Chương 1065: Vì Cái Gì?
- Vậy? Làm thế nào để cứu nó?
Phương Chính hỏi.
Hệ thống nói với giọng điệu rằng hắn là đồ ngốc:
- Sở dĩ cháo nấu lâu như vậy là bởi vì nguyên liệu dùng trong món cháo mùng tám tháng Chạp không phải từ thế giới của ngươi. Nấu rất phiền phức. Nhưng là ngươi nếu như không cần che giấu thần thông, để Hồng Hài Nhi trực tiếp thêm một chút thời liệu vào, tốc độ nấu cháo tự nhiên sẽ tăng lên! Chỉ cần nửa đêm, nấu lại một nồi cháo không phải tốt sao?
Phương Chính nghe vậy liền trực tiếp tát cái đầu trọc của mình, phải không, chỉ là đổi một nồi cháo thôi! Thiệt thòi cho hắn vẫn ngồi ở chỗ này suy nghĩ biện pháp!
Nghĩ đến đây, Phương Chính sửng sốt, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý, hai tay đan vào nhau, thầm nói:
- Nếu một nồi cháo không dùng được, vậy thì đổi sang một cái nồi khác. Mọi chuyện của thế gian đều là như vậy! Lúc trước bần tăng đã nghĩ quá nhiều rồi!
Giờ phút này, Phương Chính hoàn toàn muốn dùng năng lực thần thông để nấu nồi cháo mới, một người thấp thỏm, nhưng lại không thể né tránh. Thế gian không biết rằng có địa ngục, cho nên liều lĩnh không sợ hãi, hắn đã ở đây, thì địa ngục và thế giới cực lạc nên được tái hiện! Hắn muốn đặt ra một số quy tắc cho những người xấu xa trên thế giới này... Cho nồi cháo xấu của thế gian thành một nồi cháo tốt!
Phương Chính cho Độc Lang thông báo cho Hồng Hà Nhi về việc đổi cháo, và hắn ta lại trở lại phòng với tinh thần sảng khoái chìm vào giấc ngủ.
Những người bên ngoài phấn khích ồn ào vì Phương Chính, từng người một như ngồi bên đống lửa, khoe khoang về núi non, nhổ được sao, bay khắp bầu trời. Như thể không phải Phương Chính đã bay lên trời mà là họ.
Trong khi mọi người đang trò chuyện, đột nhiên có người nói:
- Hắc, Tịnh Tâm pháp sư đưa cháo đến!
Mọi người nghe xong theo bản năng lập tức nhìn sang. Đối với bọn họ Phương Chính là Phật sống vĩ đại nhất, có thể ăn cháo mùng tám tháng Chạp do chính tay hắn nấu, có lẽ chỉ một lần này trong đời, vì vậy họ càng quan tâm hơn đến sự tồn tại của món cháo mùng tám thánh Chạp này.
Kết quả là đám người thấy Hồng Hài Nhi đổ cháo từ cái nồi lớn vào một cái thùng gỗ khổng lồ, và sau đó đổ vào nồi từng nồi...
Khi mọi người chuẩn bị nói điều gì đó, đột nhiên mắt họ sáng lên, hít thở không khí một cách thèm thuồng!
- Hít hà..... Mùi hương này!
Tống Nhị Cẩu hoảng sợ nói
- Mùi hương này so với năm trước còn....
- Ai vừa nói nước trong nồi này là chỉ là nước cháo? Mẹ kiếp, nếu chỉ là nước cháo, tôi thường uống cái gì? Nước đái ngựa sao?
- Làm sao tôi cảm thấy nếu được uống cháo thì tốt quá.
Có người bật khóc.
Không ít người đồng cảm...
Tống Nhị Cẩu lúc này đã xông lên trước, hắn vốn là một người lanh lợi, vừa nhìn thấy Hồng Hà Nhi bắt đầu đổ cháo, hắn ta lập tức liền nổi lên tâm tư, chạy tới hỏi:
- Tịnh Tâm sư phụ, cháo này không phải tốt rồi sao? Cậu xem... Có thể hay không cho tôi thêm một cái bát?
Trong khi nói chuyện, Tống Nhị Cẩu đã đưa tay cầm cái chậu rửa mặt.
Mọi người thấy vậy đều sửng sốt, sau đó từng người từng cái quát mắng tên Tống Nhị Cẩu, đồng thời căng thẳng siết chặt đùi, chỉ cần Hồng Hài Nhi gật đầu, bọn họ lập tức chạy tới! Không thể đoạt lấy cái đầu tiên, thì có thể đoạt cái thứ hai! Ít nhất cũng phải uống cháo!
Tất cả mọi người đều biết, chín cái nồi lớn màu đen không phải là ít, thế nhưng còn có người chờ được húp thêm cháo! Đều muốn húp cháo? Nếu không dùng tư thế dốc sức liều mạng thì có thể chưa uống được!
Tuy nhiên...
- Nấu thì nấu xong rồi nhưng cháo bị hỏng. Sư phụ kêu bần tăng lấy nồi cháo đi nấu lại. Hồng Hài Nhi nói.
Mọi người nghe xong lập tức nóng lòng! Cháo thơm như vậy rồi còn nấu hỏng? Cần nấu lại? Hoà thượng này quá phá gia bại sản đi!
- Tịnh Tâm sư phụ, tôi vào Nam ra Bắc bao nhiêu năm như vậy, chưa bao giờ ngửi thấy mùi cháo thơm như vậy. Cháo thơm ngon như vậy. Cậu nói nó nấu hỏng. Vậy là không chừa cho đám người đầu bếp họ con đường sống rồi.
- Đúng vậy, Tịnh Tâm sư phụ, tôi là học đầu bếp. Không phải như vậy. Tôi cũng là nhất đẳng đầu bếp trong các nhà hàng lớn ở huyện Tùng Vũ. Vốn tưởng rằng mình là nhân vật có tiếng tăm ở đó, nhưng hôm nay tôi đã nhìn thấy cháo cậu nấu, tôi đột nhiên cảm thấy việc mình làm thật dở hơi... Tôi biết rằng các nhà sư ở Nhất Chỉ tự đều thích khiêm tốn, người Phương Đông của chúng ta đức tính cũng khiêm tốn, nhưng khi cậu khiêm tốn, có thể hay không cho đồng nghiệp của tôi một con đường sống?
Một người đàn ông mặt to, cổ dày kêu lên một cách cay đắng.
Nhưng sau khi nghe lời phàn nàn của hắn ta, mọi người không biết tại sao, luôn buồn cười.
- Tịnh Tâm sư phụ, cậu đang đùa à? Cháo thơm như vậy sao gọi là nấu hỏng? Nếu cậu không thích thì cũng có thể đưa cho tôi.
Tống Nhị Cẩu không căn bản tin. Món cháo mùng tám tháng Chạp hắn so với năm nay không khác biệt lắm. Cho dù năm nay thiếu chút nữa, thì đó cũng là đẳng cấp ẩm thực! Thứ này không có nhiều, nhiều hơn thì để trong nhà, chính là xem như bảo bối của thị trấn! Lo lắng rằng sau này không kinh doanh được gì?
Những người khác cũng không phải là kẻ ngốc, và ngay lập tức làm theo:
- Vâng, Tịnh Tâm sư phụ, tôi nghĩ cháo này khá ngon, nếu không, cậu có thể đưa nó cho chúng tôi.
Hồng Hài Nhi nhìn mọi người, nói cháo của cậu rõ ràng đã nấu xong, nhưng là không cho họ ăn, còn nói cậu nói dối họ rằng cháo đã hỏng, liền cảm thấy vô cùng oan ức. Cậu cũng lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác của Phương Chính, cảm giác không có ai tin tưởng là sự thật.
Đây thực sự là ngày của Tịnh Tâm!
Nhưng những gì mọi người nói đều đúng. Vì cháo đã chín nên việc đưa cho ai đó dường như không thành vấn đề...
Vì vậy, Hồng Hài Nhi nói:
- Khoan đã, bần tăng đến hỏi sư phụ, nếu sư phụ cho phép thì đưa cho mọi người.
Mọi người gật đầu lia lịa, sau đó chờ mong nhìn Hồng Hài Nhi xoay người rời đi.
- Sư Phụ, hình huống là như vậy, người xem...
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính suy nghĩ một chút rồi nói:
Cháo mùng tám tháng Chạp này giữ lại, chúng ta cũng ăn không hết. Phân cho bọn họ mỗi người một ít cũng không có vấn đề. Tuy nhiên, số lượng cháo có hạn, nên chúng ta không thể nấu lại món cháo vô thời hạn được, đúng không? Có đến nhiều người như vậy, họ còn mang theo chậu của mình. Vi sư e rằng không đủ...
Hồng Hài Nhi nói:
Đúng vậy, cho nên con mới không dám đồng ý. Sư phụ, hiện tại nên làm thế nào?
Phương Chính sờ sờ cằm, cười nói:
- Bọn họ nghĩ là chúng ta nói dối sao? Vậy nói cho bọn họ biết những người đã nhận cháo hôm nay ngày mai không được nhận cháo. Chọn một trong hai, không thể chọn nhiều!
Hồng Hài Nhi nghe vậy hai mắt sáng lên, vội vàng gật đầu:
- Vâng!
Thế là Hồng Hài Nhi bỏ chạy.
Cùng lúc đó, dưới núi, thôn Nhất Chỉ.
- Cảnh sát, cảnh sát! Ở đây! Chú cảnh sát, giúp đỡ! Tôi chết cóng! Có ai chịu trách nhiệm không!
Phương Khuê hét vào mặt hai cảnh sát đi qua.
Cảnh sát chậm rãi dừng lại, một nữ cảnh sát trước tiên nhảy ra khỏi xe, sau đó nhìn Phương Khuê bằng ánh mắt kỳ quái, hỏi:
- Cậu làm sao vậy? Tự trói lại chính mình? Còn gọi cảnh sát? Cậu ở đây bị cóng. Cậu đang đùa chúng tôi sao? Tôi có thể nói với cậu rằng việc báo cảnh sát giả là bất hợp pháp!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa