Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1063

Chương 1063: Tự Mình Trói Mình

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1063: Tự Mình Trói Mình

Phương Chính bấm ngón tay, cười nói:

- Theo thời gian bên ngoài, cậu đã tồn tại 192 vạn năm. Đây thật sự là một khoảng thời gian dài...

- 192 vạn năm? Lâu như vậy? Tôi thụ án sao? Vậy ngài tới gặp tôi?

Trịnh Nguyên phấn khích kêu lên.

Nhưng mà, Phương Chính khẽ lắc đầu nói:

- Thí chủ, cậu suy nghĩ nhiều quá. Bần tăng nói là thời gian ở trần gian, thời gian trong địa ngục không tính như vậy.

Trái tim Trịnh Nguyên thắt lại, có dự cảm không lành nên hỏi:

- Ở trong địa ngục bao lâu rồi?

Phương Chính nhìn lên bầu trời và nói,

- Đã một ngày.

- Một... Cái gì? Bao nhiêu?

Trịnh Nguyên tròng mắt gần như trừng ra! Tuy hắn không biết đã ngồi tù bao nhiêu năm, nhưng rõ ràng không phải là một ngày!

Phương Chính nói từng chữ:

- Một ngày.

Trịnh Nguyên chỉ cảm thấy trời âm u, như không còn nhìn thấy bầu trời, đảo mắt trực tiếp ngất đi. Tảng đá lớn phía trên đâm xuống, đập hắn thành nát như hình tổ ong, trong tiếng hét, một đống đá lớn rơi xuống, đập hắn thành đống thịt vụn...

Cơn đau khiến hắn ta hoàn toàn tỉnh lại, lúc này hắn nghĩ chẳng có ích lợi gì, việc duy nhất hắn phải làm là chấp hành án! Tuy nhiên, hắn ta vẫn có chút không muốn hỏi Phương Chính:

- Phương Chính trụ trì, lúc trước ngài đưa tôi đến, ngài chỉ nói phải chấp hành án ở đâu, mà không có nói mức án bao nhiêu năm. Ngài có biết tôi phải chấp hành bao lâu không?

Phương Chính cười nói:

- Chẳng bao lâu, khoảng thời gian từ ngày đầu tiên cậu phạm ác đến lúc xuống địa ngục nhân mười, chính là thời kỳ cậu thụ án. Bần tăng giúp thí chủ tính toán, tính ra cũng chỉ hơn trăm triệu năm mà thôi...

Phốc!

Phương Chính chẳng muốn ở lại xe thịt nát, vì vậy anh ta quay người và lùi về sau tránh cho bản thân dính đầy máu.

- Vốn dự định giao cậu cho cảnh sát xử lý, nhưng hiện tại xem ra trong thời gian ngắn cậu không ra được. Nếu như vậy, cậu cứ từ từ hưởng thụ đi...

Phương Chính nói xong liền rời đi.

Vừa đi ra, liền cảm thấy trên mặt có một luồng gió lạnh thổi tới, thân thể lập tức hạ nhiệt.

- Sư phụ, người đã về chưa? Tên này xử lý như thế nào?

Hồng Hài Nhi hỏi, nhìn về Phương Khuê vẫn đang nằm trên mặt đất, gần như đông cứng.

Phương Chính nhìn Phương Khuê và nói:

- Hãy tự cột chính mình vào cột điện, giao cho thôn dân xử lý.

Phương Khuê khi nghe đến đây, sắc mặt đột nhiên. Buộc chặt chính mình? Điều này hơi khó! Nhưng hắn thực sự sợ Phương Chính, hắn ta không dám nói gì.

- Còn cô ấy thì sao?

Hồng Hài Nhi chỉ vào Từ Tấn.

Phương Chính nói:

- Vị thí chủ này, có tay có chân, ngươi còn lo gì nữa? Nếu có thời gian này, hãy nghĩ cách đối phó với tên kia...

Phương Chính nhìn bức tượng Địa Tạng Vương Bồ tát trên núi Nhất Chỉ, cũng đau đầu. Trước đây, hắn chỉ cảm thấy tức giận dâng trào, trong cơn tức giận đã nhận ra cái gì đó, hắn dùng tiềm thức! Làm sao hắn ta biết rằng việc sử dụng pháp thuật này đã gây ra một sự xáo trộn lớn trong nhân gian như vậy!

Phương Chính biết rất rõ hắn gần như không thể che giấu một động tĩnh lớn như vậy! Sau ngày hôm nay, sợ rằng Nhất Chỉ tựNhất Chỉ tự của hắn sẽ không bao giờ nữa yên tĩnh... Đối với Hồng Hài Nhi mà nói, chính là nói.

Không kể những người trên núi, mười dặm tám thôn người, với bao nhiêu ánh mắt dòm ngó, làm sao Phương Chính có thể che giấu một mình?

Nhưng sự tình đã xảy ra, chỉ có thể kiên trì lên. Tuy rằng phiền phức, nhưng với năng lực của Phương Chính, thực sự không có rắc rối nào có thể khiến anh ta bị thương hoặc chết...

Đã như vậy, hắn ta còn sợ cái gì sợ gì?

Nghĩ đến đây, Phương Chính phất tay áo nói:

- Tịnh Tâm, trở về núi!

Hồng Hài Nhi lập tức hiểu được ý của Phương Chính, dậm chân, trên mặt đất có một đám mây bay lên từ không khí mỏng, đám mây từ từ bốc lên không trung mang theo Phương Chính cùng Hồng Hà Nhi bay về phía Nhất Chỉ Sơn!

Nhìn thấy cảnh tượng này, Từ Tấn còn đang suy nghĩ không biết Phương Chính có phải là thần tiên hay không, nhưng giờ nhìn thấy mới hiểu tường tận, hắn ta mới là Phật thật!

Sau khi Mã Nguyên tỉnh dậy, Đàm Minh đã nói cho hắn biết chuyện gì đã xảy ra ở đây, hắn nghe xong liền nhìn bóng dáng Phật khổng lồ trên núi, trực tiếp quỳ xuống đất, đối mặt với Phương Chính đang bay đi, dập đầu.

Sau đó hắn ta chạy đến hỏi thăm tình hình của Từ Tấn, chắc chắn rằng Từ Tấn không sao, vì vậy hắn ta quay đầu định chạy về phía Nhất Chỉ tự!

- Cậu đi đâu thế?

Từ Tấn hỏi.

- Phải báo đáp ân cứu mạng của người. Em hiện tại làm không làm gì được. Trước tiên đi thăm hỏi cảm tạ!

Mã Nguyên nói.

- Tôi sẽ đi với cậu!

Từ Tấn nghe vậy, trong lòng đột nhiên sôi trào. Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên cô mới được nhìn thấy một vị Phật thật, cô còn đang băn khoăn không biết mình sẽ lấy lý do gì để lên núi thăm viếng, nay đã có sẵn lý do và còn có người đi cùng nên còn chần chừ gì nữa, cô liền đi theo.

- Chị Từ, em nghĩ chị nên lấy một bộ quần áo dày và mặc vào trước, nếu không sẽ bị chết cóng trước khi lên núi.

Đàm Minh ân cần nhắc nhở.

Từ Tấn phát hiện tay chân lạnh ngắt tê cứng, nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng Phật Tổ sẽ lại cứu mạng cô. Vì vậy cô vội vàng trở lại xe, cầm theo áo khoác rồi cùng Đàm Minh lên núi.

Mọi người đã đi hết, Phương Khuê ngẩn người, nhìn xung quanh không có ai!

- Tôi... chuyện này... tại sao không có ai quan tâm đến tôi?

Phương Khuê thực sự có chút sững sờ, hắn nghĩ rằng Phương Chính trở về sẽ thu thập hắn. Kết quả là, thậm chí còn để hắn tự trói chính mình!

Phương Khuê lúc này mới nghĩ:

- Chạy đi! Dù sao hoà thượng kia cũng đã đi rồi. Trời cao biển rộng, nếu thật sự chạy trốn, ông ta còn có thể làm gì mình?

Tuy vậy, hắn ra vẫn nghiến răng tìm một nhà bên cạnh, một lúc sau thì tìm được sợi dây, rồi đến cột điện, cay đắng dùng dây quấn vào người mình vài cái, để hai tay bên ngoài nên thuận tiện. Nhìn bề ngoài, như vậy sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho việc thắt nút.

Cùng lúc đó, Hồng Hài Nhi hỏi về Phương Khuê, Phương Chính vỗ trán nói:

- Ôi... cái não bận này còn chưa đủ, suýt nữa thì quên mất, không thể tự trói... cậu ta có cách. Được, con làm phép cho cậu ta, đừng để thời tiết lạnh giá này chết cóng! Cũng đừng để cậu ta bị đánh chết...

Hồng Hài Nhi không còn cách nào khác là sử dụng một câu thần chú để đi xuống, đồng thời cưỡi trên mây.

Phương Chính phất tay, Địa Tạng Vương Bồ Tát trên trời biến mất giữa thiên địa.

Nhìn thấy Phương Chính cưỡi những đám mây từ trên trời xuống, tất cả những người dân trên núi, dù là dân làng hay khách du lịch, đều quỳ xuống để bái lạy!

Thấy vậy, Phương Chính nháy mắt vớ Hồng Hài Nhi một cái, Hồng Hài Nhi cười khổ giậm chân, trên mặt đất có một đám mây khí bốc lên chống đỡ những người này. Tất cả mọi người đều không biết đó là chiêu thức của Hồng Hài Nhi, liền cho là chiêu thức của Phương Chính, mỗi người đều chấn động như thiên địa, càng thêm kinh ngạc.

Thấy vậy, Hồng Hài Nhi trong lòng không khỏi than thở: "Việc con làm xong rồi, quyền lợi đều của người, Haizzz..."

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay