Chương 1045: Xin Phép Nghỉ
Nói xong, Lý Tuyết Anh như cảm thấy bản thân nói hơn nhiều, lại dịu mặt lại, gật đầu:
- Cảm ơn tin tức vừa rồi, giờ tôi có việc rồi!
Nói xong, Lý Tuyết Anh liền quay người rời đi, không nói thêm gì nữa.
Nữ diễn viên lập tức biến sắc, trong đoàn phim này, nếu Lý Tuyết Anh không coi trọng người nào đó, cũng có nghĩa là con đường tiếp theo của người đó cũng đoạn rồi...
Lý Tuyết Anh mặc kệ đối phuinưg nghĩ gì, nhanh chóng tìm tới trợ lý để lấy điện thoại, sau đó tìm bài đăng của Phương Chính, sau khi xem xong, gương mặt xinh đẹp vốn căng cứng vì mệt mỏi, mới nở ra một nụ cười ấm áp, sau đó yên lặng thả tym cho Phương Chính.
Mặc dù chỉ là một cái tym đơn giản, nhưng lực ảnh hưởng của Lý Tuyết Anh lớn cỡ nào?
Fan của Lý Tuyết Anh lên tới con số tám mươi triệu, danh xưng tám mươi triệu Fan cuồng, phim nát cũng phong thần!
Đương nhiên, Lý Tuyết Anh sẽ không đi quay phim có chất lượng kém, thậm chí hoạt động trên trang cá nhân cũng không nhiều như các minh tinh khác, nhưng Fan hâm một của cô lại luôn chú ý tới cô từng giây từng phút một. Ngay khi Lý Tuyết Anh thả tym cho Phương Chính, lập tức đã có người nhìn thấy, phần bình luận lập tức liên tục đổi mới!
- Trời đất thiên địa quỷ thần ơi, Tuyết Ưng nữ vương lại thả tym cho Đại sư!
- Lần trước cũng lên tiếng ủng hộ, lần này lại thả tym. Vị Đại sư này rốt cục lại làm gì, khiến nữ vương của chúng ta hao tâm như vậy?
- Trời đất, nữ vương thả tym mấy bức ảnh, có điều ảnh này đúng là đẹp nha!
- Đây là đẹp? Là quá CMN đẹp ấy chứ? Tôi sống ở phía bắc, nhưng 22 mùa ngắm tuyết, chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh sương đẹp như này! Ngũ Hà thôn? Mẹ nó, chỗ này không xa, tranh thủ trước mồng 8 đi qua!
- Tôi cũng đi!
- Tuyết Lang quân dưới trướng Tuyết Ưng nữ vương phương bắc nghe lệnh! Xuất phát tới Ngũ Hà thôn!
...
Động tĩnh trên mạng không nhỏ, nhưng suy cho cùng đây cũng chỉ là một sự kiện không lớn không nhỏ, cho nên cũng không dẫn tới chú ý nào đặc biệt. Thậm chí những phóng viên theo dõi Phương Chính hay Lý Tuyết Anh cũng chỉ chọn quan sát, không tốn công viết bài.
Có điều, bọn họ không viết bài, nhưng vẫn có người để mắt tới.
- Cái gì? Đi Ngũ Hà thôn? Đại tỷ, trời lạnh như vậy, đi để chết cóng sao?
Lão Miêu, thợ ghi hình cho Tỉnh Nghiên dù nói như vậy, nhưng cũng đã bắt đầu tìm đường tới Ngũ Hà thôn.
- Tôi có cảm giác, ở đó có tin tức lớn, đi thôi!
Tỉnh Nghiên nói.
Lão Miêu lắc đầu, đạp ga tiến về phía Ngũ Hà thôn!
Trong lúc này, kẻ gây nên sóng gió, lại đang nhàn nhã nghịch tuyết cùng vác đệ tử, đồng thời chuẩn bị cho ngày lễ Bát Tịch tới.
Đã trải qua một mùa lễ, Phương Chính cũng có kinh nghiệm, lĩnh nguyên liệu từ hệ thống, để Tịnh Tâm xuống núi mượn chín cái nồi lớn, sau đó bắt đầu nấu cháo Bát Tịch.
Nghe nói Phương Chính bắt đầu nấu cháo, các thôn dân từng hưởng chỗ tốt một lần, lần này lập tức đứng ngồi không yêu, ai nấy đều nhanh chóng về nhà tìm bát lớn, thậm chí có Tống Nhị Cẩu còn mang cả chậu ra! Năm ngoái Phương Chính từng nói, mỗi người một bát, không có bát thứ hai! Nhưng lại không hề hạn chế kích cỡ bát, mà chậu thì cũng là bát a, cùng lắm thì lưng chậu, cơ mà lưng chậu thì cũng hơn bát nhỏ đầy...
Nghĩ tới đây, Tống Nhị Cẩu liền cười đắc ý, đồng thời căn dặn người nhà, chiêu này tuyệt không nói ra ngoài, ngày mai mới kiếm được nhiều cháo!
Tính toán một hồi, Tống Nhị Cẩu mới đắc ý đi ra ngoài, kết quả vừa ra khỏi cửa, lại cũng thấy không ít người cũng đi ra, ai nấy híp mắt gian manh, tựa như trong lòng có chuyện gì đắc ý lắm. Mấy người người ha hả, thử hỏi thăm nhau, sau đó ai nấy cũng thần bí lắc đầu:
- Để mai nói, để mai nói...
Trong lúc nhất thời, cả Nhất Chỉ thôn đều tràn ngập không khí thần bí. Ai nấy cứ như mới trúng giải độc đắc, nín cười nhìn nhau, ai nhìn cũng thấy lạ...
Một số du khách tới ăn cơm, thấy cảnh này cũng cảm thấy rợn người, bản năng sờ ví của bản thân, luôn cảm thấy đám dân bản địa này đang có ý đồ gì đó không tốt.
Cùng lúc đó, các thôn dân Nhất Chỉ thôn ra ngoài làm ăn cũng đều thống nhất xin nghỉ về nhà, lý do xin nghỉ muôn màu muôn vẻ.
- Về nhà sinh con? Cậu có bạn gái chưa?
Ông chủ nhìn tờ nghỉ phép trên tay, trái nổi gân xanh!
- Ách, sắp có!
Thanh niên trẻ tuổi đối diện gãi gãi đầu, người này chính là Đàm Minh, năm ngoái cũng trở về tham gia pháp hội, giờ khắc này đang lúng túng nói.
- Bạn gái còn không có, còn muốn sinh con? Cậu sinh với ai? Lưỡng tính tự sinh sao?
Ông chủ hầm hừ cười mắng.
- Sếp, em thế nào anh cũng đâu có thử qua đâu!
Đàm Minh có vẻ rất thân với ông chủ, lập tức đốp chát lại.
- Xéo đi, nói thật đi, xin nghỉ làm gì?!
Ông chủ gõ gõ bàn, hỏi:
- Cậu cũng biết, thời gian này chúng ta rất bận rộn a.
- Em nói thật, anh có cho nghỉ không?
- Chỉ cần cậu có thể thuyết phục tôi, tôi sẽ đồng ý!
Ông chủ nói.
Đàm Minh hít một hơi thật sâu, vô cùng trịnh trọng nói:
- Em về ăn cháo Bát Tịch!
Ông chủ: "..."
Cùng lúc đó, chuyện tương tự xảy ra ở không ít nơi, có điều cũng không phải ai cũng làm như Đàm Minh, xin phép rất thành công. Nhưng cũng có nhiều người bị cự tuyệt, sau đó khổ sở trở về.
Có điều, mọi thứ luôn có ngoại lệ...
- Sếp, không cho về thật sao?
Mã Nguyên nghiêm túc hỏi.
- Mã Nguyên, mặc dù cậu nhiều công trạng, nhưng tầm này năm ngoái cậu cũng xin nghỉ rồi, năm nay bận như thế mà cậu lại nghỉ, e là không đáp ứng được tiếng độ của đối tác. Đợt này không nghỉ được nữa rồi, năm sau sẽ tăng cho cậu hai ngày nghỉ, nhưng đợt này tuyệt không được!
Nữ quản lý nghiêm mặt nói.
Mã Nguyên lắc đầu:
- Quản lý Từ, em đã nói rồi, Nhất Chỉ tự có ý nghĩa rất lớn với gia đình em. Hơn nữa, cháo Bát Tịch này thực sự là đồ tốt, một năm mới có một lần, bỏ qua sẽ không được ăn nữa. Em đảm bảo với chị, ăn xong một bát cháo sẽ lập tức quay lại làm việc, tuyệt đối không lãng phí quá nhiều thời gian.
Quản lý Từ chau mày, có chút buồn bực hỏi lại:
- Tôi thực không hiểu nổi, một bát cháo thôi mà, cần phải vất vả chạy đi chạy lại như vậy sao? Về phần chuyện cầu con của cậu, mặc dù tôi không thể phủ định tín ngưỡng của cậu, nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu một chút, tin cái này không nhiều chỗ tốt!
-------------
Phóng tác: xonevictory