Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1074

Chương 1074: Lấy Tiền.

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1074: Lấy Tiền.

Chính vì thế, vì tương lai của Nhất Chỉ miếu, Phương Chính chỉ có thể khuyến khích một số đệ tử chống lại...

Kết quả, đúng lúc này, Cá mặn chạy vào, tức giận nói:

- Không thể chịu đựng được nữa! Mấy người này ra tay với cá muối! Chết tiệt, nguyên một đám nhìn thấy bản lão tử mà không cúi đầu, không quỳ lạy, không đưa tiền mừng tuổi còn chưa tính. Vậy mà hết người này đến người khác sờ soạn! Thậm chí, có người còn nhét tiền vào miệng! Họ thực sự nghĩ ta là cử Trường Thọ Vương Bát Yêu sao?

Trong khi nói, hắn còn phun ra một đồng bạc sáng bóng!

Phương Chính nghe xong, liền trợn tròn mắt, sau đó đột nhiên mỉm cười...

Cá mặn rùng mình, dự cảm không lành, nhanh chóng xoay người bước đi:

- Được rồi, sân sau quá vắng vẻ, đi không quen, ta đến sân trước đi dạo...

- Chờ đã!

Phương Chính đột ngột hét lên.

Cá mặn bỏ chạy.

Phương Chính lập tức quát lên:

- Tịnh Tâm, bắt lấy nó!

Mười phút sau, tại Nhất Chỉ tự, dưới cây Bồ Đề có thêm một cái bàn, trên mặt bàn có một con cá muối ngồi, đuôi con cá muối bắt chéo chân như người, vây cá giống như người bình thường chấp tay trước ngực. Xung quanh là cây trúc lạnh bao bọc hắn và cây Bồ Đề thành một vòng tròn.

Cá mặn cũng không nhàn rỗi, hắn vừa sắp xếp vừa lẩm bẩm điều gì đó giống như kinh thánh. Cho dù ở gần hắn đến đâu, vẫn không thể nghe thấy hắn đang nói gì.

Nhưng mà, nếu ai đó có thể hiểu được, nhất định sẽ nghe được câu này:

- Hoà thượng xấu xa, hoà thượng chết tiệt, hoà thượng khốn kiếp, con rùa hoà thượng...

Tương tự, dưới bàn thờ treo một tờ giấy lớn với mấy dòng chữ: "Sờ cá muối, ném tiền hay cúng bái cũng vô ích!"

Ở sân sau, con Sóc thò đầu ra, nhìn về phía cây Bồ Đề bên kia thì thào nói:

- Sư phụ, tại sao người viết như vậy? Nếu như cá muối đã biết nói, nên viết: "Thần cá xuống trần gian, sẽ đáp ứng yêu cầu." Con đoán chừng thu hút nhiều nhan đèn hơn !

Phương Chính ậm ừ:

- Vi sư là người như vậy sao? Nói dối? Hừ, Vi sư khinh thường!

Sóc nhếch môi:

- Vậy người làm như vậy để làm gì?

Phương Chính cười nói:

- Cứ yên lặng mà xem.

Bên kia, Hồng Hài Nhi sắp xếp xong mọi thứ và chắp tay trước mặt mọi người, nói:

- Đây là người hộ pháp của Nhất Chỉ tự, Hàm Ngư, đến từ Linh Sơn, đã nghe qua lời dạy của Đức Phật Như Lai. Hôm nay có rất nhiều khách hành hương ở đây, ông ấy muốn cầu nguyện cho mọi người. Đây chỉ là một lời chúc, đừng ném tiền và nhang, vì những thứ đó đều vô ích.

Mọi người nghe xong đều sáng mắt lên!

Từ Linh Sơn? Đã nghe qua Phật giảng?

Tất nhiên là mọi người không tin rồi!

Nhưng con cá muối này có thể hành xử như một con người và còn có thể đọc kinh, điều này đủ đáng kinh ngạc! Kể từ đó, một nhóm người luôn quây quần xung quanh.

Thấy vậy, trong lòng Hồng Hài Nhi cũng có vô số thắc mắc, cơ hội tốt như vậy, sư phụ tham lam của hắn, tại sao lại không biết nắm bắt mà thu thêm tiền?

Khi Hồng Hài Nhi quay lại, vừa đi được vài bước thì nghe thấy một âm thanh đinh tai nhức óc phía sau, như thể một vật kim loại rơi vào một vật cứng gì đó! Hồng Hài Nhi tò mò nhìn lại, nhưng đã bị Bức tường người phong tỏa, hắn không thể nhìn thấy gì.

Chỉ nghe ai đó nói:

- Họ đã nói rằng ném tiền là vô ích. Cậu còn ném đồng xu?

- Ai nói vô dụng? Con rùa đặt ở kia hơn mười năm, chúng tôi đều quăng tiền xu. Đây còn là một con cá biết nói! Cậu cho rằng vô ích sao?

- Có lý!

- Ném!

- Tôi cũng ném!

Nhất thời chỉ nghe tiếng leng keng, Hồng Hài Nhi liền tò mò, ở đó không có vật kim loại, làm sao có thể phát ra âm thanh như vậy? Với một bước nhảy nhẹ, hắn bay lên không trung và cuối cùng cũng nhìn thấy cảnh tượng bên trong, nhìn thế này, Hồng Hài Nhi gần như bật cười!

Nhìn thấy mọi người ném đồng xu vào cá muối, đồng xu rơi vào vảy phát ra tiếng kêu leng keng, và các đồng xu lớn nhỏ khác nhau, bay khắp bầu trời, giống như những bông tuyết! Cá muối lúc trước ngồi một mình trên bàn trống trơn, lúc này đã có thêm một đống tiền! Ngay cả con cá muối cũng có một tờ tiền màu đỏ trên đầu, từ góc độ này, giống như lễ hội.

Cá mặn nhìn thấy Hồng Hài Nhi thì trợn mắt một cái, sau đó thổi râu tiếp tục hô:

- Hoà thượng chết tiệt, hoà thượng thối, hoà thượng khốn kiếp, huynh đệ xấu xa...

Nghe được những lời này, Hồng Hài Nhi cũng không cho là đúng mà nhìn về phía cửa sau, quả nhiên có một tên trọc đầu đang lén lút nhìn ở đây. Thấy mọi người vứt tiền, hắn cười toe toét rồi quay đầu trở về.

Hồng Hài Nhi vội vàng đi tới, vừa vào liền đóng cửa lại hỏi:

- Sư phụ, bọn người này điên rồi? Đã nói vô dụng, tại sao lại ném tiền?

Sóc cũng khó hiểu:

- Sư phụ, những người này vì tiền quá nhiều? Hay là không hiểu?

Độc Lang nghiêm nghị nói:

- Con đã nói rất nhiều lần, Sư phụ, người đừng viết chữ quá thư pháp. Ưa nhìn thì ưa nhìn, nhưng ảnh hưởng đến việc đọc.

Con Khỉ liếc nhìn Độc Lang nói:

- Đại sư huynh, dù viết từng chữ một, huynh cũng không thể nhìn ra bao nhiêu chữ.

Độc Lang ngay lập tức nhìn hắn ta một cách dữ tợn...

Phương Chính đã quá lười để phản ứng với hai tên dở hơi này, mà là giải thích cho Sóc và Hồng Hài Nhi:

- Đây là điểm yếu của bản chất con người. Ai cũng biết tham lam là nguồn gốc của tội lỗi, nhưng cũng không ai có thể từ chối lòng tham. Không chỉ riêng Nhất Chỉ tự mà nếu đến những ngôi chùa hay danh lam thắng cảnh khác, sẽ thấy rằng ai cũng rất muốn vung tiền. Như thể ném tiền đi, Đức Phật sẽ phù hộ cho họ... Thậm chí đừng nghĩ đâu xa. Đằng sau Cá mặn chính là Vạn Phật Điện. Họ không vào chùa cầu Phật mà dùng tiền để cho cá ở đó ... Đây không phải là điển hình của việc lấy gùi bỏ ngọc sao?

Sóc nói:

- Vậy sư phụ lợi dụng chuyện này để lừa bọn họ?

- Nói gì thế? Sư phụ là đang cho chúng một bài học.

Con Khỉ phản bác lại.

Phương Chính mỉm cười, lắc đầu và nói:

- Tiền này, chúng ta không dùng được. Tìm thời gian để cúng đi.

- Ô, Sư phụ, người đổi tính khi nào vậy?

Độc Lang ngạc nhiên hỏi.

Phương Chính nói:

- Vi sư thích tiền, nhưng tiền cũng cần quang minh chính đại. Nếu dùng tiền này, không khác gì trộm.

- Vậy cuối cùng tiền không phải của chúng ta sao?

Hồng Hài Nhi chua xót hỏi.

Phương Chính gật đầu nói:

- Có thể nói như vậy, nhưng tiền có thể giúp được nhiều người hơn, cũng là công lao.

Đúng vậy, ngay từ đầu, Phương Chính không có ý định tham lam tiền bạc, mà là dùng nó làm từ thiện, để hắn và những người quyên góp tiền có thể làm ăn phát đạt, đây cũng là cách sử dụng tốt nhất cho số tiền này.

Sau khi biết tiền không cho mình, đám đệ tử cũng không có hứng thú, khi đi ngang qua đống tiền, vẻ mặt thờ ơ trong mắt như nhìn thấy giấy vụn, lập tức khiến tất cả khách hành hương đi qua đều tán dương. Trên Internet cũng đã nhận được nhiều lời khen ngợi, làm tăng thêm vẻ rực rỡ cho Nhất Chỉ tự.

Điều này khiến Phương Chính không ngờ tới, hắn kêu to:

- Mất chi cả đời tìm kiếm! Ha ha... Có lời rồi!

Ngay khi Phương Chính đang phấn khởi, một cuộc điện thoại gọi đến.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay