bằng tiền, mấy trăm tệ làm sao có thể mua được? Anh còn không phải đang lừa gạt?

Tôn Tiền Trình tức giận nói.

Tống Nhị Cẩu và những người khác lập tức nhảy ra chỉ vào chủ tịch Cổ và hét lên:

- Này, đồ khốn nạn, ông bỏ tiền ra mua cháo của chúng tôi, chúng tôi không bán. Liền ra tay với lũ trẻ! Tin hay không cả Nhất Chỉ thôn chúng tôi đánh chết ông!

Ngay khi những lời này phát ra, dân Nhất Chỉ thôn đều nhìn Tống Nhị Cẩu với cái nhìn ngu ngốc, đánh chết? Người dân hiền lành bọn họ có thể đánh chết ai?

Chủ tịch Cổ cũng nhìn Tống Nhị Cẩu với đôi mắt ngu ngơ.

Tuy nhiên, Tống Nhị Cẩu ngẩng đầu lên và nói:

- Muốn đi lên Nhất Chỉ Sơn, hừ hừ... phải đi qua Nhất Chỉ thôn của chúng tôi. Món cháo Bát tịch này mỗi năm chỉ có một lần... hừ...

Lời nói này, khiến chủ tịch Cổ ngây ngẩn cả người.

Những người dân trong làng chợt nhận ra điều đó, Vương Hữu Quý nói:

- Mặc dù tôi không đồng ý với lời nói của Tống Nhị Cẩu, nhưng tôi cũng hy vọng rằng các du khách có thể tôn trọng dân làng ở Nhất Chỉ thôn chúng tôi và việc lừa dối trẻ em sẽ không xảy ra nữa, nếu không, chúng tôi có thể đuổi ông ra khỏi làng.

Chủ tịch Cổ nghe vậy mặt già đỏ bừng, bị quở trách trước mặt người khác còn chưa tính, còn bị uy hiếp, thật là chịu không nổi! Vì vậy ông Cổ nghiến răng nói:

- Nhất Chỉ tự không phải của Nhất Chỉ thôn cậu. Cùng lắm tôi sẽ không đến Nhất Chỉ thôn của các người, tôi sẽ sống ở những ngôi làng khác!

- Ông có thể thử xem!

Vương Hữu Quý tự tin mỉm cười.

- Tuyết thôn từ chối ông vào ở!

- Hồng Nham thôn từ chối ông ở lại!

- Thôn Ngũ Hà từ chối ông dọn đến!

...

Khi người dân trong các làng kéo đến, khuôn mặt ông Cổ lúc này ngày càng trở nên xấu xí ...

Thấy vậy, Đàm Minh vội vàng đứng dậy kéo chủ tịch Cổ lại :

- Cổ tổng, anh không giữ mặt mũi cũng không chết đúng không? Nếu anh thành thật thừa nhận lỗi lầm của mình không phải đã xong rồi sao?

Ông Cổ nhìn Đàm Minh rồi nhìn những người dân xung quanh, trong tuyệt vọng, hắn vẫn không chịu xin lỗi.

Lúc này, một giọng nói vang lên từ trong đám đông:

- Huyện Tùng Vũ hoan nghênh mọi người, nhưng nếu phẩm hạnh không đủ, hành vi không ngay thẳng, chúng tôi từ chối.

Chủ tịch Cổ nghe thấy thế, hắn rất tức giận. Một người đại diện cho cả thôn phát biểu là quá đáng lắm rồi, hắn ta còn muốn đại diện cho một huyện? Thực sự nghĩ mình là Chủ tịch huyện?

Chủ tịch Cổ quay đầu lại, lập tức ngây người! Sau khi ở đây cả đêm, những người nên biết đều phải biết, giọng nói này chính là của Chủ tịch huyện cùng bí thư!

Đàm Minh thì thào:

- Chủ tịch huyện đã lên tiếng, anh còn ở đây ngang bướng làm gì?

Ông Cổ nhìn những người xung quanh, sự việc đã qua nhưng lại bị một nhóm nông dân uy hiếp xin lỗi? Hắn đường đường là tổng giám đốc của một công ty, chuyện phát tán ra không phải là trò cười sao? Hắn không cam lòng! Nhưng cuối cùng, vẫn gật đầu và bước lên phía trước:

- Xin lỗi, tôi biết hành vi của mình là không nên. Nếu là bình thường, tôi sẽ không làm vậy. Thật sự là... món cháo này thực sự rất tuyệt vời.

Chủ tịch Cổ nói xong, hắn đã sẵn sàng tâm lý bị chế giễu.

Tuy nhiên điều khiến hắn ngạc nhiên là những người trước mặt này không hề giễu cợt hắn, ngược lại còn cười thấu hiểu:

- Dù sao việc này cũng không có gì to tác... Nếu tôi là anh, có thể sẽ không can đảm được như vậy.

Tống Nhị Cẩu cũng nói:

- Tôi lúc đầu đi ăn trộm, cũng không dám thừa nhận. Anh so với tôi tốt hơn nhiều...

Nghe những lời này, Vương Hữu Quý xua tay nói:

- Được rồi, không có việc gì, giải tán, giải tán thôi.

Vì thế, mọi người mới giải tán, như thể vụ ồn ào vừa rồi chỉ là một màn kịch.

Chủ tịch Cổ há hốc mồm và nhìn xung quanh, hắn không biết tại sao. Lúc này, hắn bỗng nhận được một sự tôn trọng nhất định đối với những người dân mà hắn luôn coi thường. Hắn thở dài:

- Hãy khoan dung và độ lượng. Trước đây do tôi không hiểu. Bây giờ hiểu rồi. Chuyến đi này, không vô ích...

- Lão Cổ, nếu trở về anh sẽ không sa thải tôi chứ?

Đàm Minh nghiêng người cười nói.

- Sa thải! Nhất định phải sa thải! Cậu là đồ khốn khiếp, có nơi tốt như vậy còn không dẫn tôi tới sớm! Nếu không sa thải cậu thì sa thải ai?

Đàm Minh cười to nói:

- Vậy sa thải đi. Sau khi bị đuổi việc, đến nhà anh ăn cơm trực.

Trong lúc nói chuyện, cả hai huyên thuyên rời đi.

Sự náo động bên ngoài dần lắng xuống, nhưng ngày càng có nhiều người đến Nhất Chỉ tự. Không có biện pháp, dù là tượng Phật ban đêm hay bát cháo hoá già thành trẻ ban ngày, đều quá bắt mắt! Một số người tin tưởng nên đã đến. Một số người không tin nên đã đến tìm hiểu.

Nhưng dù sao đi nữa, Nhất Chỉ tự đang phát hoả!

Nhất Chỉ thôn cũng đang phát hoả!

Dân làng Nhất Chỉ thôn đang phát hỏa!

Người dân Nhất Chỉ thôn đã mong chờ nhiều khách du lịch hơn, kiếm được nhiều tiền hơn. Nhưng khi du khách đến nườm nượp, đủ loại phương tiện làm tắc nghẽn con đường trong làng, nhà đầy ắp người, gà, vịt, ngỗng, khoai tây, củ cải to, bánh đậu, dưa cải đều bị cuốn trôi, nguyên một đám mua xong đồ để lại tiền mặt. Thật là phát hoả!

- Trời ơi, sớm biết dễ bán như vậy, tôi đã chịu khó, Tồn thêm hàng!

Dương Bình ở nhà nhìn những con số trên máy kế toán mà khóc thét.

- Chết tiệt, sao nhiều người đến đây thế? Họ đã ăn hết hàng hoá cho năm mới rồi...

Tống Nhị Cẩu chua xót.

- Tôi không quan tâm, Lão Tôn, mau trả món nợ mà anh nợ tôi! Ba đầu heo và một trăm con ngỗng, nhanh lên! Yên tâm, tôi không lấy không, tiền không thành vấn đề! Tăng giá sao? Còn dám tăng giá với tôi, tôi sẽ tự mình đến nhà anh khiêng đi!

Vương Hữu Quý trong nhà gào thét.

- Tôi nói này Lão Vương? Anh không phải đặt mua heo, bò, cừu sao? Anh cứ chờ, tôi sẽ cho người gửi đến cho anh. Cần bao nhiêu anh cứ tùy ý nói!

Trưởng thôn cũng rất cao hứng. người ta không đến để xin, mà mua nó bằng tiền! Điều đó có nghĩa là gì? Tiền đó! Ai lại đi gây khó dễ với tiền bạc? Đối phương vừa nói, hắn đã suy nghĩ xem hắn có thể kiếm được bao nhiêu tiền với chiếc bàn tính nhỏ của mình.

Chẳng bao lâu, những chiếc máy kéo được lái từ làng này sang làng khác, và một số lượng lớn gà, vịt và lợn đã đến nơi.

Dân làng Nhất Chỉ thôn chạy ra nhận hàng và thanh toán tiền hàng. Họ đều là người trong làng, tính theo giá thị trường. Người bán đếm tiền vui vẻ, người mua cũng sảng khoái vui cười, không còn cách nào khác, vì sản vật trong nước đang khan hiếm, nay dù Nhất Chỉ thôn có hạn chế giết mổ để tránh tăng giá thì giá đã tăng gấp mấy lần!

Không phải họ muốn gấp đôi, mà là một nhóm người cầm theo xấp tiền giấy lớn, miễn là đồ tốt, miễn là họ sẵn sàng bán, tiền không quan trọng! Cứ tăng giá tự nhiên! Ai mà gây khó dễ với tiền bạc đâu?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay