Chương 1041: Chân Tướng
- Cô thật sự biết sao?
Phương Chính cũng không vội, mà là bình tĩnh như mặt hồ mùa xuân, nhìn thẳng ánh mắt nôn nóng bất an của Khâu Bách Hồng, hỏi.
Khâu Bách Hồng rất muốn gật đầu, nhưng ngay lập tức, một đoạn ký ức chợt lóe lên trong đầu!
Đồng thời, hình tượng trước mắt cô biến hóa, cô nhìn thấy một đoạn ký ức, đó là lúc cô điều tra nguyên nhân mẹ cô qua đời. Không cẩn thận nhớ lại nên không biết, bây giờ vừa nghĩ đến, cô bỗng nhiên hoảng hồn!
Cách cô điều tra vậy mà lại là đi hỏi! Hỏi những công nhân nhàn rỗi uống rượu say, hoặc là ngồi xổm bên đường tán gẫu!
Những người này thuận miệng nói bừa một vài chuyện, thậm chí có mấy câu đối phương vừa nói xong lập tức nói lại là trêu cô, thế nhưng cô lại tin!
Phương Chính thở dài nói:
- Nói dối nói thiên biến, không phải thật cũng trở thành thật.
Nghe nói thế, Khâu Bách Hồng như bị sét đánh. Đồng thời, lần đầu tiên cô cẩn thận nghĩ lại đoạn ký ức kia, nhớ lại, ngẫm nghĩ, cuối cùng, cô bi ai phát hiện, cô cảm thấy tựa như hết thảy đã trở nên khác biệt...
Những ký ức kia ngày càng rõ ràng, chân tướng trong lòng cô lại bắt đầu trở nên mơ hồ, khi hai đoạn ký ức đụng vào nhau, Khâu Bách Hồng đột nhiên ôm đầu hét to:
- Không phải! Không phải như vậy! Cậu lừa tôi, nhất định là cậu đang lừa tôi! Chuyện tôi biết mới là thật!
Phương Chính nhìn Khâu Bách Hồng thống khổ vô cùng, kêu rên không ngừng, Phương Chính nhịn không được thở dài, có lúc, một người, thống khổ nhất cũng không phải là giết họ, mà là đánh nát niềm tin vững chắc vô số năm tháng của họ! Niềm tin sụp đổ, còn đau hơn giết người! Khâu Bách Hồng trước mắt chính là như thế, cô sống trong giấc mộng do cô dệt ra, sống trọn vẹn hơn hai mươi năm! Niềm tin hơn hai mươi năm sụp đổ, cô sống còn khó chịu hơn chết...
Nhưng Phương Chính biết, nên đến vẫn phải đến, nếu không, đây không phải là giúp cô, mà là hại cô mãi mãi bị vây trong lồng giam không tồn tại kia, khép kín nội tâm, không cảm nhận được tình yêu, chỉ còn lại thù oán! Người như vậy, không thể gọi là người, phải gọi là quỷ!
Nghĩ đến đây, Phương Chính hít sâu một hơi, hét lớn một tiếng, như là Cửu Tiêu Lôi Đình nổ vang, lại giống như Phật Đà gầm thét:
- Đứa ngốc, còn chưa tỉnh lại, chờ đến khi nào?!
Một tiếng gầm giận dữ đánh vào trong đầu Khâu Bách Hồng, một khắc này, một chút chống cự cuối cùng của cô hỏng mất!
Những ký ức bị cô cố ý xem nhẹ, vùi lấp, bắt đầu nổi dậy từ trong bụi phủ!
Từng ký ức tái hiện trước mắt Khâu Bách Hồng, mười phần rõ ràng! Không mơ hồ như những ký ức hư giả kia...
Nhìn thấy những ký ức này, Khâu Bách Hồng lập tức ngây dại, ngây người, đứng ở đó thật lâu không lên tiếng.
Phương Chính vung tay lên, những ký ức này được sắp xếp lại, từng đoạn được tái hiện theo trình tự trước mặt Khâu Bách Hồng.
Hình tượng thứ nhất, đó là Khâu Lão Bát thận trọng ôm Khâu Bách Hồng vào trong ngực, nụ cười dịu dàng của Khâu Lão Bát, nhìn đến ấm áp cả người.
Hình tượng thứ hai, Khâu Bách Hồng đổ bệnh, Khâu Lão Bát để trần hai tay, đi chân đất ôm cô chạy vội trong bão tuyết! Mà cô thì được bọc trong chăn mền thật dày, một tia gió tuyết cũng thổi không đến...
Hình tượng thứ ba, Khâu Lão Bát mua món quà sinh nhật đầu tiên cho Khâu Bách Hồng, đó là một con hổ bông nhỏ màu vàng, Khâu Bách Hồng ôm con hổ bông cười vui suốt một ngày.
Hình tượng thứ tư, Khâu Kim Du gắp đùi gà trong chén đưa cho Khâu Bách Hồng, thân thiết kêu lên: "Chị ăn nè!"
Hình tượng thứ năm, Khâu Bách Hồng thi xong, Khâu Lão Bát đã đứng trước cửa chờ cô. Một khắc này, cô biết, cô không cô đơn, bất kỳ lúc nào cũng đều không cô đơn!
Hình tượng thứ sáu...
Hình tượng thứ bảy...
Khâu Bách Hồng dần lớn lên, hình tượng ấm áp kia, Khâu Bách Hồng nhìn xem, lệ khí ngày càng ít đi, nụ cười ngày càng nhiều...
Đúng lúc này, một đoạn ký ức xuất hiện, đoạn này ký ức vừa phát ra, Phương Chính cũng ngây ngẩn cả người!
Không biết vì chuyện gì, chỉ thấy Khâu Lão Bát đặt biệt cao hứng, uống say mèm say bí tỉ, về đến nhà.
Khi đó Khâu Kim Du đã ngủ, Khâu Bách Hồng vì lo lắng Khâu Lão Bát chưa ăn cơm tối, vẫn chờ Khâu Lão Bát trở về, nhắc nhở hắn cơm trong nồi còn nóng. Nhưng mà, Khâu Lão Bát vừa về lại là một thân mùi rượu!
Khâu Bách Hồng ghét nhất là Khâu Lão Bát uống rượu, cau mày một cái, một bộ giận dỗi không lên tiếng, giả vờ ngủ.
Kết quả, Khâu Lão Bát đi tới phía trước di ảnh của mẹ cô, ngồi ở đó, cười hắc hắc ngây ngô nói:
- Lão bà, em đi sớm a. Anh nói em nghe, hai đứa nhỏ nhà mình, rất tốt... Kim Du thì khỏi nói, nó là con ruột của chúng ta, giống cha, cũng giống em, rất nhu thuận! Mặc dù Bách Hồng là nhặt được, nhưng đứa nhỏ này cũng ngoan a...
Khâu Bách Hồng nghe xong, sửng sốt, nằm trong chăn mà đôi mắt trừng thẳng, một mặt không dám tin. Sau một khắc, Khâu Bách Hồng đứng lên, kêu lên:
- Cha, cha nói gì? Cha nói ai là nhặt được?
Khâu Lão Bát thật sự bị giật nảy mình, đồng thời cũng tỉnh rượu, biết bản thân nói sai! Nhìn Khâu Bách Hồng phẫn nộ, nhìn lại Khâu Kim Du vẫn ngủ say như là bé heo, đầu óc hắn hồ đồ, trực tiếp nói một câu:
- Cha nói là Kim Du.
Khâu Bách Hồng vừa nghe nói thế, lập tức nhẹ nhàng thở ra, sau đó rút về ổ chăn, không nói gì nữa. Chỉ là từ một khắc đó, đôi mắt thuần chân kia đã biến thành lạnh như băng.
Nhìn thấy vậy, vô luận là Phương Chính hay là bản thân Khâu Bách Hồng đều hiểu rõ. Lúc đó cô đã biết, Khâu Lão Bát uống say nói lời thật, lời tiếp đó là đang dỗ dành cô. Nhưng cô sợ, cô sợ biết chân tướng, thế là cô lựa chọn khép kín, tê liệt, thôi miên bản thân!
Thế là cô bắt đầu nghĩ các loại biện pháp, cố gắng để cô tin tưởng bản thân mới là con ruột, Kim Du là nhặt được. Bắt đầu từ một ngày đó, cuộc đời cô là một trận ác mộng cô tự dệt nên! Một trận ác mộng ai cũng vô phương kéo cô ra khỏi! Một ác mộng không thể tự kiềm chế mà hãm sâu vào!
Cuối cùng, vì để bản thân triệt để tin tưởng giấc mộng cô tự dệt nên là thật, cô lựa chọn rời khỏi Khâu gia, lập gia đình.
Cô vốn cho rằng, nếu không gặp Khâu Lão Bát, cô có thể lừa gạt bản thân vô hạn, mãi mãi không cần phải đối mặt sự thật. Kết quả, Khâu Lão Bát thường xuyên đến, mỗi khi cô cho rằng cô có thể sống yên tĩnh một đời, Khâu Lão Bát vừa xuất hiện, tất cả ký ức lập tức bị lật ra, loại đau khổ này, cô chịu đựng muốn điên rồi!
Cho nên cô liều mạng cự tuyệt Khâu Lão Bát, muốn đuổi Khâu Lão Bát ra khỏi cuộc đời cô...
Cuối cùng, cô thành công, Khâu Lão Bát rời đi, kém chút chết cóng ở bên ngoài!
Một hình tượng cuối cùng, Phương Chính nhìn thấy, sau khi Khâu Lão Bát rời đi, Khâu Bách Hồng cũng đi.
Trên thực tế, lúc Khâu Lão Bát được Lão Kim đưa đi, Khâu Bách Hồng đã đứng nhìn từ đằng sau một đống rơm rạ khác, nhìn thấy Khâu Lão Bát không sao, cô mới trở về, đồng thời xóa đi dãy số điện thoại di động đã chuẩn bị tùy thời gọi đi, theo hiển thị của hệ thống, là số của Khâu Kim Du!