Chương 1072: Điên Cuồng Ở Nhất Chỉ Tự
Cá mặn vừa nhìn lại đã phát hiện Phương Chính đã chạy mất, còn muốn nói gì đó, liền nhìn thấy một bàn chân lớn giẫm lên hắn, sau đó hai mắt tối sầm lại...
Cá mặn nghe tiếng kêu hỗn loạn, như bắt trộm! Cùng lúc đó, có vài giọng nói như muốn nói với hắn:
- Mẹ kiếp, đừng đẩy nữa, giẫm lên con cá muối biết nói! Ôi mẹ ơi, nó bị giẫm chết bây giờ...
- Tôi thử xem dưới chân có cảm giác thế nào, cũng khá là cứng rắn...
Cá mặn rốt cuộc chịu không nổi, đang định chửi ầm lên, một bàn tay nhỏ bé đột nhiên từ trên mặt đất vươn ra, nắm lấy hắn kéo vào, sau đó ném vào bên trong chùa.
Hồng Hài Nhi xuất thủ vào thời điểm quan trọng.
Giải quyết xong Cá mặn, Hồng Hài Nhi vội vàng đi ra ngoài để xem chín chiếc nồi cháo to của mình, nếu bị ai đó lật úp thì thật đáng tiếc. Đây là kiệt tác trong cả đêm của hắn!
Tuy nhiên, sự lo lắng của Hồng Hài Nhi rõ ràng là không cần thiết, mặc dù có rất nhiều người đến xem Phật sống, nhưng cũng có nhiều người muốn uống cháo Bát tịch, dưới sự bảo vệ liều mạng của những người này, chín chiếc nồi đen vẫn còn nguyên vẹn.
Cùng với cảnh sát do Chủ tịch huyện và bí thư đưa đến giúp giữ gìn trật tự, mọi chuyện không lộn xộn như hắn nghĩ.
Tuy nhiên, Hồng Hài Nhi cũng biết rằng đó chỉ là tạm thời, có quỷ mới biết liệu còn có nhiều người đến đây nữa không. Vì vậy hắn không dám chậm trễ, nhanh chóng mở nắp chiếc nồi lớn màu đen! Đúng lúc đó, một giọng nói đột nhiên vang lên!
Ồ!
Giọng nói này giống như bay ra từ sâu thẳm vũ trụ, trong hư không vô tận, cùng với sự sống vĩnh hằng linh thiêng!
Giọng nói rất lớn!
Khoảnh khắc âm thanh vang lên, một luồng ánh sáng màu vàng vọt ra khỏi, lao thẳng lên trời!
Khoảnh khắc ấy, trái tim của mọi người dường như bất chợt rung động, như hiểu ra điều gì đó mà dường như không hiểu. Nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều im lặng, tiếng kim rơi xuống cũng có thể nghe được!
Ngay thời điểm đó, tất cả mọi người trên toàn bộ Nhất Chỉ tự đều bị đóng băng!
Cùng lúc đó, một mùi hương lạ bay lên, mọi người vừa ngửi thấy liền cảm thấy sảng khoái, vô thức nhìn chín cái nồi lớn màu đen đã mở ra, ánh sáng vàng từ từ tan biến.
- Đây là cái gì?
Ai đó trong đám người đuổi theo Phương Chính lên tiếng hỏi.
Sau đó, câu hỏi này bắt đầu lan truyền nhanh chóng, và mọi người đều hỏi:
- Trong nồi này nấu cái gì? Tại sao nó lại sáng lên?
Chủ tịch Cố và Trần Cường cũng chết lặng! Nồi cháo của bọn hắn ăn đêm qua khi chín cũng không có động tĩnh như vậy! Hơn nữa, hương thơm này hoàn toàn khác biệt! Cháo bọn hắn ăn rất thơm, quả thực là ngon nhất trong tất cả các món ngon trên đời! Nhưng mùi cháo trước mặt họ lại rất tinh tế, rất thanh tao, khi ngửi thấy thì đầu óc trở nên sảng khoái rất nhiều, cơn buồn ngủ thức khuya cũng biến mất hết! Hương vị đẹp đến nỗi khó có thể diễn tả bằng lời!
Ngay lúc đó, hai người họ chợt nhớ tới lời nói của Hồng Hài Nhi tối qua: "Cháo này nấu hỏng rồi!"
Hai người họ nhìn nhau đều thấy cay đắng trong ánh mắt đối phương! Đồng thanh nói:
- Thật là tổn thất lớn!
Tuy không uống cháo nhưng bọn hắn không phải kẻ ngốc, ngửi mùi liền hiểu hết! Sự tự cho mình là đúng đắn đã làm hỏng bọn hắn!
Tống Nhị Cẩu nhìn phản ứng của hai người họ, cười nói:
- Cháo tối hôm qua không ngon sao? Có lẽ vẫn còn nhỉ? Uống từ từ, tôi cùng các người uống!
Vẻ mặt của hai người họ đột nhiên khó chịu như vừa ăn phải ruồi, liền quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn Tống Nhị Cẩu.
Đàm Minh ghé sát vào chủ tịch Cổ, vỗ vỗ vai hắn nói:
- Lúc nãy tôi nói với anh, nhưng anh không nghe. Lần này vừa ý rồi?
- Tại sao cậu không thuyết phục tôi? Đánh tôi cũng được...
Chủ tịch Cổ khóc không ra nước mắt.
Đàm Minh liếc hắn ta, tuy rằng quan hệ giữa hai người cũng không tệ, nhưng cấp dưới đánh cấp trên? Đây không phải là tìm đường chết sao?
Trần Kim nhìn Trần Cường cười hắc hắc và nói:
- Cháu trai, một lát nữa nhớ đến xem bọn chú ăn cháo.
Trần Cường vẻ mặt chua xót, hắn còn có thể nói cái gì vào lúc này?
- Tịnh Tâm sư phụ, tôi là người đầu tiên!
Lúc này, Tống Nhị Cẩu lên tiếng trước, thu hút sự chú ý của mọi người.
Hồng Hài Nhi gật đầu, thả chiếc thìa to vào trong nồi, mọi người vô thức nghênh cổ xem. Chỉ thấy một thìa nước dùng trong vắt được múc ra từ chiếc nồi to, nước dùng hơi đặc và bên trong có rất nhiều thứ màu sắc.
Nếu nhìn kỹ, vô cùng kì diệu, bên trong là nơi có chưa hoa sen, non bộ, cây cối hoa lá và cháo còn có hình Phật, Bồ Tát!
Hồng Hài Nhi đổ thìa cháo đầy này vào bát của Tống Nhị Cẩu, sau khi cháo được trải ra, tất cả các vị bồ tát đều đứng dậy, non bộ và rừng cây, hoa lá tự nhiên trở lại vị trí của chúng, nhất thời, cái bát nhỏ giống như một nhóm Phật. Khung cảnh tiên gia hội tụ trong bữa tiệc linh thiêng và đẹp đẽ vô cùng!
Thấy vậy, Tống Nhị Cẩu suýt chút nữa ném cái chậu trong tay, quỳ xuống đất. Nhưng chỉ trong nháy mắt hắn tỉnh táo lại, đây là cháo, không phải là Phật thật! Sau đó hắn mới chống cự không ném nó, ôm nó vào lòng, cẩn thận tránh sang một bên. Hắn không biết tại sao trước khi lên núi, hắn ta rất tham ăn muốn có một nồi cháo Bát tịch lớn. Nhưng nhìn thấy bát cháo Bát tịch trước mặt và ngửi nó, lòng hắn bỗng trở nên thư thái hơn, hắn không muốn có nhiều như vậy nữa, chỉ muốn lặng lẽ nếm từng thìa cháo này.
Chỉ như thế.
Không chỉ Tống Nhị Cẩu, mà tất cả những người khác, dù mang đến xô hay chậu, cuối cùng ai cũng chỉ cần một thìa cháo.
Thấy vậy, những người đang đuổi theo Phương Chính đột nhiên hiểu ra điều gì đó, một số người trong đám đông bắt đầu bí mật rời đi và đứng giữa dòng người chờ ăn cháo. Có người dẫn đầu, và những người khác cũng làm theo. Khung cảnh hỗn loạn trong chốc lát biến mất. Đoàn người như một con rồng dài sau khi uống cháo đang uốn lượn xuống cầu thang và uốn lượn xuống núi!
Đây chỉ là một bộ phận người dân, còn lại là chồng, vợ, cha mẹ,... Họ xuống núi tìm nồi niêu, hồ lô, chén bát, không có biện pháp, không có trang bị, phải tìm để được ăn cháo!
Với món cháo Bát tịch thu hút sự chú ý của mọi người, bọn họ cuối cùng cũng để yên cho Phương Chính tạm rời đi.
Trên thực tế, để cho bọn họ tiếp tục đuổi theo Phương Chính, bọn họ cũng không biết làm thế nào đuổi theo, hắn chạy vào trong chùa, đóng cửa lại. Chẳng lẽ bọn họ vẫn đập phá cửa, xông vào, bắt Phương Chính ra ngoài và treo trên cột điện để hỏi rõ?
Dù gì bọn họ cũng là tín đồ chứ không phải côn đồ nên khi không thấy Phương Chính, họ rút lui và chọn uống cháo. Đồng thời, nghe những người ở trên núi tối qua kể không biết bao nhiêu chuyện kì diệu, sau đó nguyên đám người hai mắt sáng như sao, ngẩng đầu nhìn chín cái nồi lớn màu đen, trong lòng nói: "Cháo của Phật sống! Nhất định phải uống!"
Cùng lúc đó, có người từ trên núi về đây tụ tập, kết quả là một truyền mười, mười truyền một trăm, người uống cháo xếp hàng dài từ sườn núi đến chân núi, từ người trong làng, đến người ngoài làng...
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa