Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1066

Chương 1066: Như Thế Tự Thú.

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1066: Như Thế Tự Thú.

Xe cảnh sát chậm rãi dừng lại, cửa sổ rung xuống, một cảnh sát liếc mắt, chiếu đèn pin vào cột điện bên cạnh, sau đó tức giận nói:

- Cậu có chuyện gì sao? Hai tay đều ở bên ngoài. Nút thắt ở ngay phía trước. Cậu không tự nới lỏng nó mà ra? Gọi cảnh sát? Cậu còn hơn ông trời sao?

Phương Khuê chua chát nói:

- Tôi cũng muốn tự mình đi, nhưng tôi không dám!

- Tại sao không dám?

Viên cảnh sát cau mày hỏi.

- Phật sống nói, để tôi tự trói vào cột điện chờ xử lý. Tôi sẽ tự trói lại chờ... Đừng nói nữa, lạnh quá, lạnh đến nát xương nát thịt. Mau cứu tôi.

Phương Khuê nói.

- Phật sống... Sao cậu không nói Như Lai sẽ đến cứu cậu? Lão Chu, tôi nghĩ tên này bị bệnh thần kinh, hay là đi thôi, có người bị đuổi giết chờ chúng ta đến giải cứu, không cần cùng tên bệnh tâm thần này lãng phí thời gian.

Người cảnh sát nói.

Lão Chu đang lái xe liếc xuống Phương Khuê, gật đầu nói:

- Đi thôi, trời lạnh cóng, tôi không có thời gian để lộn xộn với anh ta.

- Đừng đi! Những gì tôi nói là sự thật!

Phương Khuê đột nhiên trở nên lo lắng khi thấy cảnh sát không muốn quan tâm đến mình.

- Có ma tin cậu, đi thôi!

Lão Chu nói xong liền chuẩn bị lái xe rời đi.

Thấy vậy, Phương Khuê nhanh chóng cởi bỏ dây thừng trên người, sau đó chạy tới trước xe cảnh sát, mở hai tay chặn đường xe cảnh sát, quát lớn:

- Các anh là cảnh sát sao? Thấy chết không cứu!

- Biến đi cho tôi! Tôi nói cho cậu biết, chúng tôi có một nhiệm vụ phải làm. Nếu như trách nhiệm chậm trễ cứu người, cản trở công vụ đã đủ để cho cậu ở lại đồn cảnh sát đến Tết rồi!

Lão Chu kêu lên.

Khi Phương Khuê nghe điều này, hắn đột nhiên tỉnh dậy, và vội vã hét lên:

- Vâng, vâng, vâng... Nếu anh không nói cho tôi biết, tôi gần như quên mất tôi đã nói với anh, tôi là một tên trộm chó, và tất cả những con chó trong mười dặm tám thôn đều bị đánh cắp.! Tôi đã gặp Phật sống, Tôi chợt tỉnh giấc và quyết định đầu hàng! Hãy bắt tôi!

Nói xong, Phương Chính giơ tay và hét lên.

- Kẻ trộm chó?

Lão Chu và người cảnh sát kia có chút bối rối. Kẻ trộm chó luôn khiến cảnh sát phải đau đầu, thứ mà hắn trộm được có giá trị như thế nào? Hầu hết chúng đều quý giá về mặt tình cảm và có giá trị trung bình... Nhưng những tên đến và đi như gió, chúng phạm tội rất nhanh, và thường không có nhân chứng, không dễ bắt được chúng, ít nhất phải tìm chúng cẩn thận, tìm kiếm nhân chứng, hoặc manh mối gì... Phải mất rất nhiều công sức để làm việc, cũng không có công lao gì.

Nhưng chân muỗi dù mỏng đến đâu cũng là thịt! Chân muỗi giao tới cửa cuối cùng cũng đem lại tinh thần cho hai người cảnh sát.

Lão Lưu, người lần đầu tiên nói chuyện với Phương Khuê xuống xe và hét lên,

- Dừng lại và đừng di chuyển!

- Đại ca, đừng trêu chọc, tôi sẽ không nhúc nhích!

Phương Khuê vô tội nói.

- Giơ tay lên!

Lão Chu gần như đồng thời hét lên.

Phương Khuê bất lực nhìn lão Chu và nói:

- Được rồi! Tôi không có bỏ tay xuống...

- Này, anh vẫn là càng già càng lão luyện! Bắt người, nhanh lên, sao đó đi cứu người khác!

Lão Chu nói với Lão Lưu.

Lão Lưu đang định làm thì Phương Khuê đột nhiên quay người bỏ chạy!

- Tiểu tử thối, cậu chạy đi đâu?

Lão Lưu phát hỏa, không phải chính mình đầu hàng sao? Tại sao hắn ta lại bỏ chạy? Cảnh sát đã không đề phòng cho việc chạy!

Kết quả, chỉ nhìn thấy Phương Khuê đã chạy đến cột điện, nhanh chóng cầm sợi dây trói mình lại, vừa làm vừa nói:

- Vừa rồi tôi suýt nữa quên mất. Phật Sống nói, để tôi tự trói. Nếu như tôi bị anh bắt như vậy. Chẳng lẽ không làm theo lời Phật sống sao? Nếu Phật sống trách cứ, tôi không kham nổi. Đợi lát nữa tôi tự trói, anh lại đến bắt tôi.

Lão Lưu nhìn Phương Khuê với vẻ mặt ngốc nghếch, sau đó đảo mắt, đè Phương Khuê xuống đất rồi còng tay lại, mặc kệ hắn ta hét lên, phóng thẳng vào xe cảnh sát. Tăng ga, đi!

Kết quả là, xe cảnh sát đã đi quanh làng và gọi nhiều cuộc cho người báo cảnh sát, nhưng bên kia luôn tắt máy. Họ cũng gấp không có biện pháp...

Phương Khuê hiểu được nội dung đoạn nói chuyện giữa Lão Chu và Lão Lưu, yếu ớt hỏi:

- Các anh đang tìm một người phụ nữ tên Từ Tấn?

- Làm sao cậu biết? Lão Chu cùng Lão Lưu kích động hỏi.

- Ồ, tôi muốn nói, các anh không cần tìm. Là tôi cùng một người khác bắt cóc cô ấy. Tên đó bị Phật Sống đuổi xuống Địa Ngục rồi. Còn tôi bị các anh bắt được. Người phụ nữ kia đi lên cảm tạ Phật Sống.

Phương Khuê nói một cách ngây thơ.

- Sao cậu không nói sớm hơn?

Lão Nhị vừa nghe, đột nhiên nổi điên, muốn tát hắn một cái! Làm cho họ biến thành những kẻ lang thang khắp làng giữa đêm khuya khoắt.

- Anh cũng không hỏi...

Phương Khuê nói với vẻ bực bội.

- Chờ một chút, cậu nói Phật Sống? Địa Ngục? Cậu đang bịa chuyện sao?

Lão Chu nghi ngờ hỏi.

- Ôi anh cảnh sát của tôi, tôi biết những gì tôi nói là khá bí ẩn, nhưng đây là sự thật. Mà này, khi anh đến, anh không nhìn lên núi Nhất Chỉ sao? Trên núi có một vị Pho tượng Bồ Tát các anh có thấy chưa? Được rồi, nhìn vào mắt các anh, tôi cũng hiểu, nếu không vội, anh cũng có thể lên núi xem một chút, dù sao người mà các anh muốn cứu cũng ở trên núi. Gặp xong rồi hỏi gì cũng biết.

Phương Khuê nói.

Thực ra Phương Khuê cũng có chút khó hiểu. Lúc trước gặp cảnh sát hắn ta luôn có chút sợ hãi. Nhưng hôm nay thì khác. Dù nhìn cảnh sát thế nào, hắn cũng cảm thấy thân thiết. Trước đây cảnh sát đặt hết chứng cứ lên bàn, hắn cũng không nói lời nào, hiện tại nóng lòng muốn nói hết thảy việc hắn đã làm, còn sợ rằng bọn họ sẽ không tin!

Nhưng khi nghĩ đến cảnh Trịnh Nguyên bị bắt xuống địa ngục, hắn chợt rùng mình, liền hiểu mình sợ hãi điều gì! Liệu những người đã nhìn thấy Địa Ngục có sợ như hắn ta không? Mặc dù chưa bao giờ ở Địa Ngục, nhưng hắn không muốn đi, nhớ đến hình ảnh ác quỷ trên cổng, giết chết hắn cũng không đi! Thế gian có Địa Ngục, hắn thầm nghĩ muốn chuộc tội càng sớm càng tốt, không cần phải đi vào chịu tội.

Cảnh sát không biết Phương Khuê đang nghĩ gì. Lời thú nhận của Phương Khuê diễn ra quá suôn sẻ, bọn họ ngược lại có chút không không tin.

Đúng lúc này, một tiếng còi xe cảnh sát chói tay vang lên, đón lấy một chiếc xe cảnh sát mở đường, tiếp theo là một chiếc xe con màu đen, đằng sau lại là một chiếc xe cảnh sát huýt còi inh ỏi.

Tuy nhiên, đường trong thôn không rộng nên khi gặp xe hai nhóm đã dừng lại ngay.

- Các anh là người của đồn cảnh sát nào? Được rồi, hiện tại các anh đang được trưng dụng, đưa chúng tôi lên núi!

Một người đàn ông gõ kính Lão Chu hỏi.

Lão Chu vừa muốn hỏi:

- Tại sao?

Kết quả bên kia đưa ra giấy chứng nhận, Lão Chu lập tức im bặt, chào:

- Tuân theo sự sắp xếp của tổ chức!

Khi xe chạy tới, Lão Lưu hỏi:

- Lão Chu, anh đã xem kĩ giấy tờ tùy thân chưa?

- Các vị lãnh đạo huyện, không có khả năng xúc phạm, chúng ta cùng đi theo.

Lão Chu nói.

- Còn tôi thì sao? Tôi bị gãy xương sườn và không thể leo núi được.

Phương Khuê nói nhanh.

- Nhìn ngươi vừa rồi buộc dây thừng nhanh như thế, không chết được, cậu cũng đầu hàng rồi, còn sợ chết.

Lão Lưu nói.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay