Chương 1075: Công Hiệu
- Hả?
Phương Chính nghe xong liền sửng sốt!
- Vậy đó, là phía trên gọi đến. Các bác sĩ nói đã tổ chức kiếm điểm, đổi vé vào cửa nhưng cũng không thể tiếp tục. Bên trên nói rằng ý định ban đầu của chúng ta là tốt, nhưng nhược điểm cũng là điều hiển nhiên. Rất đông bác sĩ tụ tập gần Nhất Chỉ Sơn. Ở đây còn thiếu trang thiết bị y tế đầy đủ, nhiều bệnh nhân nặng không thể chỉ có một bác sĩ điều trị, ngoài ra việc tập trung quá đông bác sĩ giỏi, các ca mổ lớn ở nhiều nơi không thể tiếp tục, nhiều người chậm trễ trong việc điều trị. Điều trên đồng nghĩa với việc ngừng các hoạt động của họ.
Vương Hữu Quý nói.
Phương Chính nghe vậy vỗ trán một cái, nói:
- Là do bần tăng sơ suất mà quên mất vấn đề này! Dừng ngay hoạt động. Về phần ai muốn tham gia nghe giảng, chúng ta hãy nghĩ cách...
- Ô, cậu không tức giận sao?
Vương Hữu Quý nghĩ rằng Phương Chính sẽ rất tức giận, dù sao tổ chức sự kiện như thế này cũng có thể nâng cao danh tiếng cá nhân của hắn rất nhiều. Ngay cả những y sĩ thống lĩnh toàn bộ Phương Đông cũng đến, sức ảnh hưởng khiến người ta không dám nghĩ tới.
Tuy nhiên, Phương Chính đáp ứng vô cùng thẳng thắn, không chần chừ, như thể danh dự cũng không có giá trị.
Phương Chính cười nói:
- Vương thí chủ, bần tăng biết thí chủ đang nghĩ gì. Nhưng vinh hạnh cá nhân này so với sinh tử của đại đa số đều không đáng nói. Hơn nữa, nếu thật sự muốn kiên trì mà gây ra sai lầm lớn, đây chính là tội nhân thiên cổ.
- Cậu nghĩ được như thế thì thật tốt, cũng không cần tốn nước bọt. Tôi sẽ để các bác sĩ rời đi... Nhân tiện, Chủ tịch và bí thư huyện vẫn muốn gặp cậu ...
Vương Hữu Quý nói.
Phương Chính suy nghĩ một chút nói:
- Thí chủ cho rằng bần tăng vẫn có thể đi ra ngoài?
Vương Hữu Quý nghĩ đến sự đông đúc trên núi, đột nhiên cười trừ. Về phần đem hai người họ mời ra sân sau? Cái tiền lệ này tuyệt đối không được mở ra, nếu không về sau Phương Chính đừng nghĩ sẽ được yên tĩnh.
Vì vậy, Vương Hữu Quý ngừng đề cập đến vấn đề này.
Cùng lúc đó, bên ngoài Nhất Chỉ tự có một vở kịch khác.
- Chú à, trước đây cháu sai rồi. Có thể chia cho cháu một ít không?
Trần Cường đáng thương nhìn Trần Kim, ánh mắt giống như con chó con nhìn thấy đồ ăn ngon.
Trần Kim khịt mũi:
- Đừng, con không sai, con luôn đúng mà.
- Em họ, tối qua ăn không ngon sao? Anh vẫn nhớ thời khắc kinh khủng đêm qua. Làm thế nào mà em quên được?
Trần Long, con trai của Trần Kim, vẻ mặt trầm ngâm, sau đó cầm lấy cháo. Cháo trong tay lắc lư trước mặt Trần Cường, mùi thơm tỏa ra, nhìn bát cháo trong bát giống như một bức tranh vẽ Phật giáo, Trần Cường muốn đánh chết hắn.
- Chú à, chú đại nhân không chấp nhất kẻ tiểu nhân. Cho con miếng đi?
Trần Cường đáng thương cầu xin.
- Cái này...
Trần Kim vẻ mặt trầm ngâm, sau đó đưa cái bát tới.
Trần Cường hai mắt đột nhiên sáng lên, là thật sao!
Kết quả, khi đưa đến bên cạnh hắn, Trần Kim lại thu tay về, sau đó nhẹ nhàng nói:
- Không thể cho con ăn. Cho con xem, ngửi là được rồi. Không thể trách chú, ai bảo cháu trai không nghe lời?
Trần Cường đột nhiên trợn tròn mắt, ngửi thấy mùi hương luôn xộc lên mũi, nghiến răng nghiến lợi, hắn nín thở, không muốn ngửi!
- Ôi, nín thở rồi? Chậc chậc, cháo này ngon quá! Thật là thơm! Ba, ba nghĩ sao?
Trần Long cười.
- Chà, thơm thật đấy. Lớn đến giờ ba chưa từng được ăn một bát cháo nào ngon như vậy. Có điều là sau một hớp cháo, sự mệt mỏi của cả đêm qua đi. Giống như một giấc ngủ tuyệt vời vào tối hôm qua, thật thoải mái!
Trần Kim nói.
- Này, Lão Trần, ông đừng nói, tôi cũng có cảm giác này, nếu ông không nói cho tôi còn tưởng rằng là ảo giác... Hơn nữa còn cảm thấy thân thể ấm áp. Tôi năm ngoái uống cháo, bệnh lạnh chân đã tốt rồi. Sau khi uống cháo năm nay, tôi cảm thấy trẻ ra mấy tuổi.
Vợ của Trần Kim nói.
- Vô lý! Sao không nói uống cháo sẽ bất tử?
Trần Cường tức giận nói, hắn nghĩ mọi người nói như vậy sẽ khiến hắn khó chịu. Hắn tuy rằng chưa uống, nhưng cũng đã uống qua cháo nấu chín, nếu thật sự có hiệu quả, hắn không thể có chút cảm nhận sao? Nhưng hắn ta cho rằng ngoài việc ăn ngon ra thì không có tác dụng gì!
Lúc này, Trần Long kêu lên:
- Ba, mẹ! Mau nhìn tóc của hai người!
Câu kinh hô này đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Vẫn còn nhiều người chưa kịp uống cháo Bát tịch, dù tiếc vì không có được món cháo ngon như vậy nhưng vẫn có thể bình tĩnh được.
Nghe thấy tiếng gọi ồn ào của Trần Long, mọi người vô thức nhìn sang.
Trần Cường cũng vậy, vừa nhìn thấy, mọi người xung quanh đều kinh hô!
- Nhìn tóc của hai người họ!
- Quái, tóc trắng thành đen! Vẫn còn biến đổi!
- Là biến già thành trẻ!
- Đây không phải là cháo! Đây là thuốc bất tử!
- Nhìn xem, làn da của cô bé kia! Có vẻ mịn màng!
- Và cô gái đó, da cô ấy trắng hơn rất nhiều!
...
Tiếng gầm của Trần Long dường như đã mở ra cánh cửa ma thuật, và hầu như mọi người đang bắt đầu quan sát sự thay đổi của những người uống cháo Bát tịch.
Những câu nói cảm thán lần lượt vang lên, tóc biến thành màu đen, làn da trở nên đẹp hơn, chính là có thể nhìn thấy tốc độ thay đổi bằng mắt thường!
Và đây chỉ là vẻ bề ngoài!
- Đây chỉ là một sự thay đổi về ngoại hình! Nhìn vào mắt họ, vừa mới mệt mỏi vì thức khuya, bây giờ tất cả họ đều tràn đầy năng lượng!
Lúc này, một ông lão đột nhiên đứng dậy, duỗi eo cười nói:
- Haha, qua một đêm xem ra trẻ ra mấy tuổi, thân thể này thật thoải mái!
- Ông lão, ông đã ngoài sáu mươi tuổi chưa?
Một người hỏi.
- Hơn sáu mươi cái gì? Tôi đã tám mươi mốt!
Ông lão không nhịn được nở nụ cười.
Mọi người hoàn toàn chết lặng, cái này đúng là không phải cháo bình thường! Đây là cháo thần tiên! Cháo Phật nấu!
Cùng lúc đó, trong một góc, một người hét lên:
- Không! Không bán, bao nhiêu tiền cũng không bán! Thật sự là muốn lừa lấy cháo của đứa nhỏ, cậu còn là người sao?
Khi mọi người nhìn sang, họ thấy Tôn Tiền Trình giận dữ thở khì khì, nhìn chằm chằm vào một người đàn ông, mà người đó là Chủ tịch Cổ.
Ông Cổ cầm trên tay vài tờ tiền màu đỏ, vào lúc này đây là thứ đặc biệt gây chú ý.
Đứng giữa hai người họ là một cô bé mặc áo khoác đỏ với khuôn mặt ửng hồng, cô bé đang bưng bát cháo, đôi mắt to ngấn nước, ngửa đầu ngây ngô nhìn cảnh tượng này như không hiểu chuyện gì xảy ra.
Nhưng mọi người đều hiểu rõ mọi chuyện chỉ sau một cái liếc mắt, và ngay lập tức từng người một ném vào hắn một ánh mắt tức giận! Tên này thật quá vô liêm sỉ!
Tuy nhiên, một số người lại thầm thở dài:
- Cũng may mắn! Suýt nữa thì để cậu ta thành công bỏ tiền ra mua? Tôi thế nào cũng không nghĩ tới.
Đàm Minh thu hồi ánh mắt, che mặt, trực tiếp quay đầu, làm bộ như không biết người này.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa