Chương 1069: Không Thấy
- Nhường đường, nhường đường, cám ơn.
Mọi người nghe xong đều vô thức nhìn qua, chỉ thấy một nhóm cảnh sát có vài người đi tới, hai người ở giữa đều có chút quen mắt, khi xem xét kỹ hơn, không ít người cảm thán:
- Chủ tịch huyện cùng bí thư đã tới!
- Chậc chậc, họ làm gì ở đây vậy?
Ai đó hỏi, và hắn ta tự tát mình khi hỏi xong. Với một bức tượng Phật lớn như vậy, huống chi là Chủ tịch huyện cùng bí thư đến, thị trưởng đến cũng không có gì lạ!
Trong lúc nhất thời, mọi người đều tránh ra chừa một con đường, Chủ tịch huyện và bí thư đều gật đầu tỏ ý cảm ơn, sau đó đi đến lối vào của đền Nhất Chỉ, đứng trước cầu Nại Hà!
Mọi người đều nhìn Hồng Hài Nhi trong tiềm thức, muốn xem Hồng Hài Nhi có quan tâm người kia không. Phải nói tới, Nhất Chỉ tự khét tiếng đóng cửa vào ban đêm, giờ mới biết bên trong có Phật sống, ai cũng muốn biết Phật sống có sợ bọn quyền uy không.
Điều khiến mọi người ngạc nhiên là Hồng Hài Nhi hoàn toàn không nhìn sang bên này, mà cọ nồi ở đó, sau đó thêm nước, có vẻ như hắn đã thực sự chuẩn bị nấu xong nồi cháo thứ hai.
- A Di Đà Phật, mấy vị thí chủ, đêm khuya Nhất Chỉ tự không nhận khách hành hương.
Lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên.
Mọi người nghe xong, vô thức nhìn, liền thấy một con khỉ chậm rãi đi ra khỏi miếu, chắp tay đứng trước mặt quan huyện và bí thư, nói:
- A Di Đà Phật, các thí chủ, xin mời trở về.
- Mẹ ơi! Con khỉ nói tiếng người!
Ai đó kêu lên!
- Trời ạ! Đầu tiên là tượng phật cao ngất trong mây, hoà thượng đi trên mặt trăng, bây giờ ngay cả con khỉ cũng có thể nói chuyện! Cái này nói Nhất Chỉ tự, e rằng không phải từ Linh Sơn đi xuống! Điều này cũng thật kinh ngạc!
Có người cảm thán.
- Tôi có cảm giác rằng sau đêm nay, Nhất Chỉ tự sẽ không còn là Nhất Chỉ tự trước đây nữa. Từ nay về sau, Nhất Chỉ tự nhất định sẽ có một chỗ đứng vững giữa trần gian!
- Mặc dù có chút mơ hồ, nhưng không thể không nói, ngôi chùa quá tuyệt diệu!
- Thật không tuyệt không được, Chủ tịch huyện và bí thư đã bị doạ cho ngốc rồi!
...
Mọi người nhìn vào, hiển nhiên, Chủ tịch huyện và bí thư đã há hốc mồn, cảnh sát đã vô thức chạm vào khẩu súng, và sẵn sàng để giải trừ yêu quái! Nhưng cuối cùng, vẫn không ai rút...
Bởi vì bí thư lên tiếng:
- Vị sư phụ này, xưng hô thế nào?"
- Bần tăng là tam đệ tử của Phương Chính trụ trì ở Nhất Chỉ tự, pháp danh Tịnh Chân. Hai vị thí chủ, nếu muốn đến lễ Phật, kính xin ban ngày hãy đến.
Khỉ nói.
- Tịnh Chân sư phụ, chúng ta đến đây không phải để lễ Phật, mà là muốn gặp Phương Chính trụ trì. Cảnh tượng đêm nay quá mức kinh khủng, làm cho người ta sợ hãi, chẳng lẻ trụ trì không cần phải giải thích sao?
Bí thư bị làm cho mất đi hết sự sợ hãi. Với con khỉ với hắn không quen biết, hắn không biết làm thế nào để giao tiếp, vì vậy cứ vào thẳng vấn đề.
Con khỉ nhìn Chủ tịch huyện, rõ ràng là đang hỏi, các ông đều có ý đó sao?
Chủ tịch huyện khẽ gật đầu, khẳng định vấn đề của bí thư.
Con khỉ nói:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, muốn giải thích điều gì?
- Cái kia, bức tượng Phật khổng lồ đó đến như thế nào? Một bức tượng Phật lớn như vậy cả huyện Tùng Vũ đều thấy được, còn có mặt trăng vì sao đột nhiên phóng to, và... Làm thế nào cậu có thể nói chuyện?
- Còn gì nữa không?
Con khỉ hỏi.
Chủ tịch huyện và bí thư khẽ lắc đầu.
Khỉ cười nhẹ nói:
- A Di Đà Phật, sư phụ đã sớm giải thích xong nghi vấn của hai vị thí chủ rồi.
- Ồ? Trụ trì nói cái gì?
Bí thư căng thẳng hỏi.
Con khỉ nói:
- Sư phụ nói, Phật viết: Không được nói!
Ngay khi những lời này nói ra, sắc mặt của bí thư và huyển trưởng đều đen lại! Hắn xoay người hồi lâu, rốt cục đến câu này, đây không phải là tra tấn sao?
Người bí thư hỏi một cách miễn cưỡng:
- Tịnh Chân sư phụ, có lẽ Phương Chính trụ trì chưa hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề này. Tôi nghĩ cậu nên mời anh ấy ra để chúng tôi hỏi rõ một chút.
Con khỉ khẽ lắc đầu nói:
- Sư phụ của tôi vì chín nồi cháo Bát Bảo mà không được nói gì. Cho nên đã bế quan. Trong thời gian này, cũng sẽ không mở miệng nói nữa, cũng không gặp bất luận người nào. Hai người có chuyện gì thì trở về, mai sau có cơ hội, lại đến.
Chủ tịch huyện nghe được lời này, miệng tức giận gần như nhếch lên! Hắn nghĩ con khỉ sẽ nói điều gì tốt đẹp nói với hắn ta. Kết quả là con khỉ này mặt không biến sắc còn trực tiếp bảo họ đem thắc mắc mang về nhà! Chủ tịch huyện đang kìm nén trong lòng suýt nữa ói ra máu.
Bí thư gần như bị bóp hết nội thương, thấy con khỉ không chịu nhượng bộ, hắn trực tiếp hét lên:
- Phương Chính trụ trì! Tôi biết anh đang ở trong chùa. Tôi có mấy lời không thể không nói! Hôm nay ở Nhất Chỉ tự động tỉnh quá lớn. Đoán không chừng hừng đông sáng tất cả mọi người ai cũng biết! Đến lúc đó, anh sẽ phải cho cả thế giới một lời giải thích! Thay vì bị động buộc phải nói ra lời giải thích, tốt hơn là hãy nói cho chúng tôi biết và chúng tôi sẽ giúp anh giải đáp, có được không?
Sau khi kêu to, bí thư đắc ý nhìn chăm chú vào con khỉ, như là muốn nói: "Tiểu tử ngươi, ta không đi vào, kêu một tiếng cũng có thể truyền vào! Có khả năng ngăn chặn giọng nói của tôi đi!"
Tuy nhiên, bí thư hét cả buổi nhưng bên trong không có động tĩnh gì.
Khỉ chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, nếu hai vị thí chủ thích kêu hét, miễn cho không vào trong viện mà làm loạn, thì hãy tiếp tục kêu. Bần tăng cáo lui.
Nói xong con khỉ phất tay áo bỏ đi!
Bí thư và quận trưởng nhìn nhau, trong mắt nhau hiện lên vẻ khó chịu và bất lực. Hiển nhiên, họ đang đứng ở đây, và không ai có nghĩa vụ phải tiếp đón... Hơn nữa,
Đây là lần đầu tiên giao tiếp với hoà thượng, cũng có chút lúng túng.
- Anh nói xem, Chủ tịch huyện và bí thư có thể nhìn thấy Phương Chính không?
- Tôi nghĩ Phương Chính trụ trì, cho dù anh ta có quyền lực thế nào, anh ta cũng nên thể hiện sự nể mặt đối với Chủ tịch và bí thư.
- Từ xưa đến nay người dân không tranh đấu với quan chức, tôi cũng cảm thấy Phương Chính cuối cùng nhất định sẽ thỏa hiệp.
- Vấn đề là Chủ tịch huyện và bí thư quyết tâm điều tra Phương Chính như thế nào. Những cảnh sát này mang theo súng. Họ thực sự muốn dùng vũ lực hành động. Phương Chính trụ trì cũng không dễ làm..."
- Người ta vậy lại là thần tiên, súng ống cũng vô dụng.
- Có ma mới biết chuyện gì sẽ xảy ra, hai người này là quan chức lớn nhất của huyện chúng ta.
Ngay khi mọi người cảm thấy rằng Chủ tịch huyện và bí thư sẽ trở nên tức giận và phá hủy cả ngôi đền và bắt giữ mọi người.
Quan huyện lớn tiếng nói:
- Hôm nay nếu có việc gấp, Phương Chính trụ trì. Các ngươi nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng ta gặp lại.
Nghe đến đây, ai cũng chết lặng! Chủ tịch huyện và bí thư họ là cái gì? Ở huyện Tùng Vũ, họ là vua một cõi! Thế mà đã thực sự nhượng bộ! Điều này thể hiện điều gì? Mọi người không khỏi đưa mắt nhìn về Nhất Chỉ tự với vẻ kinh ngạc. Địa vị của Phương Chính trong lòng họ đã cao hơn một chút.
Thần, Phật? Mặc dù có sức mạnh, nhưng địa vị của thứ đó trong lòng người hiện đại không còn cao như xưa, và nó giống một câu chuyện mờ mịt hơn. Thần quyền cũng dần được thay thế bằng chính quyền để có thể thực sự ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người.
Bởi vậy sợ Thần Phật không bằng sợ chính quyền, bây giờ ngay cả hai người quyền lực nhất trong huyện cũng thối lui, làm sao có thể không suy nghĩ thêm?
Chủ tịch Cổ cũng hoàn toàn từ bỏ ý định phá vỡ quy tắc của Nhất Chỉ tự, không muốn đến Hồng Hài Nhi để lấy cháo, mà bắt đầu nghĩ đến việc mua của người khác. Cùng lúc đó, Chủ tịch Cổ bắt đầu rời xa Nhất Chỉ tự, hắn cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra với Nhất Chỉ tự này!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa