Chương 1043: Tuyết Lớn Làm Thay Đổi Thực Đơ
- Phương Chính trụ trì? Đúng đúng đúng... chúng ta phải cảm ơn Phương Chính trụ trì. Nếu không có cậu ấy xuất thủ cứu giúp, Bách Hồng con căn bản không sống nổi, mệnh của con là nhờ cậu ấy cứu.
Khâu lão bát không biết nguyên nhân thực sự của Khâu Bách Hồng, nhưng cũng biết đúng thực cần cảm ơn Phương Chính.
Nhưng Khâu Bách Hồng nghe xong, lại biết bản thân nợ Phương Chính càng nhiều hơn... linh hồn cùng cơ thể đều là nhờ Phương Chính cứu về, thực sự khó trả...
Cùng lúc đó, trên đường lên núi, Hồng Hài nhi hỏi Phương Chính:
- Sư phụ, sao lúc đó người không xuất thủ cản một xiên kia? Chỉ chút khoảng cách như thế, người tuyệt đối có thể cản lại a, có phải là người cố ý hay không?
Phương Chính nói:
- Là bần tăng cố ý!
- Ách, sư phụ, đây là trừng phạt đối với sự bất hiếu của Khâu Bách Hồng sao?
Hồng Hài nhi hỏi.
Phương Chính liếc qua nhìn Hồng Hài nhi:
- Vi sư là người như vậy sao?
Hồng Hài nhi nhếch nhếch miệng, hỏi ngược lại:
- Không phải sao?
Cốc!
Phương Chính vung tay cho Hồng Hài nhi một cái cốc đầu, thản nhiên nói:
- Cho con một một cơ hội sắp xếp lại ngôn từ, nói lại một lần nữa!
- Không phải, sư phụ nhất định không phải người như vậy!
Hồng Hài nhi nói như chém đinh chặt sắt!
Lúc này Phương Chính mới hài lòng cười, vừa đi vừa nói:
- Kỳ thực Khâu Bách Hồng hay Khâu lão bát thì đều là người đáng thương, việc làm của Khâu Bách Hồng, so với việc nói là tra tấn Khâu lão bát, thì đúng hơn là đang tra tấn bản thân cô ấy. Vì quá yêu cho nên thành quá hận, nhưng cái gọi là trả thù, cũng chỉ là suy nghĩ muốn làm sâu sắc mối liên hệ đó mà thôi. Thế nhưng càng làm như thế, cả hai đều càng đau khổ... chục năm trừng phạt... có điều, Khâu Bách Hồng cũng không nên đem sự đau khổ truyền tới cho Khâu lão bát cùng Khâu Kim Du, cho nên tội bất hiếu vẫn tồn tại không mờ.
Hồng Hài nhi như có điều suy nghĩ:
- Sư phụ, trừng phạt như vậy có phải là quá nhẹ hay không?
Phương Chính nói:
- Nếu như lúc đó, Khâu Bách Hồng không ngăn một xiên kia lại, như vậy vẫn cần phải đi Địa Ngục trải nghiệm một lần, nhưng Khâu Bách Hồng đã đứng ra, dùng tính mệnh chuộc tội, cho nên có thể miễn một chuyến trải nghiệm này. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó bỏ qua, chảy chút máu, nằm bệnh viện là không thể thiếu.
Hồng Hài nhi bừng tỉnh đại ngộ...
Trên đường lên núi, Hồng Hài nhi lại hỏi:
- Sư phụ, người nói xem, cha mẹ trong thiên hạ đều ngốc như vậy sao?
Phương Chính hỏi ngược lại:
- Con thấy thế nào? Vốn có thể tiêu diêu tự tại, nhưng lại tự tạo ra trách nhiệm cho bản thân, làm gì cũng phải lo lắng, con cái gây chuyện cũng phải ra mặt... đợi tới khi con cái trưởng thành rời nhà, lại một mình cô đơn. Cha mẹ như thế, con có cảm thấy họ thông minh không?
- Ngốc!
Hồng Hài nhi quả quyết nói.
Phương Chính nói:
- Đúng vậy, đúng là ngốc, nhưng thế gian vì có vô số kẻ ngốc như thế mới trở nên tươi đẹp. Đáng tiếc, có người sẽ không bao giờ hiểu được khổ tâm của cha mẹ, chỉ cho rằng cha mẹ ngốc, xem đây là chuyện đương nhiên, khi cánh cứng rồi, bay ra ngoài, không cần trở lại nữa!
- Con sẽ không như vậy, chờ con trở về, con sẽ hiếu thuận với lão cha, mặc dù lão cha không tử tế lắm....
Hồng Hài nhi nhớ lại cảnh mình bị Ngưu Ma vương ném vào trong bầy yêu tự sinh tự diệt, không nhịn được mà mắng thầm một câu, có điều, sâu trong mắt vẫn là nỗi nhớ nồng đậm.
Phương Chính gật đầu nói:
- Hẳn là vậy!
Nói xong, hai người tăng tốc độ lên núi, vừa đi, Phương Chính vừa lấy điện thoại ra lướt, kết quả vừa xem, liền thấy mấy bức hình hắn chụp sông nhỏ ở Ngũ Hà thôn lúc trước.
Phương Chính nhướn mày, càng nhìn càng thấy đẹp, thế là ấn mở nhóm chat, gửi lên.
...
- Mã Quyên, Phương Chính trụ trì lại gửi tin nhắn này, gia hỏa này đã lâu không ngoi lên, không nghĩ tới lại đột nhiên đăng ảnh.
Phương Vân Tĩnh ngồi cuối lớp, nói khẽ với Mã Quyên.
Mã Quyên nghe xong, tranh thủ lấy điện thoại ra xem, hai mắt lập tức sáng lên, không kìm được mà nói:
- Oa! Đẹp thật, chỗ này là chỗ nào? Là thành phố Cổ Lâm hay nơi khác? Đừng nói là Nhất Chỉ sơn nhé, tôi đã nhìn kỹ chỗ đó rồi, không có sông nhỏ nào đẹp như này a, cũng không có nhiều cây liễu như vậy nữa!
- Không phải có check in sao? Sông nhỏ ở Ngũ Hà thôn, tôi mới lên mạng tra rồi, chỗ này cũng ở huyện Tùng Vũ, nhưng vị trí rất xa xôi, còn hẻo lánh hơn Nhất Chỉ sơn nữa.
Phương Vân Tĩnh nói tới đây, lại thấp giọng nói:
- Không phải chúng ta đang có bài thuyết trình về vẻ đẹp quê hương sao? Tôi thấy có thể nói về cái này, cứ lấy mấy bức ảnh này đi. Chút nữa xin Đại sư mấy bức hình gốc, phóng đại, làm thành hình ảnh trình chiếu.
- Hợp lý!
Mã Quyên lập tức biểu thị đồng ý.
Phương Vân Tĩnh cũng gật đầu, sau đó bắt đầu nhắn lại cho Phương Chính.
Phương Chính đã trở lại chùa, có điều cũng không vội đi niệm kinh, mà dẫn theo các đệ tử đi quét tuyết, mấy ngày trời đông giá rét, tuyết bị gió lớn thổi bay khắp nơi, quét trước thì sau đã lại đầy tuyết. Mặc dù màu trắng noãn tinh khiết, nhưng ngay cả cửa ra vào cũng bị tuyết chặn lại, như vậy thực phiền toái.
Bận bịu một hồi, Phương Chính mới trở lại hậu viện sưởi ấm, lấy điện thoại ra kiểm tra, vừa hay thấy tin của Phương Vân Tĩnh muốn hỏi ảnh gốc, Phương Chính cũng không nói gì, trực tiếp gửi ảnh qua, lại bổ sung một câu:
- Cảnh thực còn đẹp hơn, có cơ hội có thể xem một chút.
Sau đó Phương Chính cũng không quan tâm nữa.
Một hồi sau, lại có người khác để ý tới hình ảnh Phương Chính gửi lên, ai nấy đều kinh động.
- Đại sư, ảnh này ở đâu vậy?
- Đại sư, cảnh của Nhất Chỉ tự sao? Không đúng, lần trước đi tìm cảnh, không có thấy cảnh này a!
- Đại sư, ảnh thật đẹp a, chậc chậc, sương trắng như bông, dòng sông này thật đẹp!
- Đại sư, cầu địa chỉ cụ thể! Có thời gian nhất định tới thăm quan!
- Tiền đã có, Đại sư, nói địa chỉ đi!
------------
Phóng tác: xonevictory