Chương 1068: Thèm Thèm Thèm
Người bên kia cười nói:
- Đàm Minh, món cháo này đúng là tuyệt như anh nói, tôi đương nhiên muốn xem. Tôi biết món cháo này như thế nào. Tôi đã ăn hết món ngon trên đời rồi, nhưng cháo thơm như vậy. Tôi chưa bao giờ được thưởng thức món cháo độc đáo như vậy. Hương vị khiến tôi mê mẩn, nhất định phải nhấp một ngụm!
- Chủ tịch Cổ, anh chắc chứ?
Đàm Minh mới nhớ ra tên mập mạp này hoàn toàn là một người mê ăn! Một tín đồ ăn uống khẳng định sẽ ăn mọi ẩm thực trên khắp thế giới!
Cổ tổng cười nói:
- Đương nhiên! Tôi trong lòng cũng biết, vậy tôi đi ăn trước."
Đàm Minh cười khổ:
- Tôi chỉ muốn nói với anh rằng Phương Chính trụ trì không bao giờ nói dối, không bao giờ keo kiệt. Anh ấy nói cháo này nấu hỏng, hẳn là hỏng. Nếu không, anh nghĩ sao người khác không muốn món cháo này?
- Cậu biết Phương Chính, nhưng tôi biết thức ăn! Tôi tin rằng vị giác của tôi sẽ không lừa dối tôi. Được rồi, tiểu sư phụ, tôi muốn!
Chủ tịch Cổ đưa tay lên cao và nói.
Nghe lời, Hồng Hài Nhi khẽ cười nói:
- Còn có vị thí chủ nào muốn không?
Với sự dẫn đầu của ông Cổ, một số du khách do dự cuối cùng đã không thể chịu được sự cám dỗ mùi thơm của cháo, giơ tay ra hiệu rằng họ muốn nó.
Có người thấp giọng hỏi Tống Nhị Cẩu,
- Tống đại ca, chúng ta có nên không?
Tống Nhị Cẩu dứt khoát lắc đầu nói:
- Nếu ai đó nói với tôi rằng cháo hỏng, tôi nhất định không tin. Nhưng nếu do Phương Chính trụ trì nói tôi tin điều đó! Không nên! Tiếp tục chờ!
Một vài khách du lịch đi theo anh ta dường như tin tưởng Tống Nhị Cẩu, Tống Nhị Cẩu nói không, họ cũng bỏ cuộc. Vừa có chút bất mãn vừa thèm thuồng nhìn chục người đi lên lấy cháo.
Cổ tổng không mang theo cái chậu, thậm chí không phải cái bát, hắn cũng là giật mình, nhất thời dùng cái ấm lớn để đựng. Nó được lắp đặt trực tiếp với ấm đun nước, tuy không được đựng được nhiều nhất nhưng thứ này giúp cháo luôn ấm.
Sau khi lấy xong cháo, Cổ tổng vui vẻ cầm cháo rút lui sang một bên, khi mở nắp nồi ra, một mùi thơm đậm đà bay ra. Cổ tổng hít một hơi thật mạnh, chỉ cảm thấy sảng khoái, dường như lúc này tất cả vị giác đều biểu tình muốn ăn!
Nhiều người cùng lúc lại gần anh, nhìn chằm chằm vào nồi cháo của anh.
Cổ tổng cười nói:
- Thơm quá! Món cháo năm ngoái mọi người ăn có ngon không?
Mọi người đều lắc đầu trong tiềm thức
Cổ tổng nói với vẻ tự hào: "Đúng rồi. Cháo năm nay ngon hơn năm ngoái. Cái này có gì mà nói! Hơn nữa, nếu có khác biệt thì chính là năm nay còn thơm hơn nữa. Sao vậy? Tôi nghĩ đây là một cách chia cháo mới toanh của trụ trì! Bằng không thì cứ nghĩ xem, nhiều người như vậy thì làm sao chia?
Cổ tổng vừa nói như vậy, không ít người đã bị cám dỗ, dù có nghĩ thế nào đi nữa thì Cổ tổng nói cũng có lý.
Một số khách du lịch bắt đầu tiến tới để lấy cháo, và những người khách du lịch bên cạnh Tống Nhị Cẩu cũng nhìn trộm những ánh mắt dò hỏi.
Tống Nhị Cẩu thật ra có chút cảm động, nhưng lại bị đối phương thuyết phục, cho nên nói:
- Mặc kệ người khác nói gì, ta cũng chỉ tin tưởng Phương Chính trụ trì! Phật sống, ngươi sẽ không bao giờ nói dối chúng ta?
- Vấn đề là, điều này dường như không phải do chính Phương Chính trụ trì nói, mà là tiểu sư phụ Tịnh Tâm nói.
Một du khách lẩm bẩm.
Tống Nhị Cẩu nói:
- Dù sao tôi cũng tin người! Nếu không nhịn được thì có thể đi húp cháo, về sau đừng trách tôi không nhắc nhở các người.
Mọi người nghĩ ngợi lung tung, cuối cùng một đám người chạy tới ăn cháo. Ngược lại, thôn dân ở làng Nhất Chỉ vẫn một mực đứng vững vàng. Họ có cùng ý tưởng với Tống Nhị Cẩu, và họ tin vào lời của Phương Chính!
Tuy nhiên, luôn có những trường hợp ngoại lệ.
Ví dụ, nhà của Trần Kim bên kia...
Trần Kim tức giận nói:
- Tiểu tử thúi, trở về!
Cháu trai của Trần Kim, Trần Cường không nghe. Hắn ta chạy đến Hồng Hài Nhi và nói:
- Chú, chú kêu lên núi ăn cháo. Khi lên núi, có cháo mà không uống. Chú đang làm gì vậy? Con thấy những gì người anh em cháu nói khá có lý, cháo này chắc chắn là cháo ngon. Đó là cách chia cháo đặc biệt của Phương Chính trụ trì. Điều này cũng giống như những người phỏng vấn chúng ta. Có rất ít việc làm mà ứng viên rất nhiều. Tất nhiên, sử dụng một số thủ thuật.
Đối mặt với đứa cháu trai không nghe lời này, khóe miệng của Trần Kim gần như nhếch lên, chỉ vào Trần Cường nói:
- Đợi lát nữa con đừng có hối hận!
- Quên đi, điều duy nhất cháu hối hận là đã không nghe lời chú mà mang theo một thùng lớn hơn. Cái bát này hơi nhỏ... Trần Cường bất mãn nói.
Không lâu sau, Trần Cường đã trở lại với một cái bát lớn, ngửi thấy mùi thơm trong bát, cười nói:
- Chú, chú muốn uống một chút không?
- Hừ!
Trần Kim hừ lạnh một tiếng, cũng lười nói chuyện với hắn.
Những người khác âm thầm nuốt nước miếng, không cần biết cháo nấu ngon hay nấu dở, mùi hương thật sự khiến ngón trỏ động đậy! Từng người một, nóng lòng muốn xông lên, lấy một bát trở lại uống. Nhưng cuối cùng, họ vẫn liếc nhìn đền Chỉ Thiền, và rồi kìm lại.
Trần Cường thấy vậy bĩu môi, cậu không hiểu tại sao những người này lại ngốc như vậy! Trước mắt thức ăn đẹp không đi lây, thức ăn ngon k đi ăn. Hết lần này đến lần khác tin một thứ không cần đảm bảo!
Mặc dù Phương Chính trụ trì rất tuyệt vời, nhưng Trần Cường luôn cảm thấy là con người cần thực tế một chút! Có được đồ tốt phải biết nắm bắt. Phần còn lại, mơ mộng ảo huyền mà thôi.
Tương tự như vậy, Chủ tịch Cổ cũng có ý kiến này, là một doanh nhân, hắn ta chú ý hơn đến những gì hắn thực sự nhận được, đặc biệt là khi nó rõ ràng là tốt, hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội! Ngoài ra, hắn còn có một ý tưởng táo bạo, dù cháo có nấu hỏng thì sao? Cháo ngon lành bưng ra thì hắn cứ đòi đi đòi lại, chỉ cần mặt dày một chút, người ta sẽ nể tình mặt dày như hắn mà không chịu đưa cho anh sao? Ngay cả khi không đưa cháo cho hắn ta, hắn ta không mua được sao? Tiền có thể làm ma xui quỷ khiến, cho dù không đẩy được Phật sống bất động, nhưng những người dân làng này lúc nào cũng có thể thúc đẩy một hai cái?
Bàn tính nhỏ của hai người nứt ra, tiếng ăn cháo phát ra đồng thời quá lớn, giống như sợ người khác không nghe thấy. Đồng thời nhấp một ngụm và khen:
- Ngon quá!
Những người khác nghe xong đều quay đầu một cái, trong lòng nói: "Bọn khốn kiếp này súc sinh quá! Uống cháo của người khác mà tham lam, bọn hắn là có ý gì? Ôi...cháo này ngon thật."
Nhìn thấy một nhóm người đang bị cơn thèm khát của chính mình nuốt chửng, Cổ tổng và Trần Cường vô thức nhìn nhau rồi đồng thời bật cười. Rõ ràng là bọn họ đang chơi khăm, và họ giống nhau.
Nhìn thấy cảnh này, Từ Tấn trầm giọng chửi bới:
- Hai tên khốn kiếp này! Phật Sống sẽ xử lý bọn chúng.
Mã Nguyên nói:
- Họ sẽ hối hận!
Nếu nói ai tin tưởng Phương Chính nhất, thì một người là Tống Nhị Cẩu, và người còn lại phải là Mã Nguyên. Anh đã được Phương Chính kéo lại khỏi đường tử thần, và Phương Chính được tin tưởng tuyệt đối.
Vì vậy, Hồng Hài Nhi cho rằng cháo nấu hỏng, không cần nghi ngờ.hắn tin chắc chỉ đợi cháo chín là mang ra khỏi nồi.
Đàm Minh gần như có ý này...
Đúng lúc này, sau lưng có tiếng động lớn.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa