Chương 1067: Có Thật Là Người Muốn!
Khi Phương Khuê nghe thấy điều này, anh ta không nói nên lời, cảnh sát lúc nào cũng lừa được?
Lão Chu cười nói:
- Lão Lưu từng là quân y. Vừa khám cho cậu liền nói cậu có thể lên núi. Không có vấn đề gì. Đừng lo lắng, cậu sẽ không bị lừa...
Phương Khuê giờ đã nhẹ nhõm hơn.
Tuy nhiên, trong mắt Lão Chu lại hiện lên vẻ nghi hoặc. Lãnh đạo huyện này nửa đêm đột nhiên đến Thôn Nhất Chỉ ở nơi hẻo lánh này để làm gì? Chẳng lẽ cũng vì Phật sống đến? Không lẽ thực sự có một vị Bồ Tát trên đỉnh núi? Nhưng điều này làm sao có thể? Hắn chưa từng thấy...
Nhìn vào lớp sương dày trên cửa kính xe của mình. Chỉ một phần nhỏ kính xe do khí nóng phun khử sương có thể thấy bên ngoài vẫn trong suốt. Với tầm nhìn hạn hẹp như vậy, cũng có thể nhìn thấy được con đường phía được, không cần nghĩ đến những chuyện khác. Đặc biệt là ở góc nghiêng, đó là một mảnh sương hoa!
Nghĩ đến đây, hắn cũng có chút tò mò, trên đời này thật sự có Phật sống sao? Có thực sự là những vị Bồ Tát không?
Không chỉ Lão Chu mà một số cảnh sát khác cũng có ý kiến tương tự. Ngay cả Phương Khuê bản thân sợ chết, nhưng khi biết chắc mình không chết mà có thể lên núi, hắn ta rất muốn lên núi! Bái kiến Phật sống thần thông quảng đại từ trên trời giáng xuống, bái kiến Địa Ngục Chi Môn, và vị Bồ Tát to như núi, không ai tò mò hơn.
Vì vậy, lúc đầu Lão Chu vẫn dẫn đầu, nhưng khi về phía sau, Phương Khuê căn bản là chỉ đường, sau đó một nhóm người đỗ xe, phân vân bước xuống.
Lúc này, Lão Chu và những người khác có thể thấy rõ những người từ chiếc xe màu đen đi xuống phía sau ấn tượng! Hai người ăn mặc rất dày, ánh mắt có chút mệt mỏi, một người cũng có chút lộn xộn, hiển nhiên đây là đang đêm nghe tin chạy tới, cũng khá vội vàng.
Thấy vậy, Lão Chu và những người khác càng thêm nghi ngờ, không chỉ có bọn họ nghi ngờ mà thôi, mấy cảnh sát hộ tống Chủ tịch huyện và bí thư đến cũng không hiểu nổi. Chủ tịch huyện cùng bí thư nửa đêm nửa hôm không hiểu bị sao, điều động mội người chạy đến đây.
Gió lạnh thổi qua, chân run rẩy một cái.
Lần này để cho Lão Chu dẫn đường, Lão Chu gật đầu, dẫn Phương Khuê và những người khác đi về phía trước, tốc độ của một nhóm người lên núi cũng không chậm.
Khi bọn họ vừa đi, Chủ tịch huyện đã đến trước mặt ân cần hỏi han:
- mọi người trực đêm sao?
Lão Chu gật đầu.
- Tôi nghe nói trên Nhất Chỉ Sơn này có một vị Bồ tát to như quả núi. Phương Chính trụ trì từ trên núi giáng xuống. Ông có biết không?
Chủ tịch huyện hỏi.
Lão Chu ngẩn người nhìn Chủ tịch huyện, sau đó nhìn về phía Phương Khuê, cảm thấy vô cùng phiền muộn: Làm sao có vẻ như người trên toàn thế giới đều biết chỉ có mỗi hắn sẽ không biết! Nếu không thì đã nhận được công lao rồi.
Tuy nhiên, Lão Chu đã đẩy Phương Khuê ra phía trước, nhìn chằm chằm vào hắn một cách dữ dội như sợ rằng hắn ta sẽ lộn xộn, sau đó Lão Chu nói:
- Đây là Phương Khuê, một kẻ trộm chó chuyên nghiệp, kẻ bắt cóc nghiệp dư, vừa bị bắt tối nay.
Ngay khi hắn ta nói điều này, Lão Chu hiển nhiên cảm thấy cảnh sát xung quanh anh ta trở nên căng thẳng, kém chút nữa đã cầm súng bắn gãy tay Phương Khuê.
Phương Khuê sợ đến mức suýt khóc thành tiếng, hắn không sợ súng bắn, chỉ sợ mình chết trước ngày chuộc tội, xuống địa ngục chịu tội! Vì vậy, hắn vội vàng hét lên:
- Đừng căng thẳng! Tôi đầu hàng! Tôi đầu hàng! Tôi nhìn thấy Bồ Tát trên núi, nơi mà Phương Chính trụ trì nhảy xuống cũng ngay bên cạnh tôi!
Quả nhiên, với một tiếng hét như vậy, bầu không khí hiển nhiên là thoải mái, Chủ tịch huyện nhìn Lão Chu.
Lão Chu gật đầu nói:
- Ồ... Không biết kẻ đứng sau, nhưng tên này đã đầu hàng rồi. Nói cái gì Phật sống làm gì để hắn trói mình vào cột điện chờ xử lí.
Nói xong, Lão Chu đưa cho Phương Khuê một cái ánh mắt, để anh ta tranh thủ nói nhanh.
Phương Khuê ngay lập tức giải thích về sự chuẩn bị của mình trước khi vào làng, cũng như tất cả những điều và kinh nghiệm sau khi vào làng.
Nghe nói Bồ tát cao như núi, hothượng từ trên trời giáng xuống, Chủ tịch huyện và bí thư không khỏi kinh ngạc, nhưng ở Địa ngục chi môn, hai người đều lộ ra vẻ quan trọng.
- Anh vẫn đi lên à?
Bí thư hỏi.
Chủ tịch huyện gật đầu nói:
- Đi!
Đội ngũ sôi nổi ban đầu lúc này bỗng trở nên ảm đạm, bầu không khí có chút trầm mặc, Phương Khuê đi theo càng khó chịu hơn, bởi vì hắn ta phát hiện chỉ cần mình di chuyển tùy tiện, một nhóm cảnh sát gần đó sẽ lập tức bắn chết. Sự thúc đẩy của mọi người Đột nhiên, hắn khóc không ra nước mắt, lần đầu tiên hối hận vì lên núi.
- Quy tắc, đây chính là quy tắc. Nếu mọi người hiểu rõ, bất cứ lúc nào có thể đến gặp bần tăng để lấy phần cháo dư còn lại.
Hồng Hài Nhi nói.
Mọi người nghe xong bỗng nhiên do dự, đều nhìn bát cháo trong xô lớn trong tay Hồng Hài Nhi, ngửi thấy mùi vị không giống hương vị nhân gian, trong lòng không khỏi động lòng. Nhưng nếu thực sự món cháo này như Hồng Hài Nhi nói, nấu hỏng, nếu đằng sau còn có thứ ngon hơn, chẳng phải sẽ thua thiệt lớn sao?
Vì vậy, mọi người đều cân nhắc giữa ưu và nhược điểm, như được và mất.
Tống Nhị Cẩu cũng có vẻ rất do dự và giữ im lặng.
Những người ở thôn Nhất Chỉ không nhúc nhích, những du khách khác cũng không di chuyển, ý nghĩ của họ rất đơn giản, họ không quen với nơi này và càng không hiểu gì cả, nếu đi theo những người ở thôn Nhất Chỉ, chắc chắn cũng sẽ không bị thiệt hại gì!
- Chư vị, nếu mọi người như thế này, bần tăng cũng khó lòng quyết định được. Cháo sẽ nguội nếu cứ để thế này... Như vậy đi, cho mọi người mười giây để đưa ra quyết định. Muốn thì xếp hàng, không muốn có thể đi. Hồng Hài Nhi vẫn đang nóng lòng nấu món cháo mới.
- Mười!
- Chín!
- Tám!
Bọn họ nhìn nhau, vẫn không ai động đậy. Đôi mắt của Tống Nhị Cẩu không ngừng loé lên,hắn ta biết mình đang nghĩ gì.
- Bảy!
- Sáu!
Lúc này Mã Nguyên, Đàm Minh và Từ Tấn cũng đã tới, nghe được Hồng Hài Nhi đếm ngược, bọn họ nhanh chóng hỏi thăm tình hình của người nào đó. Sau khi hiểu ra, Từ Tấn lập tức nói:
- Mã Nguyên, lúc trước cậu nói món cháo này ngon như vậy, tôi vẫn không tin. Nhưng bây giờ hương thơm như vậy, tôi tin rồi. Bọn họ không muốn, hay là chúng ta muốn?
- Phương Chính trụ trì chắc chắn sẽ không nói dối. Anh ấy nói rằng cháo đã bị hỏng thì chắc chắn đã hỏng. Chúng ta hãy chờ đợi.
Mã Nguyên nói.
Từ Tấn đang định nói, chỉ nghe Đàm Minh bên cạnh kêu lên:
- Ôi! Tại sao anh ta lại tới? Còn nhanh hơn tôi!
"Ai?" Mã Nguyên và Từ Tấn hỏi trong tiềm thức.
Chỉ thấy một người đàn ông nhảy ra đó và hét lên.
- Chờ đã, tôi muốn!
Người đàn ông này có dáng người hơi mập và không quá già, chắc khoảng ngoài ba mươi. Cười rộ lên còn có điểm giống một tên trộm cắp, có vẻ là một tên béo láu cá. Người khác không biết hắn, nhưng Đàm Minh thì quá quen thuộc với hắn ta, lúc trước Đàm Minh là xin nghỉ phép từ tên mập đần độn này! Hắn không ngờ rằng ông chủ của mình lại tự đến tận đây... Điều này khiến hắn cảm thấy dở khóc dở cười.
Nhìn thấy hắn ta nhảy ra ngoài, Đàm Minh vội vàng đi tới, kéo hắn ta lại nói:
- Anh tại sao lại ở chỗ này? Còn có, cháo này không thể nhận!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa