Chương 1052: Điềm Báo Lúc Đêm Khuya
Cả hai tên lập tức bị hoảng sợ, thiếu chút nữa đã quay đầu bỏ chạy. Nhưng khi nhìn thấy con chó đang bị xích, hai người đột nhiên bật cười.
Quả nhiên, con chó lớn lao ra khoảng cách bảy tám mét, trực tiếp bị xích sắt kéo lại, trên không trung chỉ có thể quát mắng hai người họ, như muốn cảnh cáo bọn họ cút khỏi nhà mình!
- Ồ, chó con, đừng sủa... Nào, cho mày đồ ăn ngon!
Trịnh Nguyên cười cười, từ trong túi đen lấy ra một cái bánh bao, xé lớp da non mềm mại bên ngoài, lộ ra nhân thịt bên trong.
Hương thịt lập tức nhẹ nhàng bay ra.
Con chó lớn sủa dữ dội hơn khi nghe thấy tiếng nói, không biết nó đang đòi ăn hay đang cố gắng muốn xua đuổi người khác.
Nhìn con chó lớn đối xử với hai người họ như vậy, Từ Tấn biết hai người kia nhất định không phải chủ nhân của căn nhà này!
Không nói đến chủ nhân của ngôi nhà này, tại sao bọn họ vào lúc này lại còn ở đây? Không lẽ là trộm cắp?
Đúng lúc này Trịnh Nguyên vung tay lên, bánh bao bay ra ngoài, đồng thời nở nụ cười nói:
- Chó ngoan ăn bánh bao. Ăn xong mày liền yên tĩnh! Hắc hắc!
Nhìn thấy cảnh này, Từ Tấn chợt hiểu ra điều gì đó, đồng thời khẳng định hai người này nhất định là khác cô, bọn họ không ở đây để giữ ấm, cho dù không phải kẻ trộm thì nhất định cũng không phải người tốt!
Nghĩ đến đây, Từ Tấn đột nhiên cảm thấy được con chó không phải hung mãnh như vậy, trên phương diện lý thuyết mà nói kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu, cái này đây chính là chiến hữu!
Cho dù không phải là chiến hữu đi chăng nữa, nhìn thấy sinh mệnh sắp chết, cô cũng không thể ngồi nhìn.
Nhưng cô phải làm thế nào đây?
Con chó lớn nhìn thấy bánh bao nhân thịt đã chạy đến ngay lập tức!
Từ Tấn trong tiềm thức nhắc nhở con chó không được ăn!
Tuy nhiên, mọi chuyện đã quá muộn màng, con chó lớn không biết là do đói, hay là thích hương vị của bánh bao này đến nỗi nó đã nuốt trọn miếng bánh trong một lần! Bánh bao thịt đã bị ăn hết, Từ Tấn đột nhiên che miệng lại, âm thanh vừa đến miệng thì đột ngột nuốt xuống.
Lúc này có nói gì cũng vô ích, cô cơ bản cũng không thể thay đổi được gì.
Quả nhiên sau khi viên thịt đi vào bụng, con chó lớn đột nhiên kêu lên rồi ngã xuống đất, sùi bọt mép, co giật vài cái rồi ngừng cử động.
Trịnh Nguyên thấy vậy, nhếch miệng cười nói:
- Con chó ngu ngốc, coi mày còn hung dữ như thế nào?
Nói xong liền bước tới đá con chó lớn rồi cười:
- Chậc chậc chậc, rất nhiều thịt, Phương Khuê, mày xem con này có thể bán được không ít tiền đâu.
Phương Khuê gật đầu nói:
- Tao biết, mày đừng nói nhảm. Người trong thôn này giàu có, họ đều kinh doanh về du lịch. Những con chó trong mỗi gia đình ở đây đều được ăn thức ăn thừa của du khách lớn lên, tất cả chúng đều mập mạp. Đây là con đầu tiên, còn có mười con, hai mươi con đang chờ! Đi, vào trong xem, nếu ông trời đã cho chúng ta cơ hội tốt như vậy, đừng có phụ lòng ông ấy.
Trịnh Nguyên liên tục gật đầu, cũng không vội xử lý con chó chết bên cạnh, liền vội vàng đi theo Phương Khuê vào trong nhà. Đồng thời hắn ta còn nói:
- Hắc hắc, không sai, tao muốn xem bên trong nhà của những người này còn có thứ gì đáng giá, hôm nay chúng ta phải chuyển hết đồ trong nhà này đi
Nhìn thấy điều này, dây thần kinh của Từ Tấn đột nhiên thắt lại! Cô không biết hai người đàn ông kia đang muốn làm gì, nhưng có một điều cô biết là hai người bọn họ vô cùng tàn nhẫn còn đã chuẩn bị sẵn sàng! Nếu cô ở đây mà bị phát hiện, còn không bằng rơi vào tay Mã Nguyên!
Nghĩ đến đây, Từ Tấn trong lòng không khỏi đau xót: "Tại sao bản thân mình lại khổ như vậy? Vừa mới ra khỏi ổ sói đã đụng phải hang cọp!"
Đáng tiếc, giờ phút này không có thời gian để cô than thở nữa, thấy hai người kia đã đi tới cửa, cô nhanh chóng từ trong nhà chạy ra hành lang, dọc theo hành lang chạy vào phòng bếp.
Những ngôi nhà nông thôn ở phía Đông Bắc thường có cửa chính ở hành lang, hai bên hành lang có hai gian phòng, phòng bếp nằm ở phía hành lang đi thẳng. Tổng thể của ngôi nhà là ở giữa có sân trước và sân sau, sân trước chừa một phần làm không gian sinh hoạt và để xe ô tô, phơi thóc hay không gian vui chơi của trẻ nhỏ, phần còn dư lại là vườn rau.
Sân sau bình thường là nơi trồng một vườn rau xanh
Để thuận tiện cho việc lấy hàng, thường có cửa sau, cửa sau cũng giống cửa trước, thông thẳng ra hành lang. Nhưng bây giờ cô nhìn thoáng qua là có thể nhìn thấy đầu những tên kia! Từ Tấn chạy tới cửa sau, vừa kéo cánh cửa liền nghe thấy có tiếng mở cửa sau lưng! Ngay lúc đó, tóc cô đều đã dựng đứng lên, trong lòng nói: "Xong, bị phát hiện rồi!" Quả nhiên, ngay lúc Từ Tấn vừa mở cửa chạy ra, liền nghe thấy phía sau có người hét lớn:
- Mẹ nó! Trong nhà có người. Chúng ta vừa nói vừa làm, đều bị người khác phát hiện! Chết tiệt, tao không có đeo khẩu trang!
- Bắt lấy nó!
Người kia cũng nóng lòng không kém.
Từ Tấn nghe vậy thì sợ đến mức chạy tứ tung, tuy nhiên phía sân sau ở đây không có cửa, vào mùa đông có ít người đến chăm sóc, bởi vậy toàn bộ sân sau đều bị tuyết dày bao phủ, người ở phía bên đó cũng đang gắt gao đuổi lấy cô.
Cô không còn cách nào khác đành phải chạy! Một chân bước vào, cả bắp chân đều ở trong tuyết, một chân rút ra, đã là chân thứ hai, căn bản chạy không được!
Từ Tấn chạy không nhanh, hai người phía sau cũng không vậy.
Nhưng Từ Tấn lúc nãy đã một đường chạy như điên. Giờ phút này đã không còn bao nhiêu thể lực, chạy như thế này chỉ cảm thấy dưới chân như có đầy chì bám lấy, không thể chạy nhanh!
Cũng may sân sau không quá lớn, cô thông minh không chạy vào sâu hơn, mà hướng về phía bức tường trong sân để đi.
Tường sân vùng Đông Bắc nhìn chung không cao, ước chừng cao hơn một mét, vì mỹ quan, nhiều người còn trang trí bằng việc đục lỗ rất đẹp trên tường. Chưa kể người lớn, trẻ nhỏ cũng dễ dàng trèo lên. Mục đích của bức tường sân này không phải để đề phòng trộm cắp, mà là để nuôi những con vật như lợn, bò hay gia súc mà thôi. Từ Tấn mặc dù không có nhiều thể lực, nhưng bức tường vẫn có thể trèo lên. Nhưng thời điểm cô vừa leo lên, liền nghe thấy phía sau có tiếng hét:
- Xuống đi!
Sau đó, cô cảm thấy có ai đó nắm lấy một bên chân của mình và kéo nó xuống!
Cùng lúc đó, cô nhìn thấy trên đường có thêm hai bóng người, một người đang dùng đèn pin quét xung quanh, hét lên:
- Chị Từ? Quản lý Từ? Chị ở đâu? Chị hiểu lầm rồi, chúng em không có ác ý! Thật...Thật đúng là trùng hợp!
Khi đó Từ Tấn không có thời gian phân tích cái gì trùng hợp hay không phải trùng hợp, nguy hiểm hay không nguy hiểm, bây giờ cô giống như người rơi xuống biển sắp chết đuối, cho dù là cọng rơm, cô cũng sẽ vô thức tóm lấy! Vì vậy, cô trực tiếp hét lên:
- Mã Nguyên! Tôi ở đây! Cứu!
- Phía bên kia có người!
Trịnh Nguyên nghe thấy tiếng lập tức hét lên. Phương Khuê chỉ muốn nói:
- Đừng hoảng sợ, chúng ta chỉ là đi trộm chó, nếu bị bắt cũng không có gì to tát! Chúng ta vẫn còn chưa có trộm đồ!
Kết quả là Từ Tấn lại hét lớn:
- Cứu! Ở đây có kẻ giết người! Từ Tấn muốn làm mọi chuyện càng lớn càng tốt để có thể thu hút sự chú ý từ phía bên kia.
Sau đó có người ở đằng kia kêu lên:
- Giết người? Mau gọi cảnh sát bắt hắn lại!
Tiếng hét này trực tiếp khiến Phương Khuê bị doạ cho sợ hãi, tội phạm giết người? Bọn họ giết người khi nào?
Trịnh Nguyên không bình tĩnh như Phương Khuê bây giờ, hắn ta là một kẻ cộc cằn, sau đó liền túm lấy Từ Tấn và đè xuống đất, hắn ta chửi rủa:
- Mẹ kiếp, còn nói nữa! Tao giết mày.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Hoa